Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 82

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:05

“Không ạ, chỉ là nó cứ động đậy mãi.” Chu Ái Chân cúi đầu nhìn cái bụng đang máy liên tục, đưa tay xoa xoa.

Tay cô vừa đặt lên, đứa nhỏ bên trong lại càng quậy tợn hơn.

Đứa nhỏ này tối nay có vẻ hơi kích động.

Lục Trạch thấy bụng cô chỗ này bẹp xuống một miếng, chỗ kia lại gồ lên một cục, đợi một lát mà đứa nhỏ trong bụng vẫn chưa dừng lại.

Lục Trạch nhớ tới lời bác sĩ nói ở bệnh viện trước đó, nếu t.h.a.i động quá thường xuyên thì phải mau ch.óng đến bệnh viện.

Anh đi đến bên cạnh Chu Ái Chân, cúi người bế thốc cô lên: “Tôi đưa em đi bệnh viện.”

Cơ thể đột ngột hẫng lên, cô sợ hãi thốt lên một tiếng nhỏ, hoảng hốt đưa tay vòng qua ôm cổ anh: “Em không sao, thả em xuống đi.” Nói xong sợ Lục Trạch không tin, cô tiếp tục: “Đứa nhỏ động trong bụng là bình thường mà, không cần đi bệnh viện đâu.”

Hiện tại cộng thêm cái bụng bầu lớn này cô cũng phải hơn bảy mươi cân, Lục Trạch bế cô, cô sợ bị ngã.

Lục Trạch nghe vậy, cúi đầu nhìn Chu Ái Chân trong lòng, thấy động tĩnh trong bụng cô đã nhỏ đi, bèn ôm cô đứng yên tại chỗ quan sát.

Chu Ái Chân thấy anh không nhúc nhích, cảm nhận được cánh tay anh cứng nhắc, dường như sắp bế không nổi cô nữa, sợ tới mức ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh hơn.

“Anh bế không nổi thì mau thả em xuống đi.”

Lục Trạch: “.......”

Tác giả có lời muốn nói: Hẹn gặp buổi trưa.

Thất vọng

Chu Ái Chân nói xong thấy Lục Trạch nhìn về phía mình, sắc mặt hơi tối lại, cô đột nhiên phản ứng lại lời mình vừa nói là đang nghi ngờ năng lực của người đàn ông này, cũng giống như nói đàn ông "không được" vậy.

Không khí đột nhiên trở nên im lặng.

Chu Ái Chân hơi nới lỏng tay đang ôm cổ Lục Trạch: “Con không động nữa rồi.”

Lời cô vừa dứt liền thấy ánh mắt Lục Trạch rơi lên bụng cô, nhìn một lúc mới đặt cô xuống.

“Nếu không thoải mái nhớ phải nói đấy.” Lục Trạch nói xong cầm lấy bộ đồ ngủ bên cạnh mặc vào.

“Em biết rồi.” Chu Ái Chân nói xong thấy anh mặc quần áo, chợt nhận ra Lục Trạch vừa rồi là ở trần bế cô.

Vừa nãy chỉ lo sợ bị ngã nên cô cũng không chú ý tới điểm này.

Cô nhìn bóng lưng Lục Trạch, hình như cô đến căn cứ bao nhiêu ngày nay, vẫn luôn chưa từng thực sự quan tâm đến Lục Trạch.

Chỉ biết bình thường khi không bận anh sẽ mang cơm về, nếu không nghỉ phép thì buổi sáng anh dậy rất sớm đến đơn vị, buổi tối về rất muộn.

Hình như cô chưa từng thực sự quan tâm đến ai cả, bao gồm cả hai đứa trẻ, cô dường như chỉ để chúng ăn no, chứ chưa hề dành nhiều tình cảm.

Bọn trẻ dường như cũng chỉ là không còn quá sợ cô nữa, nhưng cũng không hề ỷ lại vào cô.

Chu Ái Chân thu hồi tầm mắt khỏi người Lục Trạch, hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra kể từ khi xuyên vào cuốn sách này.

Lục Trạch vừa quay đầu lại đã thấy Chu Ái Chân ngồi trên giường cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Anh đứng một bên nhìn một lát, đi tới bên giường, vén tấm chăn lên: “Ngủ sớm đi, ngày mai đi lên thành phố.”

Cô và bọn trẻ đến đây lâu như vậy rồi vẫn chưa được đi đâu chơi, nhân lúc anh còn mấy ngày nghỉ phép, vừa hay có thể dắt cô và bọn trẻ ra ngoài đi dạo.

Chu Ái Chân đang mải suy nghĩ, nghe thấy Lục Trạch nói đi lên thành phố, nhưng nghe chưa rõ lắm, quay đầu nhìn anh: “Chúng ta đi ạ?”

Lục Trạch thấy cô nghiêng đầu nhìn qua, liếc cô một cái, thản nhiên nói: “Em muốn ở nhà à?”

Chu Ái Chân nghe thấy là đi cùng nhau, trên mặt lộ ra nụ cười, cô có thể ra ngoài rồi. Cô đến căn cứ cả tháng nay, cứ bị nhốt ở đây mãi, chẳng đi đâu được.

Lục Trạch thấy người bên cạnh lập tức vui vẻ hẳn lên, đôi môi mỏng cũng khẽ nhếch lên theo.

Chu Ái Chân vui mừng một lúc, nghĩ đến bả vai của anh, nhìn sang Lục Trạch đang lật sách bên cạnh: “Vết thương của anh vẫn chưa lành mà.”

Anh mang thương tích mà dẫn cô và con lên thành phố, ngộ nhỡ vết thương nứt ra thì khó xử lý lắm.

“Không sao đâu.” Lục Trạch nói xong, lật một trang sách, tiếp tục đọc quyển sách trên tay.

“Thật không ạ?” Chu Ái Chân liếc nhìn bả vai anh, người này không phải đang cậy mạnh đấy chứ.

Lục Trạch nghe thấy sự hoài nghi trong giọng điệu của cô, lườm cô một cái.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch không nói lời nào, môi mỏng khẽ mím, lập tức phản ứng lại, lời này của cô lại là đang nghi ngờ anh rồi.

Tối nay cô đã liên tục nghi ngờ anh hai lần.

Nghĩ đến đây, cô cười gượng gạo một tiếng, nằm phẳng ra giường: “Em ngủ đây.”

Lục Trạch lật sách, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Chu Ái Chân nằm trên giường nghĩ đến ngày mai đi thành phố, nhất định phải đi xem tường thành.

Thành phố nơi Lục Trạch ở là cố đô nổi tiếng thời xưa, cô nhớ lúc viết truyện đã tốn không ít tâm tư để đặc tả về cố đô này.

Cô nghĩ ngợi một hồi, ngay lúc sắp chìm vào giấc ngủ thì nghe thấy tiếng lật sách bên cạnh, mở mắt ra, quay sang nhìn Lục Trạch.

“Chẳng phải vừa nãy anh bảo phải ngủ sớm sao?”

Cô vừa dứt lời, động tác lật sách của Lục Trạch khựng lại.

Chu Ái Chân thấy anh không nhúc nhích, ánh mắt nhìn nhìn quyển sách trong tay anh, ra hiệu anh mau khép lại đi ngủ.

Ngày mai bọn họ còn phải đi thành phố, ngủ muộn mai không dậy nổi đâu.

Lục Trạch thấy cô thúc giục mình khép sách lại, khóe mắt khẽ động, đóng quyển sách trên tay lại.

Sáng sớm hôm sau, Chu Ái Chân đã dậy từ sớm, vừa nghĩ đến việc Lục Trạch sẽ dẫn bọn họ đi thành phố là cô lại thấy phấn khích.

Cô quay đầu nhìn Lục Trạch vẫn còn đang ngủ bên cạnh, có chút sốt ruột, định gọi anh dậy, lại nghĩ anh khó khăn lắm mới được nghỉ mấy ngày, nên không gọi nữa, đưa tay kéo chăn lên cho anh một chút.

Cô vừa đắp chăn xong đã thấy Lục Trạch trên giường mở mắt ra.

“Chào buổi sáng.” Chu Ái Chân chủ động mở lời chào hỏi.

Lục Trạch ừ một tiếng, từ trên giường ngồi dậy.

Chu Ái Chân thấy anh hơi nhíu mày, giống như không thoải mái: “Có muốn ngủ thêm chút nữa không?”

“Không cần.” Lục Trạch xuống giường mặc quần áo.

Chu Ái Chân thấy anh "xoạt" một cái đã cởi áo ra, để lộ tấm lưng với những đường nét cơ bắp rõ ràng, không nhịn được nhìn thêm vài cái.

Lục Trạch đang thay quần áo thấy cô vẫn còn ngồi trên giường, liếc mắt một cái rồi thu hồi tầm mắt: “Tôi đi lấy cơm, em đi gọi bọn trẻ dậy, ăn xong chúng ta xuất phát.”

“Vâng.” Chu Ái Chân ngồi trên giường gật đầu với anh.

Lục Trạch thấy cô đã xuống giường, liền xoay người mở cửa đi ra ngoài.

Chu Ái Chân mặc quần áo xong ra ngoài, Lục Trạch đã vệ sinh cá nhân xong và xách cặp l.ồ.ng cơm ra cửa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.