Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 85

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:06

Buổi trưa bọn họ nán lại ở hợp tác xã khá lâu, mãi đến hơn hai giờ mới về đến nhà, ăn cơm xong giờ đã là ba giờ chiều.

“Việc ở đơn vị xong sớm nên tôi về trước.” Lục Trạch đặt hai đứa nhỏ trong lòng xuống: “Em soạn một bộ quần áo thay đi, lát nữa chúng ta xuất phát.”

Chu Ái Chân nghe anh nói xuất phát thì sững người, hỏi lại cho chắc: “Xuất phát? Đi thành phố ạ?”

Lục Trạch ừ một tiếng.

Chu Ái Chân ngẩng đầu nhìn Lục Trạch: “Bây giờ ạ?”

Bây giờ đã là ba giờ chiều rồi.

Lục Trạch lại ừ một tiếng, giọng điệu không hề có chút mất kiên nhẫn nào.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch thực sự muốn đưa bọn họ đi thành phố bây giờ, bèn chỉ lên đồng hồ trên tường cho anh xem: “Bây giờ là ba rưỡi rồi, căn cứ không còn chuyến xe nào lên thành phố đâu ạ.”

Mỗi ngày từ căn cứ đi thành phố chỉ có một chuyến lúc tám giờ sáng, lỡ chuyến là phải đợi đến ngày hôm sau.

Lục Trạch giải thích: “Đơn vị cần gửi một bản tài liệu lên khu phố chính, tôi lái xe đi gửi, sẵn tiện đưa em và bọn trẻ cùng đi luôn.”

Chu Ái Chân nghe thấy bây giờ thực sự có thể đi thành phố, tâm trạng buồn bã cả ngày lập tức trở nên vui vẻ hẳn lên.

Cô cứ ngỡ lần này không đi được thành phố nữa rồi, không ngờ bây giờ lại có thể đi.

“Em rửa bát xong sẽ đi soạn quần áo, anh soạn quần áo cho Lục An trước đi ạ.” Chu Ái Chân nói xong liền xoay người đi ra bàn dọn bát đũa.

“Để tôi rửa cho, em vào phòng soạn quần áo đi.” Lục Trạch nói xong đặt hai đứa nhỏ xuống đất, đón lấy bát đũa trong tay cô.

Chu Ái Chân không tranh với anh, đưa tay vẫy Lục An và Lục Linh: “Mau đi soạn quần áo của các con đi, soạn xong là bố sẽ dẫn chúng ta lên thành phố đấy.”

Lục An và Lục Linh đợi mẹ nói xong là lập tức lao vào phòng soạn quần áo.

Chu Ái Chân thấy bọn trẻ lao vào phòng, mình cũng vào phòng soạn một bộ quần áo. Xếp quần áo xong, nghĩ đến việc Lục Trạch cũng cần mang theo đồ, cô mở tủ nhìn một dãy quân phục treo bên trong.

Cô hơi phân vân không biết Lục Trạch muốn mặc bộ nào, đi tới cửa bếp hỏi: “Anh muốn mang quân phục hay thường phục?”

“Thường phục.”

Chu Ái Chân ừ một tiếng, nghĩ ngợi: “Chúng ta sẽ nghỉ lại thành phố qua đêm, có cần xin giấy giới thiệu không ạ?”

Thời buổi này ra ngoài phải có giấy giới thiệu, tối nay bọn họ nghỉ lại thành phố, nếu ở nhà khách thì không biết có cần giấy giới thiệu không.

Lục Trạch xếp bát đĩa đã rửa sạch vào tủ, xoay người nhìn Chu Ái Chân đứng ở cửa: “Giấy giới thiệu xin xong rồi.” Anh nói xong, từ túi áo trên lấy ra giấy giới thiệu đưa qua.

Chu Ái Chân nhìn tờ giấy giới thiệu đã đóng dấu đỏ ch.ót trên tay, ngẩng đầu nhìn Lục Trạch, khả năng hành động của người này thực sự rất mạnh.

Lục An và Lục Linh mỗi đứa ôm đống quần áo của mình chạy ra, vui vẻ nói: “Quần áo soạn xong rồi ạ.”

Chu Ái Chân thấy Lục An và Lục Linh cứ thế ôm quần áo xông ra, liền đi tới bên cạnh hai đứa: “Quần áo phải bỏ vào túi, ôm thế này không có chỗ để đâu.”

Hai đứa ngẩng đầu nhìn mẹ, chúng không có túi.

Chu Ái Chân thấy hai đứa nhìn mình mà không nói gì, chợt nhận ra chúng không có túi nhỏ, cái túi đựng hành lý mang đến căn cứ trước đó thì quá lớn, không hợp để mang đi lần này.

“Mẹ dắt các con vào phòng xếp quần áo vào túi.” Cô nói xong dắt bọn trẻ vào phòng tắm trước, bọc hết đồ vệ sinh cá nhân lại, rồi mang vào phòng.

Chu Ái Chân đi tới bên giường mở túi ra, bảo hai đứa đặt quần áo vào: “Để quần áo lên trên cùng nhé.”

Như vậy khi đặt túi xuống đất, bụi bẩn sẽ không dính vào quần áo của hai đứa.

Lục Linh đợi mẹ nói xong, cầm quần áo của mình, đi tới bên cạnh mẹ đặt vào trong túi, đặt xong thì tha thiết ngẩng đầu nhìn mẹ.

Chu Ái Chân thấy Lục Linh nhìn mình với vẻ mong chờ, liền mỉm cười nói: “Lục Linh làm giỏi lắm.”

Lục Linh thấy mẹ khen mình, trên mặt lộ ra nụ cười, quay đầu nhìn anh trai.

Lục An cũng giống như em gái, đặt quần áo vào trong túi.

Chu Ái Chân thấy vậy cũng khen Lục An, Lục An nghe thấy mẹ khen mình, sắc mặt hơi ửng hồng.

Lục Trạch dọn dẹp xong nhà bếp, đẩy cửa vào phòng đã thấy Chu Ái Chân đang xếp quần áo vào túi, Lục An và Lục Linh đứng một bên quan sát.

Chu Ái Chân nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu hỏi Lục Trạch đang đứng ở cửa: “Quần áo của em và bọn trẻ xong rồi, anh xem anh muốn mang bộ nào.”

Thường phục của Lục Trạch có mấy bộ, cô không biết lấy bộ nào.

Lục Trạch đi tới trước tủ quần áo lấy bộ thường phục màu đen ra nhét vào túi: “Còn gì chưa soạn không?”

Chu Ái Chân: “Tất cả xong rồi ạ.”

Mỗi người chỉ mang một bộ đồ thay, soạn nhanh lắm, không tốn bao nhiêu thời gian.

Lục Trạch ừ một tiếng, đưa tay xách túi, dẫn mấy người ra cửa.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy Trương Cúc, Phùng Yến, Vương Quế Hoa đang đứng ở cửa trò chuyện.

“Đoàn trưởng Lục, Ái Chân, mọi người định đi đâu thế?” Phùng Yến nhìn cái túi trên tay Đoàn trưởng Lục, giống như sắp đi xa.

“Lên thành phố.” Lục Trạch thản nhiên nhả ra ba chữ.

Trương Cúc nghe nói đi thành phố, nghĩ đến cái chậu rửa mặt ở nhà, có chút do dự không biết có nên nói với Ái Chân không.

Chu Ái Chân thấy Trương Cúc có vẻ mặt muốn nói lại thôi: “Chị Cúc, có chuyện gì thế ạ?”

Trương Cúc bình thường có gì nói nấy, không giấu giếm, hôm nay thế này chắc là có việc gì cần cô giúp đỡ.

Trương Cúc thấy Ái Chân mở lời hỏi, do dự vài giây rồi nói: “Ái Chân này, cái chậu ở nhà bị rò rồi, trưa nay chị đi hợp tác xã một vòng mà không có hàng, muốn phiền em xem giúp ở hợp tác xã trên thành phố có chậu không, nếu có thì mua giúp chị một cái.”

Chu Ái Chân thấy Trương Cúc nói về chuyện này, liền gật đầu: “Được ạ, chị đưa phiếu cho em.”

Thời buổi này mua chậu phải có phiếu hàng công nghiệp, không có phiếu thì lên đó cũng chỉ có nước đứng nhìn.

Trương Cúc không ngờ Ái Chân đồng ý ngay lập tức, thần sắc vui mừng: “Ái Chân, chị về lấy ngay đây, em đợi chị một chút nhé.”

Phùng Yến và Vương Quế Hoa đứng bên cạnh thấy vậy, nghĩ đến những thứ còn thiếu ở nhà, cũng lần lượt nói ra những món đồ cần mua.

Những người dưới lầu nghe thấy cũng chạy lên, nhất thời vây kín Chu Ái Chân.

Chu Ái Chân: “.......”

Tác giả có lời muốn nói: Hẹn gặp buổi trưa, có thể hơi muộn một chút, tầm mười hai giờ rưỡi trưa nhé.

Kể tội

Chu Ái Chân nhìn đống đồ cần mua được ghi trên giấy trong tay, ngẩng đầu liếc nhìn Lục Trạch đang lái xe phía trước, những thứ này lát nữa cô mua xong chắc phải vất vả cho anh xách lên xe rồi.

Lục Trạch từ gương chiếu hậu thấy người ở ghế sau đang nhìn tờ đơn với vẻ đau đầu, nghĩ đến lúc nãy cô bị mọi người vây quanh, không từ chối được ai nên trực tiếp tìm giấy b.út ghi lại, không hề có chút mất kiên nhẫn nào, anh liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục lái xe.

Chu Ái Chân đọc xong tờ đơn liền cất vào túi đựng quần áo, trong lòng đã nắm sơ qua những thứ cần mua, đợi khi đi dạo xong tường thành sẽ bảo Lục Trạch dẫn bọn họ đến hợp tác xã mua đồ.

Ở bên cạnh, Lục An và Lục Linh vô cùng tò mò ngồi trên xe nhìn ngó, lần trước ngồi trên xe hai đứa không dám nhúc nhích, lần này là Lục Trạch lái xe, hai đứa rõ ràng thả lỏng hơn lần trước nhiều, thỉnh thoảng lại động đậy, sờ sờ cửa sổ và ghế ngồi.

Chu Ái Chân ngồi một bên lặng lẽ quan sát hai đứa.

Chu Ái Chân thấy hai đứa sờ sờ cái tay cầm nhỏ bên cửa sổ, không biết cái đó dùng để làm gì, sờ mó một hồi lâu.

Cô đợi một lát, thấy hai đứa vẫn đang nghiên cứu, bèn lên tiếng giải thích: “Cái đó là tay cầm để mở cửa sổ đấy.”

Thời buổi này muốn mở cửa sổ xe phải dùng tay quay cái tay cầm nhỏ dưới cửa sổ, không giống như sau này chỉ cần ấn nút một cái là nó tự xuống.

Hai đứa đang nghiên cứu tay cầm nghe vậy, hành động nhất trí nhìn về phía mẹ, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Chu Ái Chân thấy hai đứa nhìn mình, dường như không hiểu lắm, thân hình hơi dịch về phía hai đứa, đưa tay nắm lấy cái tay cầm nhỏ kia, làm mẫu cho hai đứa xem: “Quay thế này này, cửa sổ sẽ xuống.”

Cửa sổ theo động tác của cô từ từ hạ xuống, một luồng gió nóng thổi vào.

Lục An thấy mẹ quay vài cái là cửa sổ mở ra, liền nhìn cái tay cầm nhỏ trong tay mẹ với vẻ tò mò.

“Con thử xem.” Chu Ái Chân thấy Lục An cứ nhìn chằm chằm tay cầm trong tay mình, bèn buông tay ra để cậu bé quay thử.

Lục An thấy mẹ cho mình quay, chần chừ vài giây, đưa tay nắm lấy tay cầm, quay lên, cửa kính xe từ từ hạ xuống, Lục An thấy cửa kính đi xuống, vui mừng xoay người nhìn mẹ: “Xuống rồi ạ.”

Chu Ái Chân thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt Lục An, khóe miệng cũng nhếch lên theo, hơi hất cằm về phía cậu bé: “Xoay ngược lại là lên.......”

Cô còn chưa nói xong đã thấy Lục An tự mình xoay ngược lại, cửa sổ từ từ đi lên.

Lục An quay xong cửa sổ liền quay đầu nhìn mẹ.

Chu Ái Chân thấy cậu bé nhìn mình đầy vẻ mong chờ, dường như đang đợi cô khen ngợi, nhất thời có chút kinh ngạc.

Lục An thấy mẹ không nói gì, đôi môi khẽ mím lại, ngón tay nắm tay cầm vì căng thẳng mà hơi trắng bệch.

Chu Ái Chân thấy Lục An cứ nhìn mình, nụ cười trên mặt càng lúc càng nhạt, liền lập tức khen ngợi: “Lục An giỏi quá.”

Lục An tuy không thích nói chuyện, nhưng thực sự rất thông minh.

Lục An đang ngồi bên cửa sổ nghe thấy mẹ khen mình, đôi môi nhỏ đang mím lại giãn ra, hơi nhếch lên.

Chu Ái Chân thấy Lục An lập tức trở nên vui vẻ, mới chắc chắn rằng cậu bé thực sự đang đợi lời khen của cô.

Lục An hôm nay có chút bất thường, trước đây cậu bé chưa bao giờ như vậy, cô cảm thấy có gì đó không đúng.

Ngay lúc cô đang băn khoăn không hiểu tại sao, trong đầu đột nhiên lóe lên hình ảnh buổi trưa Lục An và Lục Linh từ nhà Cẩu Đản về, Lục Linh muốn đưa cái bánh cho cô ăn.

Lúc đó cô liếc thấy Lục An dường như đã bước lên một bước, đang định đi tiếp thì thấy Lục Linh đã đến bên cạnh cô, nên lại lùi về.

Chẳng lẽ lúc đó Lục An cũng muốn đưa cái bánh kê của mình cho cô ăn?

Chu Ái Chân nhìn hai đứa đang chơi tay cầm cửa sổ bên cạnh, hai đứa dường như sau khi từ nhà Cẩu Đản về đã có chút khác xưa.

Có phải nhìn thấy mẹ Cẩu Đản bỏ rơi Cẩu Đản, nên chúng sợ cô cũng sẽ ly hôn với Lục Trạch rồi bỏ rơi chúng không?

Nhưng nghĩ lại bình thường hai đứa cũng không quá ỷ lại vào cô, chắc không phải nguyên nhân này.

Hay là Tham mưu Tào đã nói gì với bọn trẻ?

Cô nhìn Lục An và Lục Linh, nghĩ một lát cũng không ra manh mối gì, liền quẳng ra sau đầu không nghĩ nữa.

Dù là nguyên nhân gì, đối với cô mà nói cứ tốt là được.

Chu Ái Chân hơi nghiêng người tựa vào lưng ghế xe nhìn Lục An và Lục Linh.

“Anh ơi, em cũng muốn quay.” Lục Linh ngồi một bên thấy cửa sổ cứ lên lên xuống xuống, con bé cũng muốn quay.

Lục An dắt em gái, hai đứa cùng nắm lấy tay cầm cửa sổ quay trái quay phải.

Trong xe vang lên tiếng cười của hai đứa nhỏ.

Lục Trạch nghe thấy tiếng cười phía sau xe, qua gương thấy Chu Ái Chân đang nhìn Lục An và Lục Linh, thỉnh thoảng lại ghé sát vào cùng hai đứa quay cửa sổ.

Ánh mắt anh khẽ động, nhìn vài cái rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục lái xe.

Trước khi mặt trời lặn, xe mới vào đến thành phố, Lục Trạch đỗ xe ở một nhà khách gần bọn họ nhất.

Chu Ái Chân thấy xe vào thành phố, đỗ ngay trước một căn nhà hai tầng, trước cửa treo tấm biển gỗ có viết ba chữ "Nhà khách".

Chu Ái Chân thấy anh đỗ xe, nhìn Lục Trạch ở ghế trước: “Không đi gửi tài liệu trước sao ạ?”

Cô nhớ trước khi đi anh có nói phải lên thành phố gửi tài liệu, trông cũng khá gấp gáp.

“Ngày mai gửi.” Lục Trạch tắt máy xe, rút chìa khóa đẩy cửa xuống xe, đi vòng ra cửa sau mở cửa cho bọn họ.

Chu Ái Chân nghe vậy thì không nói thêm nữa, vừa định đưa tay đẩy cửa xe thì thấy Lục Trạch đã mở cửa rồi.

Cô vác bụng bầu hơi bất tiện, nên để Lục An và Lục Linh xuống trước.

Hai đứa xuống xe đứng vững, cô dùng tay chống vào ghế sau xe, nhích từng chút một ra cửa xe, vừa nhích đến cửa xe.

Một bàn tay thon dài có lực đưa tới.

Chu Ái Chân nhìn theo bàn tay kia, Lục Trạch đang đứng trước cửa xe, mặt không biểu cảm.

Anh định kéo cô ra sao?

Chu Ái Chân nhìn bàn tay to trước mặt, khựng lại vài giây, rồi đưa tay nắm lấy tay anh.

Vừa nắm lấy đã cảm thấy bàn tay như bị một hòn than bao bọc, khiến Chu Ái Chân nghĩ đến tối ngủ cùng anh, chỉ cần nhích lại gần là đến nửa đêm sẽ bị nóng mà tỉnh giấc.

Trong đầu cô vẫn còn đang nghĩ đến chuyện hai người tối ngủ cùng nhau bị nóng tỉnh, ngay sau đó cả người đã được anh nhẹ nhàng kéo ra ngoài.

Lục Trạch thấy người trước mặt đang mải suy nghĩ, cả người không tập trung, trầm giọng nói: “Đi đứng thì nhìn đường vào.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.