Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 93
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:07
Lục Trạch thấy ba người khen ngợi lẫn nhau, trong mắt thoáng qua ý cười.
Chu Ái Chân ở bên cạnh thấy Đại An thắt dây cho Linh Linh, bèn đi tới dạy cậu bé cách thắt nơ bướm, thời này nơ bướm còn chưa phổ biến, cô vừa dạy một cái Đại An đã thắt được chiếc nơ bướm xinh xắn.
Linh Linh thấy mẹ thắt cho mình một cái nút thật đẹp, ngẩng đầu nhìn mẹ, ánh mắt lấp lánh.
Chu Ái Chân thấy Đại An và Linh Linh nhìn mình đầy sùng bái, cười xoa xoa đầu hai đứa.
Lục Trạch trả tiền xong, mấy người đi ra khỏi hợp tác xã.
Nơi Lục Trạch gửi tài liệu ở gần tường thành cổ, Chu Ái Chân đợi Lục Trạch ra ngoài, đưa tay chỉ vào bức tường thành không xa: "Chúng ta đi xem tường thành trước đi."
Cô ước chừng, đi bộ từ đây đến tường thành khoảng mười mấy phút là tới.
Lục Trạch thấy cô nôn nóng muốn đi xem tường thành, bèn dẫn cô đi về phía thành cổ.
Để đến được thành cổ, cần đi qua một dãy hẻm dài, những con hẻm này vài chục năm sau đều đã bị dỡ bỏ, Chu Ái Chân chỉ mới thấy qua trong sách.
Trong hẻm, có người bước chân vội vã, có người thong dong nhàn nhã.
Chu Ái Chân nhìn dòng người qua lại, không biết mấy chục năm sau những người này có hoài niệm con hẻm họ từng đi qua không.
Cô đi bên cạnh Lục Trạch, thong thả tiến về phía trước.
Bọn họ rẽ qua mấy góc hẻm, trước mắt đột nhiên xuất hiện bức tường thành mà cô hằng mong ước.
Chu Ái Chân nhìn bức tường thành trước mặt, lòng không khỏi vui sướng, ở thời đại của cô, bức tường thành này đã trải qua mấy lần trùng tu, những viên gạch xanh trên tường đã thay mấy đợt, từ lâu đã không còn là những viên gạch xanh ban đầu nữa.
Chu Ái Chân nghĩ tới việc sắp được chạm vào bức tường thành này, liền chống cái bụng bầu lớn rảo bước về phía trước.
Lục Trạch thấy mắt mày cô đều là ý cười, thu hồi tầm mắt: "Buổi trưa đông người, dạo một lát rồi ra." Cô đang m.a.n.g t.h.a.i bụng lớn, đông người dễ bị va chạm.
"Biết rồi ạ." Chu Ái Chân nói xong liền đi chậm lại.
Mấy người đi tới dưới chân tường thành, Chu Ái Chân đưa tay sờ vào những viên gạch xanh của tường thành, những viên gạch này đã trải qua hàng ngàn năm, trước đây cô vì nhiều lý do mà mãi không đến được thành cổ này, không ngờ sau khi xuyên không lại được thấy thành cổ này.
"Ba ơi, sao mẹ cứ sờ vào tường mãi thế ạ." Linh Linh thấy mẹ sờ tường một lúc lâu rồi, bèn đưa tay kéo kéo tay ba.
"Vì mẹ chưa từng thấy bao giờ." Đại An giành lời trước mặt ba.
Mẹ và hai anh em đều là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên mẹ mới không ngừng sờ vào tường thành.
Linh Linh nghe anh trai giải thích xong lại nhìn ba bên cạnh, thấy ba không nói gì, lại quay đầu nhìn anh trai, tiếp tục hỏi anh trai.
Chu Ái Chân đứng dưới chân tường thành một lúc nữa, mới đi tới chỗ Lục Trạch và các con hội quân, mấy người vào thành.
Thành cổ rất lớn, cả buổi sáng mấy người chưa dạo được bao nhiêu, tìm một quán cơm trong thành cổ, ăn loại bánh đặc sản địa phương, hương vị rất ngon, ăn xong còn bảo Lục Trạch mua thêm mấy cái mang về tối ăn.
Sau bữa ăn, mấy người nghỉ ngơi một lát, tiếp tục dạo thành cổ, dạo được hơn nửa thành cổ, Chu Ái Chân mệt đến mức đi không nổi, đưa tay vịn vào bức tường bên cạnh.
Lục Trạch thấy cô vịn tường, có vẻ như đi không nổi nữa, bèn bước tới sau lưng đỡ lấy eo cô dắt cô đi sang một bên.
Chu Ái Chân nghỉ ngơi một hồi, quay sang nói với Lục Trạch: "Đi không nổi nữa rồi, anh dắt bọn trẻ đi dạo tiếp đi, em đợi mọi người ở đây."
Cô đã đ.á.n.h giá cao bản thân mình rồi, bụng bầu lớn đi đứng thực sự không thuận tiện, mới đi có nửa ngày trời đã mệt muốn c.h.ế.t.
Đại An bên cạnh thấy mẹ mệt đến thở hồng hộc, ngẩng đầu nhìn ba: "Ba ơi, chúng ta về thôi."
Cậu bé không muốn để mẹ mệt, trong bụng mẹ còn có em gái nữa.
Chu Ái Chân nghe thấy lời Đại An, lòng ấm áp, chỉ muốn ôm Đại An vào lòng hôn cho vài cái.
Lục Trạch "ừ" một tiếng, đưa tay đỡ Chu Ái Chân, dẫn cô và các con đi ra ngoài thành cổ.
"Đi đâu vậy ạ?" Chu Ái Chân thấy con đường này không giống đường lúc họ đến, càng đi càng hẻo lánh, không giống đường về nhà khách.
Lục Trạch đỡ cô đi về phía trước: "Đến nơi sẽ biết."
Chu Ái Chân thấy anh vẫn không nói đi đâu, cũng không truy hỏi nữa, người này nếu đã không muốn nói, cô có hỏi thế nào anh cũng sẽ không nói.
Mấy người đi tới hợp tác xã trong thành cổ, Lục Trạch bảo cô dẫn các con đợi ở ngoài một lát, lúc ra trên tay xách không ít bánh kẹo và rượu.
Chu Ái Chân nhìn đồ đạc trên tay anh, nghĩ tới người tên Bảo Quân gặp lúc mấy người ăn cơm ở nhà ăn chiều hôm qua.
Nghĩ tới lời Bảo Quân nói lúc đó, Lục Trạch định dẫn cô và các con đến chỗ Bảo Quân sao?
Chu Ái Chân vốn định hỏi có phải đến nhà Bảo Quân gặp hôm qua không, nhưng nghĩ tới lời anh vừa nói, bèn nuốt lời định nói xuống, đi theo anh về phía trước.
Mấy người đi một lúc, thấy Lục Trạch dẫn bọn họ rẽ qua mấy con hẻm, dừng lại trước một cái sân lớn, đưa tay gõ cửa.
Gõ chưa được mấy cái, đại môn đã được kéo ra, Bảo Quân gặp tối qua xuất hiện trước mặt.
Chu Ái Chân thấy đúng là người đàn ông gặp tối qua, liếc nhìn Lục Trạch một cái, anh không nói chẳng phải cũng bị cô đoán ra rồi sao.
"Sao giờ mới tới, đợi cậu và em dâu cả buổi trời rồi, mau vào đi." Bảo Quân thấy là Lục Trạch và em dâu, bèn đẩy cửa ra để em dâu và các cháu vào trước.
Bảo Quân thấy đồ đạc Lục Trạch xách trên tay, vội nói: "Sao còn mang đồ theo nữa, mấy thứ này lát nữa về cậu mang về đi."
Đồ Lục Trạch mua toàn là hàng hiếm, anh không thể nhận.
Lục Trạch thấy anh không nhận, liếc anh một cái, nhét đồ vào tay anh: "Cầm lấy."
"Không nhận đâu, cậu mang về cho bọn trẻ ăn đi." Bảo Quân lại đẩy đồ về phía Lục Trạch.
Mấy thứ này nếu nhận thì anh áy náy lắm.
Tiền bọn họ kiếm được không hề dễ dàng gì.
Chu Ái Chân thấy hai người đùn đẩy nhau ở cửa, bèn dắt bọn trẻ bước vào cổng, vừa vào sân đã thấy một người phụ nữ trẻ tuổi trông rất tháo vát, thắt tạp dề ngang eo đi về phía cô.
"Đây là Đại An và Linh Linh phải không." Hoàn Hà thấy người phụ nữ dắt trẻ em ở cửa, mắt sáng lên.
Vợ Lục Trạch và các con trông thật tuấn tú, đặc biệt là cô bé bên cạnh, hoàn toàn thừa hưởng diện mạo của vợ Lục Trạch, nhìn một cái là thấy thích ngay.
"Chị dâu." Chu Ái Chân chào Hoàn Hà một tiếng, kéo Đại An và Linh Linh đến bên cạnh.
"Bọn trẻ trông kháu khỉnh quá, mau vào ngồi đi, tối qua nhà tôi nói mọi người sẽ đến, cái ông này cũng quên không hỏi mấy giờ, tôi cứ nghĩ đợi mọi người đến rồi mới nấu cơm." Hoàn Hà nói xong liền lườm chồng một cái đầy giận dỗi.
