Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 99
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:09
"Mấy thứ này là của ai vậy?" Chu Ái Chân hỏi Lục Trạch bên cạnh.
Tờ danh sách vừa rồi cô bận đưa đồ cho người ta, cầm không tiện nên nhét cho Lục Trạch.
Lục Trạch quét mắt nhìn đồ đạc trên đất, nhìn tờ danh sách, trả lời: "Nhà bà Vương dưới lầu."
Phùng Yến nghe thấy liền tiếp lời: "Bà Vương chiều hôm qua nhận được điện tín nói là trong nhà có việc gấp, cả gia đình vội vàng quay về rồi."
Sau khi nhận được điện tín, bà Vương lập tức thu dọn đồ đạc đi tìm chồng bà trong đội, chắc là trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó.
"Vậy đợi bà Vương về rồi đem đồ sang cho bà ấy sau." Vương Quế Hoa nói xong, cúi người cầm một cái chậu rửa mặt, những thứ còn lại để Lục Trạch cầm.
Mấy người đi lên lầu.
Đi được vài bước Chu Ái Chân nghĩ tới chiếc xe Lục Trạch lái, quay đầu nhìn Lục Trạch bên cạnh: "Anh không đi trả xe sao?"
Lục Trạch thản nhiên trả lời: "Sẽ có người đến lái đi."
Chu Ái Chân nghe vậy không nói gì nữa, bưng chậu leo cầu thang.
Phùng Yến thấy vợ chồng Ái Chân định vào nhà, đột nhiên nghĩ tới Hàn doanh trưởng hai ngày nay đã đến hai lần, bèn gọi hai người trước mắt lại: "Hai ngày nay Hàn doanh trưởng đã đến hai lần rồi, có vẻ như có chuyện gì đó."
Chu Ái Chân nghe thấy Hàn Kiến Quốc đến tìm Lục Trạch, hỏi Lục Trạch bên cạnh: "Nếu anh định đi trại nuôi lợn, đưa đồ đây cho em, em mang vào nhà cho."
"Không cần đâu."
Hàn Kiến Quốc biết anh về sẽ tìm đến thôi.
Chu Ái Chân không nói gì nữa, dắt Đại An và Linh Linh đi đến cửa, lấy chìa khóa mở cửa vào nhà.
Cô nhìn căn phòng trước mắt, trong lòng lại nảy sinh cảm giác cuối cùng cũng đã quay về rồi.
"Trước khi lên thành phố, Hàn..."
Linh Linh kéo kéo vạt áo ba, ngắt lời anh: "Ba ơi, con đói."
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch nhắc tới Hàn Kiến Quốc, đang định nghe anh nói tiếp thì thấy Linh Linh kêu đói, bèn đặt chậu sang một bên: "Để em đi lấy cơm đi, tiện thể ghé qua nhà Quách Hồng một chuyến, có chuyện gì về rồi nói."
Trước khi đi Quách Hồng đã đưa gan lợn xào cho cô, hộp cơm vẫn chưa trả cho người ta, đúng lúc ra ngoài hít thở không khí, cô ngồi trên xe cả nửa ngày trời, bí bách đến khó chịu.
Lục Trạch thấy cô định đi lấy cơm, lời bị ngắt quãng cũng không nói tiếp nữa, đưa phiếu cơm và tiền cho cô: "Đi đường cẩn thận nhé."
"Vâng." Chu Ái Chân nhận tiền, vào bếp lấy hộp cơm của nhà Quách Hồng và của mình ra, đi ra phòng khách, lấy lọ kem dưỡng da Tuyết Hoa Cao mua ở hợp tác xã ra.
Trước đây cô cùng Quách Hồng lên núi, có nghe bà nói hợp tác xã căn cứ đã lâu rồi không bán Tuyết Hoa Cao, lọ ở nhà cũng dùng hết rồi.
Quách Hồng đưa gan lợn cho cô và các con, cô vốn định đợi sau khi sửa xong bếp sẽ nấu món thịt gì đó đem sang cho bà, nhưng lên thành phố thấy Tuyết Hoa Cao trên quầy, cảm thấy tặng cái này thì tốt hơn.
Chu Ái Chân đi đến cửa thấy Linh Linh đang nhìn mình đầy mong đợi, cúi đầu vuốt lại mấy sợi tóc con dựng đứng trên đầu cô bé: "Mẹ về ngay đây."
Cô nói xong xách hộp cơm xuống lầu.
Người phụ nữ nấu cơm dưới lầu nhìn thấy Ái Chân xách hộp cơm, chào hỏi: "Ái Chân, đi lấy cơm à?"
Chu Ái Chân chỉ mỉm cười gật đầu.
"Bây giờ thời gian không còn sớm nữa đâu, phải nhanh lên, đi muộn là chẳng còn món gì đâu."
Chu Ái Chân: "Bà ơi, vậy cháu không tán dẫu nữa, cháu đi lấy cơm đây ạ."
"Đi đi."
Chu Ái Chân bước ra khỏi viện, xách hộp cơm đi đến nhà Quách Hồng, đưa tay gõ cửa: "Quách Hồng, có nhà không?"
Quách Hồng ở trong nhà nghe thấy tiếng Ái Chân, thần sắc vui mừng, đứng dậy khỏi ghế đẩu, rảo bước đến cửa mở cửa ra.
Bà vừa mở cửa, Ái Chân đã thực sự đứng ở cửa: "Mau vào đi." Bà dẫn cô vào trong.
"Hôm qua tôi cứ nghĩ hôm nay sẽ đi tìm cô, sáng dậy hơi bị đau bụng nên không đi được." Quách Hồng kéo ghế đẩu bảo Ái Chân ngồi xuống.
"Nếu sáng nay cô mà đi thì chắc là uổng công rồi." Chu Ái Chân ngồi xuống ghế đẩu, đặt hộp cơm lên bàn.
"Sao lại nói thế? Sáng nay cô đi đâu à?" Quách Hồng lấy cái tách bên cạnh rót cho Ái Chân ly nước.
"Hôm kia tôi lên thành phố, vừa mới về thôi." Chu Ái Chân nhận lấy nước, nói lời cảm ơn.
"Tiếc quá, nếu sớm biết cô lên thành phố, tôi đã nhờ cô mua hộ cái này rồi." Quách Hồng vừa nghĩ tới việc đã bỏ lỡ, bèn đưa tay vỗ đùi mình, thực sự là không đúng lúc chút nào.
"Hôm đó đi vội quá, Lục Trạch vừa về đã bảo thu dọn đồ đạc, thu dọn xong là đi luôn." Chu Ái Chân thấy Quách Hồng vẻ mặt đầy tiếc nuối, nghĩ tới hôm đó cô cũng quên không nói với bà.
Quách Hồng thấy Ái Chân giải thích: "Tôi không có ý trách cô đâu, chỉ là cảm thấy không đúng lúc thôi."
"Tôi biết mà." Chu Ái Chân biết Quách Hồng không có ý đó, nói xong lấy lọ Tuyết Hoa Cao từ trong túi ra, đưa đến trước mặt bà: "Có phải cô định nhờ mua cái này không?"
Quách Hồng nhìn lọ Tuyết Hoa Cao trong tay Ái Chân, cứ ngỡ mình nhìn nhầm, lại nhìn kỹ lần nữa, thấy đúng là Tuyết Hoa Cao, không dám tin nói: "Đúng là cái này rồi, Ái Chân sao cô biết tôi muốn cái Tuyết Hoa Cao này thế?"
"Lần trước lên núi nghe cô nói dùng hết rồi." Chu Ái Chân thấy Quách Hồng cười híp cả mắt chỉ còn một đường kẻ, cũng cùng cười theo.
"Ái Chân, cô đợi tí, để tôi đi lấy tiền cho cô." Quách Hồng nói xong định vào phòng lấy tiền cho Ái Chân.
"Không cần đâu, cái này là tôi mua tặng cô đấy." Chu Ái Chân đưa tay kéo Quách Hồng lại.
Trước khi lên thành phố Quách Hồng đã đưa cho bọn họ một hộp gan lợn đầy ắp như vậy mà.
"Thế sao được?" Quách Hồng lắc đầu, không thể để Ái Chân tốn kém được.
"Sao lại không được chứ, cô còn đưa đồ ăn cho tôi và các con nữa mà."
Quách Hồng thấy Ái Chân nói vậy, ngại ngùng nói: "Cái gan lợn đó chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu."
Lọ Tuyết Hoa Cao trong tay cô quý hơn gan lợn nhiều.
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng còn định nói tiếp, bèn chống tay vào bàn đứng dậy: "Không nói chuyện này nữa, tôi phải về đây."
Quách Hồng thấy Ái Chân định đi, vội vàng ngăn lại, mở lời hỏi: "Được được, không nói nữa, đúng rồi Ái Chân, Hàn doanh trưởng có tìm cô không?"
Sáng nay bà đi tìm Ái Chân, cũng là muốn hỏi chuyện này.
"Vừa mới về nghe người ta nói có đến tìm Lục Trạch, nhưng chúng tôi đi vắng rồi." Chu Ái Chân thấy Quách Hồng nhắc tới chuyện này: "Có chuyện gì vậy ạ?"
Quách Hồng thấy Ái Chân nói vậy, thì Hàn doanh trưởng chắc không phải đến nói chuyện này với Ái Chân rồi.
"Hàn doanh trưởng nói muốn mời tôi đến đó tính sổ sách cho cậu ấy, một tháng đi hai lần, nếu trại nuôi lợn có việc khác thì lúc đó có thể phải đi thêm vài chuyến nữa."
