Sống Sót Trên Xa Lộ, Top 1 Bảng Xếp Hạng Nói Cô Ấy Muốn Đi Đến Tận Cùng Con Đường - Chương 622: Dễ Bị Bàn Tán
Cập nhật lúc: 27/01/2026 09:00
Thích Hứa nói xong, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nói trắng ra, trong lúc hoang mang, ai cũng mong chờ một sự an ủi về tâm lý, chỉ cần còn phương hướng để nỗ lực là được!
Còn Thích Hứa thì liên hệ trực tiếp với người bạn Top 1 kia.
Hắc Toàn Phong Vô Địch: "Anh Tạ."
Happy ending: "Chị! Chị Hắc Toàn Phong! Lão đại! Có việc thì nói việc, chị đừng như thế, làm em hoảng lắm. Em không còn là em của ngày xưa, thích nghe người khác gọi là anh Tạ, ấu trĩ như trẻ con nữa đâu."
Tiểu Tạ cuống đến mức gửi luôn tin nhắn thoại.
Thích Hứa quả thực cũng không có tâm trạng tán gẫu, bèn vào thẳng vấn đề chính: "Muốn tìm cậu mua ít Bản đồ kho báu."
Tiểu Tạ thở phào nhẹ nhõm, tưởng chuyện gì to tát, may quá may quá.
"Chuyện nhỏ, dù sao chỗ em dùng cũng không hết. Em giữ lại cho mình một tấm, cho Đa Tâm Nhãn một tấm là đủ rồi, còn lại cho chị hết."
"Tôi cần nhiều lắm, trước mắt cứ lấy 20 tấm đi."
Tạ Thiệu Ninh trợn tròn mắt. Nếu đối phương không phải là Hắc Toàn Phong Vô Địch thì cậu ta đã muốn c.h.ử.i thề rồi. Chị tưởng đây là thẻ đạo cụ bình thường mở rương ven đường là có à? Lại còn trước mắt cứ lấy 20 tấm...
Sắp xếp ngôn ngữ nửa ngày mới mở miệng nói: "Ha ha ha, lão đại, chị đùa em đấy à? Lâu ngày không gặp tế bào hài hước tăng lên vùn vụt nhỉ. [Ngón tay cái]"
Hắc Toàn Phong Vô Địch: "Không đùa đâu, mau giúp tôi nghĩ cách đi, các loại Bản đồ kho báu, lấy hết."
Ngoài Tạ Thiệu Ninh, Thích Hứa còn nhắn tin trong nhóm chat liên server và cho các thương nhân quái vật: "Thu mua Bản đồ kho báu giá cao!"
Ngoài ra, Đào Đào, thương nhân quái vật, mạng lưới khách hàng của Lai Tài, tuyến trên của Âu Hoàng Phụ Thể, tất cả các kênh đều đang thống nhất thu mua Bản đồ kho báu.
Một ngày trôi qua, dường như cả server Hoa Quốc đều náo nhiệt hẳn lên! Không quan tâm thu mua được bao nhiêu tấm, ít nhất tinh thần của các thành viên [Trảm Đồ] vừa ra khỏi phó bản đã hoàn toàn khác biệt.
Thích Hứa chắc chắn thực sự muốn tìm cách cứu tất cả thành viên Bang phái bị kẹt trong phó bản ra, nhưng đây cũng là dùng hành động thực tế để bày tỏ thái độ của mình.
Bạn luôn phải đưa ra thực lực và hành động để mọi người yên tâm đi theo mình.
Thực lực không thiếu, đã được chứng minh trong rất nhiều dịp, nhưng đây là sự việc nghiêm trọng nhất kể từ khi Bang phái thành lập, chắc chắn phải coi trọng.
A Biển nói đúng, gặp chuyện mới là thời khắc then chốt tôi luyện nội tại của đội ngũ. Cảm giác mọi người đối xử với nhau bây giờ rõ ràng đã khác, dù mới chỉ qua một ngày!
Mối quan hệ giao phó mạng sống đương nhiên không phải là quan hệ đồng đội Bang phái bình thường.
Nhưng tin tức truyền thẳng đến tai Cầu Hỏng. Cảm giác vui sướng ăn ý tâm linh tương thông với Hắc Toàn Phong Vô Địch lúc trước tan biến sạch.
Hoàn toàn không hiểu cô ta muốn làm gì? Lại không làm việc đàng hoàng! Đã bảo cô ta rồi, giai đoạn hiện tại thực lực là quan trọng nhất, lại muốn đi Bản đồ kho báu?
"Nói với Hắc Toàn Phong Vô Địch, với cái loại ngu ngốc như cô ta, có làm lại 1 triệu lần cũng không thể thành công! Đồ thiểu năng, tôi cũng chẳng biết trong đầu cô ta chứa cái gì, hoàn toàn không hiểu thi mở sách là ý gì à? Hừ!"
Tam Vương mở ngay khung chat, bắt đầu lặp lại nội dung Cầu Hỏng vừa nói.
Ngay khi sắp nhấn gửi...
"Dừng! Bình thường bảo làm cái gì thì lề mề chậm chạp, giờ tay chân lại nhanh nhẹn gớm nhỉ. Chỉ mong tôi và Hắc Toàn Phong Vô Địch trở mặt, để cậu có thể đường đường chính chính đi đầu quân cho cô ta chứ gì? Xóa đi! Không được gửi!
Bảo cô ta phần thưởng bảng xếp hạng tháng này của các khu lớn sẽ có hạng mục Bản đồ kho báu, đừng có bày vẽ một vòng lớn như thế, tốn công vô ích. Có thời gian đó thì mau đi nghĩ cách nâng cao thực lực đi! Còn lão đại quả thực là phế vật, lão đại!"
Lão Tam nheo mắt, còn ngoáy ngoáy tai... ngẫm nghĩ kỹ lại đoạn lời nói vừa rồi của Cầu Hỏng, muốn cười không dám cười, muốn nhịn lại không nhịn nổi. Trong lòng phải nghĩ hết mọi chuyện đau lòng trên đời mới nghe theo lệnh đi truyền lời.
Chỉ là hơi tò mò, tiếng dòng điện rè rè vi mô xuất hiện ngay sau khi Cầu Hỏng nói xong câu đó là tình hình gì? Vốn định hỏi thêm vài chi tiết, nhưng đột nhiên lại không liên lạc được với nó nữa, thần thần bí bí, đúng là có bệnh.
"Lão đại!"
"Làm gì đấy! Động tí là gào lên thế!"
Thích Hứa bận rộn cả ngày, vừa chợp mắt đã bị Cầu Cầu dọa tỉnh.
"Hi hi hi, thứ đồ... hô hô hô... chị tìm cả ngày hôm nay, Maybe sẽ... cạc cạc cạc... ở trong bảng thành tích đẹp trai hàng tháng của các gia viên nha."
Thích Hứa sáng mắt lên, đây là tin tốt: "Cầu Cầu đúng là càng ngày càng lợi hại, giờ em nói chuyện nghe hay thật đấy."
Khéo léo khen ngợi đứa nhỏ một câu, đứa nhỏ giờ không chỉ biết chèn thêm từ khác vào giữa các từ khóa, mà còn biết thay thế luôn từ khóa.
"Cái này không phải do em... ơ, chính là cái đồ xấu xa từng c.h.ử.i nhau với em ấy, chị biết chứ? Nó... học tập chăm chỉ, nên ngày ngày tiến lên bị phạt rồi."
Mặc dù Cầu Cầu nói ngày càng trừu tượng, nhưng sự ăn ý được nuôi dưỡng bấy lâu nay vẫn giúp Thích Hứa hiểu ngay.
"Thế thì đáng đời thật." Thích Hứa nói thì nói vậy, nhưng... quả thực, cô nhíu mày một lúc, tất nhiên cũng chỉ là một lúc thôi.
Từ khi báo cáo thành công lần đó, Thích Hứa đã hiểu bên trên các quả Cầu cũng có quy tắc chế ước chúng.
Cầu Cầu nhà mình đã thông minh hơn nhiều, giờ làm gì cũng rất khéo léo, nhưng cái Cầu Hỏng kia vẫn cứ giữ cái dáng vẻ "ông đây đệ nhất thiên hạ".
Rõ ràng có cách giải quyết đơn giản hơn, kín đáo hơn, lại cứ chọn cách cứng đối cứng, đây không phải ngốc thì là gì? Bảo nó đáng đời đúng là không oan.
"Cầu Cầu, em và đồ xấu xa kia có thể giao lưu với nhau đúng không?"
"Được chứ ạ!"
"Chị thấy em ưu tú hơn nó nhiều, em có thể dạy cho nó chút kinh nghiệm quý báu, kiến thức phong phú và trí tuệ cuộc đời của Cầu Cầu đi."
"Nó chẳng thèm nghe đâu, chắc chắn sẽ c.h.ử.i em chạy mất dép!" Cầu Cầu vẫn có chút tự biết mình, một nhân viên quèn mới mở được vài đơn hàng đi dạy bảo vua chốt đơn làm việc...
"Thì mượn oai hùm chút đi, vừa khéo tại hạ cầm tinh con hổ."
Cầu Cầu hình như đã hiểu, lão đại nói ẩn ý thế, là muốn... xúi giục làm phản? Không được, không thể nghĩ tiếp nữa, cũng không hỏi thêm, lén lút ra một góc tự nghiền ngẫm.
Ngày mai là ngày cuối cùng của tháng này, Thích Hứa lại bắt đầu sắp xếp mọi người xuất động toàn lực. Ai vận may kém thì điên cuồng chạy xe tích lũy quãng đường, ai vận may tốt thì điên cuồng mở rương.
Cũng may quy định phải ở đủ mấy ngày khi sang phân khu sau khi sáp nhập khu lớn đã không còn, quy định mới lại chưa ban hành, đây là thời điểm thích hợp nhất để "trộm nhà"!
Trong Bang phái vừa nãy còn khoảng 200 người, sau khi phân công nhiệm vụ xong xuôi, chỉ còn lại mấy chục người chưa về từ phó bản.
Thích Hứa lần này đã làm bài tập nghiêm túc, đặc biệt tránh những khu lớn có Top 1 quen biết. Trộm nhà người lạ vẫn tốt hơn, nếu không dễ bị xì xào bàn tán sau lưng.
..........
