Sống Sót Trên Xa Lộ, Top 1 Bảng Xếp Hạng Nói Cô Ấy Muốn Đi Đến Tận Cùng Con Đường - Chương 651: Khó Bảo
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:24
Thích Hứa vốn định giữ [Thẻ Ràng Buộc Dẫn Tinh] cho Chúc Phúc và Tiểu Đầu Bếp, vì hai người này ít phối hợp, Tiểu Đầu Bếp lại có kinh nghiệm chiến đấu bằng không nên cô lo sẽ có sơ suất.
Nhưng khi Bá Nhạc Tiên Sinh lên đài, tim cô cứ đập thình thịch, bất an vô cùng nên đành lấy ra trước.
Bá Nhạc Tiên Sinh hơi sững người. Nhìn Hắc Toàn Phong Vô Địch lạnh lùng, khó gần là thế, không ngờ lại sẵn sàng cho anh ta mượn một đạo cụ quý giá như vậy, nhất thời cảm thấy có chút ngại ngùng.
"Cảm ơn lão đại Toàn Phong, cái này quý quá, nếu dùng rồi tôi cũng chẳng có vật tư tương xứng để trả, hay là..."
"Cầm lấy đi."
"Được rồi..."
Bá Nhạc Tiên Sinh nhận lấy nhưng cũng không quá áp lực, vì anh ta vốn không định dùng đến. Chẳng qua không muốn làm mất thời gian và khiến tình cảnh thêm khó xử mà thôi.
Anh ta không tin mình sẽ thua. Từ khi thức tỉnh nguồn năng lượng này, dù đối thủ là ai, anh ta chưa từng ngán ngại trong những trận đấu tay đôi.
Chỉ cần không đ.á.n.h lâu dài, kể cả Hắc Toàn Phong Vô Địch hay Xem Bà Đây Xử Mày anh ta cũng dám thử sức. Tất nhiên thử xong rất dễ "thăng thiên", vì cạn năng lượng là xong đời.
Lợi ích duy nhất của tấm thẻ này là giúp anh ta tự tin hơn. Bá Nhạc Tiên Sinh hăng hái bước lên đài, nhưng khi thấy đối thủ là tên đội trưởng đứng đầu hàng của phe bên kia, tim anh ta thót lại một cái.
Vận đen thế sao? Vừa mở màn đã gặp ngay tên mạnh nhất đội bạn.
Bá Nhạc Tiên Sinh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Vừa lên đài, anh ta lập tức tung chiêu đ.á.n.h lén. Giờ này thắng là quan trọng nhất, còn quan tâm gì đến quân t.ử hay tiểu nhân.
Ba quả b.o.m ánh sáng bạc lao đi như mũi tên, ghim chuẩn xác vào vai, sườn và khoeo chân đối thủ. Đây là sát chiêu mạnh nhất của Bá Nhạc Tiên Sinh, dù đối thủ có dịch chuyển hay xuyên không gian, những điểm sáng này vẫn bám theo và phát nổ.
"Nổ!" Bá Nhạc Tiên Sinh còn phong thái hô lên một tiếng l.ồ.ng tiếng cho chiêu thức.
Theo tiếng hô khẽ của anh ta, ba điểm sáng đột ngột bùng nổ, ánh sáng trắng ch.ói lòa, sóng xung kích lan ra theo hình vòng cung, thổi bay cả lưới chắn quanh lôi đài phần phật.
Nhưng khi khói bụi tan đi, đồng t.ử Bá Nhạc Tiên Sinh co rút lại. Tên kia vẫn đứng sừng sững tại chỗ, vạt áo không hề lay động, sức công phá vốn dĩ có thể xé nát da thịt dường như va phải một bức tường vô hình, ngay cả sợi tóc của hắn cũng không bị thổi bay!
Ngay lập tức anh ta hiểu cái cảm giác tim thót lại lúc nãy từ đâu mà ra.
Bá Nhạc Tiên Sinh phản ứng rất nhanh, đổi góc tấn công, ném thêm một loạt kỹ năng nữa, tiếc là vẫn không xi nhê gì. Tên kia thậm chí còn khiêu khích đ.ấ.m vào n.g.ự.c mình, cười cợt cầm d.a.o lao tới.
Bá Nhạc Tiên Sinh không có khả năng phòng thủ nên dồn hết điểm vào độ linh hoạt. Hai đợt tấn công cường độ cao đã ngốn hơn nửa thanh năng lượng, muốn tung kỹ năng tiếp phải chờ hồi phục.
Nhưng vấn đề cốt lõi là kỹ năng vô dụng! Bá Nhạc Tiên Sinh chưa từng gặp tình huống này, nhất thời hoảng loạn, động tác né tránh không chỉ méo mó mà còn mất hết trật tự.
"Lão đại Toàn Phong, ván này toang rồi à? Ôi dào, cứ thích thể hiện cơ, biết thế để tôi lên cho xong. Tên kia có kỹ năng biến thái gì vậy? Sát thương nổ cao thế mà không xi nhê... Đánh đ.ấ.m kiểu gì đây!"
Tạ Thiệu Ninh miệng thì cứng cỏi nhưng ánh mắt lo lắng hiện rõ mồn một.
Cả hội Thích Hứa chẳng ai buồn để ý đến cậu ta, chỉ có Kem Phô Mai Tám Phần Đường chiều chuộng trả lời:
"Hoặc là 'Phòng Ngự Tuyệt Đối', hoặc là 'Miễn Nhiễm Kỹ Năng'. Chưa chắc đã thua, nhưng cậu ta phải nhanh ch.óng điều chỉnh trạng thái mới có cơ hội thắng."
Bá Nhạc Tiên Sinh bị truy đuổi chạy trối c.h.ế.t, tình thế quả thực rất bi quan khiến người xem nóng ruột như ngồi trên đống lửa.
"Kỹ năng không gây sát thương thì lao vào khô m.á.u đi chứ, chạy mãi làm gì..."
Ảnh Sát chưa nói hết câu, Phúc Thọ Miên Miên đã hừ lạnh, giọng điệu mỉa mai: "Không phải ai cũng có trình độ như đại ca Ảnh Sát đâu. Khụ khụ, tôi phong anh làm chỉ huy trưởng khán đài nhé."
"Cô bị bệnh à? Không khịa tôi cô c.h.ế.t hay sao?"
"Thôi, đừng cãi nhau nữa."
Thích Hứa nhíu mày, hai người lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Sau khi tích đủ năng lượng tấn công, Bá Nhạc Tiên Sinh mạo hiểm thu hẹp khoảng cách, lăn một vòng ra sau lưng tên người Ấn Độ kia rồi tung chiêu, nhưng tiếc thay vẫn không có tác dụng.
Lúc này Bá Nhạc Tiên Sinh mới hoàn toàn tuyệt vọng. Anh ta không còn nghĩ đến việc dùng kỹ năng để chiến thắng nữa mà lôi ra một cây gậy dài. Đó có vẻ là v.ũ k.h.í đặc biệt, ánh lên sắc xanh lam lấp lánh, kèm theo hiệu ứng lạ.
Nhưng khổ nỗi kỹ năng cận chiến của anh ta quá tệ. Ngay từ chiêu đầu tiên chạm trán, anh ta đã bị tên Ấn Độ áp đảo hoàn toàn, đ.á.n.h cho không còn sức hoàn thủ.
Phía đội tuyển Hoa Quốc trơ mắt nhìn Bá Nhạc Tiên Sinh bị đ.á.n.h đến thổ huyết trên đài mà bất lực. Thích Hứa hít sâu một hơi, chủ động hô lớn: "Bá Nhạc, nhận thua ngay!"
Thích Hứa vừa dứt lời, thậm chí còn chưa dứt hẳn, đám người bên kia đã bắt đầu hò hét điên cuồng như ch.ó sủa...
"G.i.ế.c nó, g.i.ế.c nó! G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c!"
Tên Ấn Độ trên đài đã đỏ ngầu mắt, chằm chằm nhìn vào miệng Bá Nhạc Tiên Sinh. Sau khi con d.a.o lớn bị cây gậy dài của Bá Nhạc Tiên Sinh hất văng, hắn lao vào đ.ấ.m liên tiếp từng cú trời giáng, nhất quyết không cho đối thủ cơ hội mở miệng nhận thua.
Trung bình Bá Nhạc Tiên Sinh ăn 10 đ.ấ.m mới trả được 1 đ.ấ.m, sát thương nhận vào và gây ra hoàn toàn tỷ lệ nghịch. Nhưng mọi người xem đều đã hiểu, kỹ năng của tên này không phải "Phòng Ngự Tuyệt Đối", mà là miễn nhiễm hoặc vô hiệu hóa sát thương từ dị năng.
Vết bầm tím nơi khóe mắt hắn là minh chứng rõ nhất. Cũng do Bá Nhạc Tiên Sinh xui xẻo, nếu đổi đại một đối thủ khác thì đâu đến nỗi t.h.ả.m hại thế này, biết đâu một chiêu là tiễn vong luôn rồi!
Đối phương ra tay cực tàn độc, nhưng may là hắn đ.á.n.h rơi v.ũ k.h.í trước, lại không có kỹ năng tấn công quá mạnh nên trận đấu vẫn kéo dài. Bá Nhạc Tiên Sinh dần đuối sức vì đau đớn kịch liệt, ra đòn ngày càng yếu ớt, nhưng vết thương trên người thì ngày một nhiều.
Đặc biệt là khuôn mặt, trước đó đã bị c.h.é.m vài nhát, cộng thêm không biết bao nhiêu cú đ.ấ.m, giờ đây m.á.u thịt lẫn lộn, gần như không còn nhận ra hình người, cũng chẳng thể mở miệng nói được nữa.
Nhưng anh ta vẫn cứng đầu c.h.ế.t cũng không chịu dùng tấm [Thẻ Ràng Buộc Dẫn Tinh] Thích Hứa đưa, cứ tiếp tục cù nhầy trên đài chịu trận...
"Dùng đi chứ, dùng đạo cụ rời khỏi đó ngay! Thua một ván có sao đâu! Cậu ngu à, đang nghĩ cái quái gì thế?!"
Thích Hứa nhìn mà huyết áp tăng vùn vụt. Không phải người của mình đúng là khó bảo. Chẳng việc gì phải đ.á.n.h đổi mạng sống cho một chiến thắng vô thưởng vô phạt, không ảnh hưởng đến đại cục. Cố đ.ấ.m ăn xôi thế này cũng đâu thắng nổi!
Mãi đến khi Bá Nhạc Tiên Sinh lấy tấm thẻ ra, Thích Hứa mới thở phào nhẹ nhõm. Sợ đồng đội bị ảnh hưởng tâm lý, cô chủ động trấn an: "Chỉ một ván thôi, ván sau Tiểu Tống lên gỡ lại!"
"Đúng đấy, không sao đâu, chuyện nhỏ mà."
Nhưng không ngờ...
