Sống Sót Trên Xa Lộ, Top 1 Bảng Xếp Hạng Nói Cô Ấy Muốn Đi Đến Tận Cùng Con Đường - Chương 902: Cha Và Con Gái
Cập nhật lúc: 22/03/2026 13:00
Đồng thời, tay kia của Thích Hứa cũng đã nắm c.h.ặ.t lưỡi đao, đ.â.m thẳng vào tâm lưng của hắn. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa tới 1 giây...
Gã thanh niên kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt hệt như đang chào hỏi người quen của Thích Hứa.
"Hi, chào đằng ấy nhé!"
Sinh mệnh lực của gã thanh niên nhanh ch.óng cạn kiệt, nhưng Thích Hứa không hề lơ là cảnh giác chút nào, tinh thần lực vẫn gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy khí tức của hắn.
Quả nhiên, luồng khí tức âm u tĩnh mịch thuộc về Sát Nhân Ma lại không hề tiêu tán theo sinh mệnh lực của người thanh niên, ngược lại nó giống như một sợi tơ mỏng manh, liều mạng lủi về phía rìa ngoài!
Nhưng mới lao đi được một nửa, hắn liền nhận ra mình giống như vừa đ.â.m sầm vào một màn sương mù mềm mại, không thể nhích tới hay lùi lại thêm nửa bước.
Sát Nhân Ma kinh hãi thốt lên: "Cô đã là Người Dị Năng cấp 5 rồi cơ à?!"
"Thật trùng hợp, tôi cũng vừa mới lên cấp 5 chưa lâu."
Thích Hứa cản lại không hề dễ dàng chút nào. Trong đầu cứ thoang thoảng cảm giác như bị vô số cây kim nhỏ đ.â.m vào, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cô làm bộ làm tịch buông một câu chế giễu.
Sát Nhân Ma chuyển dời hồn phách thất bại, lại bị ép quay về bên trong cơ thể của người thanh niên. Lệ khí men theo lỗ chân lông của người thanh niên rỉ ra ngoài, khiến cỗ thân thể vốn đã suy nhược kia không ngừng co giật. Giọng nói nghẹn ứ nơi cổ họng phát ra vừa khàn đục vừa tàn nhẫn.
"Mới vừa thăng cấp 5 mà cũng dám cản tao? Mày tưởng mày vẫn là Hắc Toàn Phong Vô Địch của ngày xưa sao?!"
"Tao của bây giờ, chỉ có thể mạnh hơn trước kia, còn mày chỉ là một thứ rác rưởi."
Ngay khi Thích Hứa vừa nhắc đến chữ "rác", Ác Quỷ Sát Nhân đã có sự phòng bị, dù sao thì lần trước hắn cũng nếm mùi đau khổ ở chiêu này rồi.
Không những bản thể mất đi một cánh tay, còn phải sử dụng đến phân thân của 〖Kính Sinh Mệnh〗, phương tiện di chuyển thì bị hỏng hóc một cách khó hiểu, cuối cùng còn đ.á.n.h mất quyền kiểm soát đại khu 02, tay sai dưới trướng gần như bị đ.á.n.h tan tác toàn bộ...
Chỉ có thể bắt đầu lại mọi thứ từ con số không, lại còn bị ép phải dùng đến vô số át chủ bài, có thể nói đây là màn khởi đầu bết bát nhất trong lịch sử trải qua hàng trăm vòng chơi của hắn.
Tất cả những thứ này, tất cả đều là do sự ban tặng của Hắc Toàn Phong Vô Địch!
Để đề phòng sau này lại dính bẫy ở chiêu này của cô, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, nhanh ch.óng quăng ra một tấm 〖Thẻ Phớt Lờ Kỹ Năng〗.
Thích Hứa cũng chỉ định thử nghiệm đôi chút mà thôi, không hy vọng sẽ thành công, nhưng sát chiêu ngay lập tức ập tới.
Thân xác của gã thanh niên này vừa nãy gần như đã bị Anh Lạc xuyên thủng, hiện tại ngay cả đứng cũng khó khăn. Việc hắn còn sống hoàn toàn dựa vào đủ loại đạo cụ bảo vệ và trị liệu trên người, lúc này không g.i.ế.c thì chờ đến bao giờ?
Nhưng thật không ngờ, lại có người ra tay còn nhanh hơn cả cô.
Toàn thân Đỗ Nhã Đồng hóa thành một tàn ảnh. Ngay khoảnh khắc mũi chân vừa chạm đất, cô ấy đã sượt qua bên cạnh Sát Nhân Ma, chẳng thèm nhiều lời, cũng chẳng màng đến việc ôn lại chuyện cũ.
Cô dùng những cây ngân châm tẩm độc ngưng tụ bằng đầu ngón tay đ.â.m thẳng vào những điểm yếu trí mạng khác trên tim hắn. Đó là những t.ử huyệt nơi tàn hồn của Sát Nhân Ma đang bám víu. Độc lạnh trên ngân châm chuyên khắc chế những thứ tà ma âm u, chính là bởi vì quá đỗi quen thuộc, nên cô nắm rõ t.ử huyệt của hắn như lòng bàn tay.
Sát Nhân Ma chật vật lùi lại né tránh, vẻ mặt vô cùng tổn thương: "Đồng Đồng, con thật sự muốn g.i.ế.c ta sao? Ta đã từng nói với con rồi, đừng quá bận tâm đến được mất của một vòng chơi nào đó, chúng ta đều là vĩnh hằng..."
"Vĩnh hằng cái mả cha ông, hôm nay ông bắt buộc phải c.h.ế.t cho tôi! Những gì nợ ông, tôi đã trả đủ cho ông từ lâu rồi."
Thích Hứa lùi lại một bước, tiện thể gọi những người khác cũng tránh xa khu vực này, nhường lại vị trí trung tâm chiến trường cho cặp cha con có "thâm cừu đại hận sinh t.ử" này.
Đỗ Nhã Đồng căn bản không muốn nghe Sát Nhân Ma lải nhải thêm bất kỳ lời nào, chỉ muốn dùng ngân châm đ.â.m thủng tim hắn. Một chiêu không thành thì tiếp tục tung chiêu thứ hai.
Thông qua tiếng lòng do Vương Bất Ngữ đọc được, Thích Hứa đã biết được t.ử huyệt của Sát Nhân Ma. Đã không dưới một lần cô muốn cướp lấy ngân châm của Đỗ Nhã Đồng để giải quyết Sát Nhân Ma cho nhanh gọn lẹ.
Thế nhưng đã thỏa thuận từ trước, Đỗ Nhã Đồng giúp đỡ xoa dịu toàn bộ người chơi ở các khu tài nguyên phụ thuộc, nhân tiện khuyên can những người chơi server nước R cải tà quy chính...
Phía Thích Hứa sẵn lòng cho cô ấy một cơ hội được tự tay kết liễu Sát Nhân Ma. Đỗ Nhã Đồng đã hoàn thành những việc cần làm một cách vô cùng xuất sắc, vì thế Thích Hứa đương nhiên sẽ không nuốt lời phá vỡ giao ước này.
Khoảng cách giữa Thích Hứa và hai người họ không gần cũng không xa, tinh thần lực vẫn luôn nới lỏng bao quát cả vùng chiến trường ấy. Vừa đề phòng Sát Nhân Ma ch.ó cùng rứt giậu bỏ chạy, vừa đề phòng hắn giở trò hèn hạ ra tay độc ác với Đỗ Nhã Đồng. Lưỡi d.a.o sương mù màu hồng ngưng tụ trên đầu ngón tay cứ lơ lửng không phóng, chỉ đóng vai trò dự bị.
Đỗ Nhã Đồng cũng có át chủ bài của riêng mình, ít nhất thì lai lịch những cây ngân châm trên người cô ấy vốn đã chẳng rõ ràng... Nhưng rõ ràng đây không phải là lúc để bận tâm về chuyện đó.
Do kỹ năng bị động của Đỗ Nhã Đồng, cho nên dù là Sát Nhân Ma hay bản thân cô ấy, đều không có cách nào sử dụng kỹ năng của Người Dị Năng.
Chính vì vậy, hai người họ từng chiêu từng thức, toàn bộ đều dựa vào tay chân đ.á.n.h giáp lá cà, khiến Thích Hứa đứng xem mà sốt ruột không chịu nổi, chỉ muốn lao lên cầm tay Đỗ Nhã Đồng mà thọc thẳng vào tim Sát Nhân Ma cho rồi.
Những cây ngân châm của Đỗ Nhã Đồng như mưa trút xuống n.g.ự.c Sát Nhân Ma, chiêu nào chiêu nấy đều tàn độc, không nương tay mảy may.
Sát Nhân Ma ỷ vào lớp 〖Nhuyễn Giáp Phù〗 cuối cùng trong thân xác của tên thanh niên để chống đỡ. Khớp tay hắn trắng bệch vì gồng lực, vung tay tóm lấy cổ tay Đỗ Nhã Đồng với ý đồ bóp nát bàn tay đang cầm châm của cô ấy: "Muốn đấu với ta à, con còn non lắm. Sớm biết con là loại ăn cháo đá bát thế này, năm xưa ta đã chẳng thèm sinh ra con!"
"Cút đi! Ăn nói nhảm nhí, tôi có thể khôn lớn thì có cái đếch gì liên quan tới ông cơ chứ!" Đỗ Nhã Đồng hừ lạnh một tiếng, cảm xúc hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng.
Chiêu thức của Sát Nhân Ma vô cùng hiểm độc, toàn là những ngón đòn năm xưa hắn đã dạy cho Đỗ Nhã Đồng. Hắn huých cùi chỏ vào mạn sườn của cô, dùng mũi chân móc vào mắt cá chân của cô, mỗi một đòn giáng xuống đều mang ý đồ đẩy cô vào chỗ c.h.ế.t.
Nhưng Đỗ Nhã Đồng đã khắc sâu những chiêu thức này vào tận xương tủy từ lâu. Ngay khoảnh khắc cô nghiêng người tránh cú huých cùi chỏ, một cây ngân châm sượt qua mép Nhuyễn Giáp Phù cắm phập vào dưới sườn hắn.
Đó là góc c.h.ế.t mà bùa hộ mệnh không thể che chở được. Độc lạnh tức thì ngấm vào da thịt, bám c.h.ặ.t lấy luồng tàn hồn âm u kia. Sát Nhân Ma rên rỉ một tiếng đau đớn, ngay cả lệ khí cũng phải run lên bần bật.
"Ta nói cho con biết t.ử huyệt của ta, ta tin tưởng con đến thế, vậy mà con lại dùng nó để g.i.ế.c ta?"
Sát Nhân Ma giận dữ đến mức đôi mắt muốn nứt toác ra, giơ tay toan tát vào mặt Đỗ Nhã Đồng. Chưởng phong quyện theo khí đen tím u ám, mặc dù không thể sử dụng năng lực, nhưng cỗ sức mạnh man rợ này cũng đủ sức đ.á.n.h nát bấy xương cốt.
Đỗ Nhã Đồng c.ắ.n răng chịu đựng trọn vẹn cú tát này. Cặp má tức thì sưng vù đỏ ửng, m.á.u tươi rỉ ra từ khóe môi. Thế nhưng cô mượn lực đẩy của chưởng phong mà lao nhào về phía trước, tay kia bấu c.h.ặ.t lấy bả vai Sát Nhân Ma, ngân châm kề thẳng vào n.g.ự.c hắn. Giọng cô khản đặc hệt như giấy nhám ma sát: "Là ông dạy tôi, hôm nay tôi sẽ trả lại toàn bộ cho ông!"
Nhuyễn Giáp Phù bị độc lạnh của ngân châm thiêu đốt đến mức phát ra những tiếng xèo xèo, quầng sáng linh lực màu vàng nhạt dần dần ảm đạm. Sát Nhân Ma hoảng loạn, nhấc chân tung cú đá hiểm hóc vào bụng dưới của Đỗ Nhã Đồng, hòng đạp văng cô ấy ra.
"Con.. làm ta quá đỗi thất vọng rồi!"
Trước kia Đỗ Nhã Đồng sợ hãi nhất là phải nghe thấy câu nói này, nhưng giờ phút này lại có một cảm giác hưng phấn đến khác thường.
Có thể khiến cho ông thất vọng, có thể khiến cho ông đau khổ, vậy thì thật sự là tốt quá rồi.
"Đi c.h.ế.t đi! Thật là đáng đời mà!"
Đỗ Nhã Đồng bấu c.h.ặ.t bả vai của hắn không buông. Mặc cho bụng dưới đau đớn dữ dội, mặc cho lục phủ ngũ tạng như bị vò nát, cây ngân châm trên đầu ngón tay vẫn luôn dí sát vào vùng trung tâm của hồn thể kia, và lực cắm của mũi châm lại tăng thêm từng phần từng phần.
Sự phản kháng của Sát Nhân Ma càng lúc càng trở nên điên cuồng. Khi thực sự cảm nhận được bản thân sắp phải c.h.ế.t, rốt cuộc hắn cũng không tài nào giữ nổi sự tỉnh táo nữa.
Móng tay cấu ngập vào cánh tay của Đỗ Nhã Đồng, cào tứa m.á.u thành mấy đường, trong miệng không ngừng gầm thét...
