[song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 110
Cập nhật lúc: 05/04/2026 09:02
“Anh ấy nói quân đội là nơi trọng yếu, không thể làm mấy trò vặt vãnh này. Lỡ như có người hiểu lầm tớ là gián điệp thì phiền phức to. Anh ấy đã nghiêm khắc phê bình tớ, và nói với tớ rằng, tớ chính là tớ. Bất kể người khác thích tớ vì lý do gì, thì người họ thích cũng đều là tớ. Tớ không cần phải rối rắm như vậy. Anh ấy bảo tớ đừng suy nghĩ lung tung, tự tìm phiền não.”
“Tớ nghe lời anh ấy xong thì thông suốt hẳn, cảm thấy anh ấy là người rất tốt. Thế là tớ đề nghị anh ấy làm bạn qua thư của mình. Bọn tớ cứ thế quen nhau. Trao đổi nhiều rồi, bọn tớ đến với nhau.”
Câu chuyện này của Điền Kiều được bịa ra vô cùng hợp tình hợp lý, có đầu có cuối, khiến cho đám nữ binh đã chờ nửa ngày trong ký túc xá của cô đều tin sái cổ, còn luôn miệng khen thật lãng mạn.
Trời ơi, đây là duyên trời ban gì thế này!
Tiếc là, họ không thể học theo được. Nếu không, như lời Lãnh Tiêu nói, chẳng may bị cấp trên bắt làm gián điệp thì họ oan c.h.ế.t mất!
Sự lãng mạn không thể sao chép này khiến câu chuyện tình yêu của Điền Kiều và Lãnh Tiêu càng trở nên quý giá hơn.
Mọi người nghe đủ chuyện, cuối cùng cũng buông tha cho Điền Kiều, hài lòng thỏa mãn đi làm việc của mình.
Điền Kiều buồn cười dỗ mọi người đi, vội vàng đến phòng trực ban gọi điện cho Bùi Tuệ, báo cho bà tin vui Lãnh Tiêu đã trở về.
Điền Kiều nói với Bùi Tuệ: “Mẹ, vừa rồi con đã đến nhà họ Lãnh, gặp bố mẹ của Lãnh Tiêu rồi. Ngày mai bố mẹ anh ấy sẽ đến nhà ông ngoại dạm hỏi. Ngày mai mẹ nhớ đến nhà bà ngoại nhé. Chuyện tiệc cưới và sính lễ con đã bàn bạc với Lãnh Tiêu rồi. Những chuyện còn lại, mẹ xem xét thấy ổn là được.”
“Được! Được!” Bùi Tuệ nghe lời Điền Kiều, lập tức kích động.
Trời ơi! Chàng rể quý của bà cuối cùng cũng về rồi!
Không kìm được, Bùi Tuệ liền chạy về nhà họ Bùi ngay trong đêm, đến báo tin vui cho ông bà ngoại Bùi.
Nhà họ Bùi vì chuyện Bùi Tuệ và Điền Kiều dọn đi, mọi người vốn đã lòng dạ rối bời, không có tâm trạng ngủ. Các cậu của Điền Kiều trước đó vẫn chưa bày tỏ thái độ. Đợi Bùi Tuệ dắt Điền Kiều dọn đi, nhìn khoảng sân trống trải, họ đột nhiên bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Nghĩ lại bao nhiêu năm qua, miệng họ nói yêu thương em gái, nhưng lại luôn được em gái nuôi, sao lại thấy khó xử thế này? Ánh mắt sáng rực của vợ mình khi nhìn căn nhà càng khiến các cậu Bùi cảm thấy mình thật vô dụng!
Không thể cho vợ một cuộc sống như ý là do họ vô dụng. Để em gái bỏ tiền nuôi cả gia đình mình, là do họ bất tài.
Đến tuổi trung niên, chợt ngoảnh lại, đột nhiên phát hiện mình thất bại như vậy, các cậu Bùi liền cảm thấy nghẹn lòng không thôi.
Tâm trạng các cậu Bùi không tốt, các mợ của Điền Kiều thì nhòm ngó căn nhà của Bùi Tuệ, họ cũng không tiện biểu hiện quá vội vàng. Bùi Tuệ vừa mới dọn đi, căn phòng của bà, tạm thời họ không thể động vào. Vẫn phải giữ chút thể diện cho các cậu Bùi.
Ngoài ra, họ phải tranh giành trước, phân ra ai hơn ai kém, rồi mới tiện hành động. Nếu không căn nhà được dọn ra, ai sẽ ở, ở như thế nào, dọn dẹp ra sao, chẳng phải đều là vấn đề sao?
Phải giải quyết hết các vấn đề trước, xem mình có thể vớt vát được bao nhiêu lợi ích, họ mới quyết định được mình sẽ bỏ ra bao nhiêu công sức trong chuyện này. Nếu không, họ bận rộn một hồi mà chẳng được lợi lộc gì, chẳng phải là làm không công cho người khác sao?
Các mợ của Điền Kiều đang ganh đua, trong lòng hí hửng tính toán, thì Bùi Tuệ vừa dọn đi buổi trưa đã ngồi xe điện trở về. Bùi Tuệ không chỉ trở về với vẻ mặt hồng hào, mà còn lớn tiếng thông báo với mọi người rằng Điền Kiều nhà bà đã có đối tượng.
Đối phương tên là Lãnh Tiêu, một đoàn trưởng hai mươi ba tuổi, bố của Lãnh Tiêu là cựu quân đoàn trưởng đã nghỉ hưu, mẹ là phó viện trưởng đương nhiệm của bệnh viện quân khu. Gia thế của nhà họ Lãnh hiển hách, bản thân Lãnh Tiêu ưu tú, căn bản không thể dùng một câu “ngầu” để hình dung được.
Tin tức chấn động này vừa tung ra, cả nhà họ Bùi lập tức bị nổ tung, càng không ngủ được.
Trời ơi! Đây chính là người đàn ông mà Điền Kiều tìm sao?! Đúng là ngầu đến mức bỏ xa Thẩm Lãng một trăm tám mươi con phố!
Điều này khiến Bùi Cẩm Nguyệt vừa mới chia tay bị mắng c.h.ử.i càng thêm suy sụp.
Sao lại thế này? Chẳng lẽ cô thật sự kém cỏi đến vậy, chỗ nào cũng không bằng Điền Kiều sao?
Dựa vào đâu mà cô theo đuổi đàn ông, người ta lại chê cô đeo bám mất giá, cô chia tay, người ta lại chế giễu cô õng ẹo? Cô kém cỏi đến thế, đáng ghét đến thế, không thể có ai yêu sao?
Nghe Bùi Tuệ ở đó khoe khoang nhà họ Lãnh coi trọng Điền Kiều thế nào, Lãnh Tiêu yêu thích Điền Kiều ra sao, Bùi Cẩm Nguyệt suy sụp đến mức muốn đập đầu vào tường.
Bản thân Lãnh Tiêu ưu tú như vậy, gia thế hiển hách như thế, mà còn có thể giặt quần áo cho Điền Kiều! Bố của Lãnh Tiêu sức khỏe không tốt, để thể hiện thành ý, ông cũng có thể đích thân đến nhà họ Bùi dạm hỏi cho Lãnh Tiêu!
So với những gì nhà họ Lãnh và Lãnh Tiêu làm, Thẩm Lãng càng kém cỏi rõ rệt. Kết quả một kẻ tệ hại như vậy mà cũng có thể không thích cô?! Bùi Cẩm Nguyệt hoàn toàn vỡ vụn.
“Oa” một tiếng, Bùi Cẩm Nguyệt không chịu nổi, khóc lóc chạy đi.
Mợ hai sợ Bùi Cẩm Nguyệt buổi tối chạy ra ngoài gặp nguy hiểm, vội vàng bảo cậu hai và anh họ của Điền Kiều đi đuổi theo.
Thế là, nhà họ Bùi vốn đã không ngủ, nay lại càng thêm náo nhiệt. Bùi Tuệ cũng không khỏi có chút chột dạ.
Bà cố ý nói những lời đó để chọc tức Bùi Cẩm Nguyệt. Ai bảo trước đây nó tính kế Điền Kiều mà không xin lỗi? Ai ngờ con bé này lòng dạ hẹp hòi như vậy? Sức chịu đựng yếu như vậy? Bà còn chưa nói gì, con bé đã bị tức đến bỏ chạy. Chuyện này… lỡ như con bé thật sự bị bà kích động mà xảy ra chuyện, trong lòng Bùi Tuệ chắc chắn cũng sẽ áy náy.
May mà mợ hai phản ứng nhanh, cậu hai và mọi người đuổi ra kịp thời, cuối cùng Bùi Cẩm Nguyệt cũng được người nhà họ Bùi đưa về nguyên vẹn. Còn về Thẩm Lãng bị Bùi Cẩm Nguyệt trong cơn thịnh nộ cào thành sợi khoai tây, thì đành tự nhận xui xẻo vậy.
Ai bảo hắn đi trêu hoa ghẹo nguyệt. Chỉ cần Bùi Cẩm Nguyệt không sao, Thẩm Lãng thế nào, nhà họ Bùi căn bản không có thời gian quan tâm. Nhà họ Bùi lúc này đã đủ bận, đủ loạn rồi. Thẩm Lãng, một người ngoài, đừng đến gây thêm phiền phức nữa.
