(song Trọng Sinh) Thập Niên 80: Con Gái Nhà Giàu Mới Nổi - Chương 206: Ngỗng Quay Thơm Phức, Tương Lai Của Hứa Bồi Trinh
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:20
“Xương quay sao?” Quan Xuân Linh vừa nghe đến xương quay, còn vui hơn cả nghe thấy ngỗng quay, “Xương quay tốt! Rất tốt! Dùng để hầm canh thì vị ngọt của nó không giống kiểu ngọt của sườn tươi, nhưng cũng cực kỳ ngon!”
Sau đó cô mới phản ứng lại: “Cậu mua ngỗng quay làm gì! Cái thứ này đắt c.h.ế.t đi được!”
Hứa Bồi Trinh cười đáp: “Cũng không mua nhiều lắm, chỉ mua một chút để mọi người nếm thử thôi.”
Tiểu Nguyệt Nguyệt đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi của ngỗng quay, thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng, cứ chạy vòng quanh Quan Xuân Linh không ngừng.
Quan Xuân Linh mở túi lưới ra xem, tấm tắc khen: “Oa, con ngỗng quay này nhìn một cái là biết đặc biệt ngon rồi! Món này phải ăn lúc còn nóng hổi, nếu để nguội thì da sẽ bị ỉu, không còn giòn tan nữa, hương vị cũng giảm đi một nửa! Ây dô, còn có cả tương xí muội ăn kèm nữa này!”
Hứa Bồi Trinh ngăn Quan Xuân Linh lại: “Buổi tối đợi Đại Nguyệt Nguyệt về rồi hẵng ăn nhé!”
Quan Xuân Linh không đồng ý: “Cứ để Tiểu Nguyệt Nguyệt ăn cho đỡ thèm trước đã! Phần của Đại Nguyệt Nguyệt, tôi sẽ chừa lại cho con bé, cất vào tủ lạnh, đợi tối con bé về rồi ăn.”
Tiểu Nguyệt Nguyệt đã vui sướng đến mức nhảy cẫng lên: “Ngỗng quay ngỗng quay ngỗng quay...”
Hứa Bồi Trinh đành phải đồng ý.
Cứ như vậy, mọi người được thưởng thức món ngỗng quay với lớp da mỏng giòn rụm, phần thịt bên trong thì mềm mại, mọng nước.
Thực ra ngỗng quay ăn không đã vô cùng ngon miệng rồi, nay lại chấm thêm chút tương xí muội chua chua ngọt ngọt, quả thực ngon đến mức khiến người ta hận không thể nuốt luôn cả lưỡi vào bụng!
Ăn xong món ngỗng quay tuyệt hảo, Hứa Bồi Trinh kể lại nội dung cuộc điện thoại với người quen cũ hôm nay cho Quan Xuân Linh nghe.
Chuyện thi hộ đại học thì anh không nhắc đến, dẫu sao đó cũng là bí mật. Muốn nói, cũng phải đợi sau khi anh gặp mặt người của tổ điều tra, bàn bạc rõ ràng từng việc, giải quyết xong xuôi mọi chuyện rồi mới có thể nói được.
Nhưng những chuyện rắc rối ở đơn vị của anh thì chẳng có gì phải kiêng dè, thế là anh kể lại ngọn ngành cho Quan Xuân Linh nghe.
Lúc này Quan Xuân Linh mới có thời gian hỏi anh: “Vậy chuyện nghỉ việc mà cậu nói, rốt cuộc là... là tình hình như thế nào? Có ảnh hưởng đến công việc sau này của cậu không?”
Hứa Bồi Trinh nghiêm túc giải thích cho cô: “Nói thế này nhé, trước đây tôi là nghiên cứu viên, kỹ sư của Viện nghiên cứu hóa học, thực ra cũng giống như cán bộ nhà nước, đều là bưng 'bát cơm sắt'.”
“Nghỉ việc ấy à, chính là tôi đã nộp đơn từ chức với đơn vị, cái 'bát cơm sắt' này, sau này tôi không bưng nổi nữa rồi.”
Quan Xuân Linh quan tâm hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Hơn ba mươi năm đầu đời, cô luôn sống ở một thị trấn nhỏ, tất bật ngược xuôi làm chút buôn bán nhỏ, dầm mưa dãi nắng, một ngày cũng chẳng dám nghỉ ngơi. Bởi vì ráo mồ hôi là ráo tiền. Cho nên cô đặc biệt ngưỡng mộ những người được ăn cơm nhà nước.
Trước đây, ở khu tập thể Cục Than đá mà Quan Xuân Linh thuê tại trấn Đồng Diệp, ông Thang và bà Thang ở tầng trên chính là công nhân viên của Cục Than đá. Đừng thấy ông Thang đi lại bất tiện, bà Thang mắt mũi kém cỏi, hai người họ lại là những người già neo đơn không con cái... Nhưng họ có lương hưu, mỗi dịp lễ tết, đơn vị, công đoàn còn đến thăm hỏi, tặng tiền, tặng gạo, tặng dầu ăn. Quan Xuân Linh ngưỡng mộ biết bao nhiêu.
Bây giờ nghe nói Hứa Bồi Trinh đã đ.á.n.h mất cái "bát cơm sắt" ấy, phản ứng đầu tiên của Quan Xuân Linh là: “... Có thể giải thích lại với đơn vị, quay về làm việc tiếp được không? Dù sao cũng là bát cơm sắt, mất đi thì tiếc quá.”
Hứa Bồi Trinh cười khổ: “Bây giờ đã bắt đầu cải cách doanh nghiệp nhà nước rồi —— mặc dù chính sách của nhà nước là nhắm vào các doanh nghiệp, không liên quan gì đến người làm nghiên cứu khoa học như tôi, nhưng hiện tại các đơn vị có vốn đầu tư nước ngoài, liên doanh đều rất tốt. Đơn vị chúng tôi cũng có không ít người xin nghỉ việc không lương giữ chức vụ, muốn đến Quảng Châu xông pha một phen.”
Quan Xuân Linh ngẫm nghĩ một lát, lại cảm thấy: Đúng vậy, mặc dù ông Thang bà Thang có lương hưu, lễ tết còn nhận được đủ loại quà thăm hỏi, nhưng nói thật lòng, cuộc sống của hai ông bà cũng rất eo hẹp.
Ngược lại là cô, trước đây luôn ở bên con gái học hành tại thị trấn nhỏ, cô cũng chỉ có thể kiếm được chút tiền mồ hôi nước mắt... Còn bây giờ thì sao? Nhìn xem, cô theo con gái đến Quảng Châu một năm, đã kiếm được khối tài sản mười mấy vạn tệ!
Đương nhiên rồi, hiện tại cô vẫn đang nợ ngập đầu. Nhưng dựa vào thu nhập ổn định từ cửa hàng ở phố Thượng Hạ Cửu, cho dù cô chẳng làm gì cả, thì giờ này năm sau cũng có thể trả sạch mọi khoản nợ!
Bát cơm sắt thì tính là gì chứ, thà nhân lúc này kiếm thêm chút tiền... Tự mình lo liệu cho tương lai của chính mình thôi!
Quan Xuân Linh nghĩ thông suốt, lại nói: “Vậy thì cậu cũng ra ngoài làm thuê đi!”
“Cậu không giống với chúng tôi.”
“Chúng tôi không có văn hóa, chỉ có thể làm những công việc ở tầng đáy xã hội, ví dụ như làm việc chân tay, ví dụ như làm những việc tốn rất nhiều thời gian...”
“Nhưng cậu và Nguyệt... Đại Nguyệt Nguyệt thì khác, hai người đều là người có học, có văn hóa, cho dù không bưng bát cơm sắt, cũng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn người khác.”
Sau đó cô lại lấy một ví dụ cho Hứa Bồi Trinh: “Cứ lấy xưởng điện t.ử của Trần lão bản ở thôn Hạ Chu ra mà nói nhé, làm công nhân bình thường thì không biết chữ cũng được, lớn tuổi một chút cũng chẳng sao, một tháng tăng ca nhiều thêm một chút, kiểu gì cũng kiếm được hơn một trăm tệ.”
“Nhưng nếu là một người trẻ tuổi, hơn nữa còn có bằng tốt nghiệp cấp ba, thì có thể trực tiếp vào xưởng làm nhân viên văn phòng, làm tổ trưởng, làm thủ kho... Tóm lại là làm một cán bộ nhỏ, công việc không mệt nhọc như vậy, điều kiện ăn ở cũng tốt hơn, không cần tăng ca mà một tháng vẫn kiếm được nhiều hơn công nhân bình thường!”
Quan Xuân Linh lại nói đùa: “Chị Tú Phương còn nói với tôi, trước đây nếu không phải chị ấy phải chăm lo cho Ái Bình, chị ấy cũng muốn vào xưởng làm đấy!”
Hứa Bồi Trinh vẫn luôn mỉm cười nhìn Quan Xuân Linh.
Thực ra anh... rất không thích nghe cô nói những câu như "Cậu không giống với chúng tôi"; không thích cô gạt anh sang một chiến tuyến đối lập.
Nhưng mà, cô đẹp quá. Sao cô có thể xinh đẹp đến thế cơ chứ?
Một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, trạc tuổi anh, lại luôn làm nghề buôn bán nhỏ. Đáng lẽ ra, cô phải rất lõi đời, rất thực dụng mới đúng. Nhưng cô lại có một sự đơn thuần và chân thành vô cùng thu hút anh. Cô thậm chí còn mang theo chút ngây thơ, nũng nịu của thiếu nữ.
Quan Xuân Linh nói mãi nói mãi, đột nhiên phát hiện người đàn ông này vẫn luôn chằm chằm nhìn mình, cô có chút ngại ngùng.
Đang định đứng dậy tìm việc gì đó để làm, đột nhiên nghe thấy Hứa Bồi Trinh hỏi cô: “Xuân Linh, em... có dự định gì cho tương lai không?”
Quan Xuân Linh sửng sốt một chút. Cô càng cảm thấy ngại ngùng hơn: “Ờ... thực ra... tôi... cái đó... thôi bỏ đi.”
Cô ngại chẳng dám nói.
“Nói nghe thử xem,” Hứa Bồi Trinh khuyến khích cô, “Tôi muốn nghe dự định của em trước, sau đó lại mời em nghe dự định của tôi, chúng ta cùng nhau bàn bạc một chút.”
Quan Xuân Linh do dự một lát, nói thật: “Nguyệt Nguyệt bảo tôi trước tiên học nhận mặt chữ, sau đó bảo tôi tham gia lớp học hàm thụ của trường con bé, học chuyên ngành công nghệ thực phẩm... Nói là, đợi tôi học xong, cũng có thể lấy được bằng đại học như ai.”
“Nguyệt Nguyệt còn muốn tôi học tiếng Anh nữa!”
“Nguyệt Nguyệt nói, tương lai muốn tôi mở một t.ửu lâu lớn, loại t.ửu lâu cực kỳ sang trọng ấy.”
Hứa Bồi Trinh bật cười, lại hỏi: “Vậy còn em thì sao? Em nghĩ thế nào?”
Quan Xuân Linh cảm thấy hơi xấu hổ: “Tôi là một người phụ nữ nông thôn sắp ba mươi tuổi rồi, biết chữ đã là tốt lắm rồi, còn thi đại học cái nỗi gì! Lại, lại còn học tiếng Anh nữa chứ! Cái gì mà mở t.ửu lâu lớn... thì càng giống như vẽ bánh nướng lót dạ vậy! Tôi làm gì có bản lĩnh đó!”
