(song Trọng Sinh) Thập Niên 80: Con Gái Nhà Giàu Mới Nổi - Chương 292: Người Quét Dọn Bí Ẩn, Lời Hứa Chưa Trọn

Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:39

Khi cô nhìn thấy Uông Kiến Tinh ngã ngồi trên đất, khóe miệng rỉ m.á.u, lại nhìn thấy Lưu Úy Vĩ đứng bên cạnh cười càn rỡ, nhân viên quét dọn trực tiếp lao tới, giáng một cây lau nhà lên đầu Lưu Úy Vĩ, mắng lớn: "Anh là ai? Ai cho phép anh đến đơn vị chúng tôi đ.á.n.h ông chủ của chúng tôi? Anh cút ngay cho tôi! Cút ra ngoài!"

A, đúng rồi.

Nhân viên quét dọn này là do Uông Kiến Tinh phỏng vấn nhận vào làm mấy ngày trước; nhưng Lưu Úy Vĩ bình thường rất ít khi đến đơn vị, cho nên cô không biết hắn.

Lưu Úy Vĩ ngược lại biết rõ, rất nhiều người trong viện nghiên cứu đều hướng về Uông Kiến Tinh, hắn không dám ở lại lâu, vội vàng rời đi.

Về sau, từng vụ kiện tụng ập đến...

Uông Kiến Tinh trầm tĩnh ứng đối:

Lưu Úy Vĩ muốn rút cổ phần?

Được, rút thì rút!

Cái gì? Lưu Úy Vĩ bán công thức t.h.u.ố.c nhắm mục tiêu với giá trên trời?

Vậy thì bán đi.

—— Công thức t.h.u.ố.c nhắm mục tiêu mà Lưu Úy Vĩ nắm c.h.ặ.t trong tay, là loại t.h.u.ố.c mô phỏng sinh học mà Uông Kiến Tinh đi Ấn Độ mua về, từng chút một phân giải ra, giống hệt công thức t.h.u.ố.c thành phẩm của một thương hiệu lớn Âu Mỹ nào đó.

Uông Kiến Tinh làm nghiên cứu, đương nhiên cũng cần nghiên cứu thành phần d.ư.ợ.c lý của đối thủ rồi mới nghĩ cách tránh đi, mới có thể lách qua bản quyền để làm ra thứ của riêng mình.

Thứ cậu vất vả nghiên cứu ra, cho dù Lưu Úy Vĩ là bạn thân kề vai sát cánh, cậu cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng.

Nhưng, bản công thức t.h.u.ố.c mô phỏng sinh học kia đối với Uông Kiến Tinh mà nói, thuộc về thứ không quan trọng lắm, nên bị cậu khóa trong két sắt của đơn vị.

Lưu Úy Vĩ cũng hiểu kỹ thuật, nhưng những năm gần đây, hắn ngày ngày bận rộn tìm bạn gái yêu đương... ngẫm nghĩ kỹ lại, dường như mỗi một cô bạn gái ít nhiều đều mang theo chút bóng dáng của Uông Kiến Tuyết!

Cho nên về mặt kỹ thuật, hắn đã sớm lụt nghề rồi.

Cộng thêm hướng nghiên cứu của Uông Kiến Tinh thực sự rất giống với t.h.u.ố.c thành phẩm Âu Mỹ.

Lưu Úy Vĩ biết Uông Kiến Tinh cực kỳ quý trọng bản công thức trong két sắt kia, hắn thậm chí đã kiểm chứng qua bản công thức đó, là không có vấn đề gì...

Càng tự tin, lại càng tự đại.

Lưu Úy Vĩ tự cho rằng đã nắm được thóp của Uông Kiến Tinh.

Không ngờ sau khi công thức bán được giá cao, chưa đến một năm, hắn đã rước họa vào thân!

Hắn bị ông lớn d.ư.ợ.c phẩm Âu Mỹ khởi kiện.

Hắn hoảng loạn, muốn đẩy trách nhiệm cho Uông Kiến Tinh, nhưng hắn đã tách cổ phần với Uông Kiến Tinh rồi... hơn nữa t.h.u.ố.c nhắm mục tiêu của Uông Kiến Tinh đã sớm hoàn thành đăng ký trong nước.

Lại đối chiếu với công thức của Uông Kiến Tinh...

Lưu Úy Vĩ lúc này mới biết, t.h.u.ố.c nhắm mục tiêu mà Uông Kiến Tinh nghiên cứu chế tạo ra, có sự khác biệt về căn bản so với công thức t.h.u.ố.c thành phẩm Âu Mỹ, cậu thậm chí đã lấy được mấy cái bằng sáng chế rồi!

Cứ như vậy, Lưu Úy Vĩ vào tù.

Uông Kiến Tinh hết tiền, dự án không thể tiếp tục tiến hành.

Uông Kiến Tinh từ chỗ luật sư biết được tình hình gần đây của Khương Thư Viễn.

—— Khương Thư Viễn và Hàn Đình chính là một đôi oán ngẫu không hơn không kém.

Sau khi ông hiến thận cho Uông Kiến Tuyết, ông từ chức, cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người, thậm chí không liên lạc với Uông Kiến Tinh, bỏ đi xa đến Vân Nam, một mình thuê nhà sống độc cư, trải qua cuộc sống cực kỳ tối giản và nghèo khó.

Ông qua đời một tháng mới được chủ nhà phát hiện, lập tức báo cảnh sát.

Trong điện thoại của Khương Thư Viễn chỉ lưu số điện thoại của ba người:

Một là ông chủ tiệm tạp hóa dưới lầu, ông thường tìm ông chủ mua chút đồ dùng sinh hoạt;

Một là bác sĩ cộng đồng, thỉnh thoảng ông tìm bác sĩ kê chút t.h.u.ố.c;

Một là luật sư, tuy lưu số nhưng chưa bao giờ gọi.

Ngoài ra, cảnh sát tìm thấy rất nhiều ảnh trong điện thoại của Khương Thư Viễn, tất cả đều liên quan đến Uông Kiến Tinh.

Có ảnh thẻ tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, ảnh tốt nghiệp của Uông Kiến Tinh.

Ảnh sau khi cậu lên đại học thì càng nhiều hơn, thậm chí còn có ảnh hiện trường chụp trong lễ tốt nghiệp của cậu, rõ ràng là Khương Thư Viễn đã từng đích thân đến hiện trường, tận mắt chứng kiến nghi thức gạt tua mũ của Uông Kiến Tinh, nhưng ông không lộ diện, cho nên Uông Kiến Tinh không biết.

Còn có ảnh bên ngoài viện nghiên cứu của Uông Kiến Tinh...

Rõ ràng, Khương Thư Viễn vẫn luôn biết tình hình của con trai, nhưng ông chưa bao giờ làm phiền cậu.

Uông Kiến Tinh trầm mặc rất lâu, rất lâu.

Cậu bán hai căn nhà mà Khương Thư Viễn để lại cho cậu, tiếp tục bắt đầu nghiên cứu của mình.

Nhưng mà ——

Các nghiên cứu viên trong viện, ngay từ lúc Lưu Úy Vĩ rút vốn đã lần lượt từ chức rời đi.

Uông Kiến Tinh không có lập trường để giữ họ lại.

Người đến tuổi trung niên, ai mà chẳng trên có già, dưới có trẻ?

Cả một gia đình mấy miệng ăn từ lúc trời vừa sáng đã há to mồm chờ được mớm, trung niên làm công ăn lương nào dám không làm việc?

Chỉ có người nhân viên quét dọn kia vẫn nguyện ý ở lại.

Uông Kiến Tinh tăng lương cho cô, nhờ cô trong lúc phụ trách dọn dẹp thì cũng phụ trách luôn ba bữa cơm một ngày cho cậu.

Cậu nghĩ thầm, cho dù chỉ còn lại một mình cậu... cậu cũng bắt buộc phải hoàn thành toàn bộ công việc cuối cùng!

Tâm không tạp niệm mà hoàn thành!

Uông Kiến Tinh bắt đầu làm việc ngày đêm không nghỉ.

Điều nằm ngoài dự liệu của cậu là, người nhân viên quét dọn kia không những làm việc rất nhanh nhẹn, mà còn vô cùng tỉ mỉ.

Cô hẳn là biết sức khỏe của cậu có vấn đề, cho nên cơm nước bình thường làm cho cậu... không thể nói là đặc biệt mỹ vị ngon miệng, nhưng nhất định là rất thích hợp cho người chỉ còn một quả thận như cậu.

Hơn nữa cô trông có vẻ rất rảnh rỗi.

Khi cô làm xong vệ sinh cả viện nghiên cứu, nấu xong ba bữa cơm cho cậu, cô lại còn có thời gian rảnh rỗi ngồi trong viện nghiên cứu của cậu, cầm nhật ký nghiên cứu trước kia lên xem, xem lâu rồi, xem hiểu rồi, thỉnh thoảng cô còn chỉ ra một số liệu nào đó bên trong có vấn đề.

Vào khoảnh khắc đó, Uông Kiến Tinh sợ đến toát cả mồ hôi lạnh!

Cậu nghĩ thầm, liệu cô có phải là gián điệp do viện nghiên cứu khác phái tới không?

Hoặc là, cô căn bản chính là do Lưu Úy Vĩ phái tới?

Sau một hồi thăm dò, Uông Kiến Tinh yên tâm.

Hóa ra cô chẳng biết gì cả...

Cô chỉ là thông minh, thông minh dị thường, suy một ra ba còn chưa đủ để hình dung cô.

Có lẽ nhìn một chiếc lá biết mùa thu sang mới có thể đại diện được!

Uông Kiến Tinh thấy cô quá rảnh, bắt đầu từ từ dạy cô làm việc.

Không ngờ cô lại làm cực kỳ tốt!

Cuối cùng, viện nghiên cứu vậy mà chỉ dựa vào hai người là cậu và cô, cũng xử lý xong lượng dữ liệu khổng lồ, cuối cùng dự án kết thúc viên mãn!

Uông Kiến Tinh kinh ngạc trước sự thông tuệ của cô, chính thức nói chuyện với cô một lần, nói hy vọng cô vứt bỏ mọi gánh nặng, dũng cảm theo đuổi học thuật.

Cậu khuyến khích cô tham gia thi đại học.

Cô cũng đồng ý.

Nhưng...

Cô nói cô muốn về đón mẹ lên.

Thế nhưng, cô vĩnh viễn cũng không quay lại nữa.

Uông Kiến Tinh trong mơ, mất năm ba mươi lăm tuổi.

Một quả thận còn sót lại trong cơ thể cậu, căn bản không đủ để chống đỡ cậu làm việc và lao động cường độ cao trong thời gian dài như vậy.

Vào giây phút hấp hối cuối cùng, cậu nằm trên giường bệnh, vẫn luôn nghiêng đầu nhìn ra cửa.

Cậu muốn biết cô còn đến nữa không?

Đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o mà!

Rõ ràng đã nói rồi...

Đợi cậu khỏe lại, cậu sẽ lộn nhào ra sau cho cô xem, đừng thấy cậu gầy, hồi nhỏ sức khỏe cậu tốt lắm, lại nghịch ngợm, giống như khỉ con vậy!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

(song Trọng Sinh) Thập Niên 80: Con Gái Nhà Giàu Mới Nổi - Chương 292: Chương 292: Người Quét Dọn Bí Ẩn, Lời Hứa Chưa Trọn | MonkeyD