(song Trọng Sinh) Thập Niên 80: Con Gái Nhà Giàu Mới Nổi - Chương 72: Nỗi Lòng Của Mẹ, Bảng Hiệu Quan Ký
Cập nhật lúc: 19/04/2026 23:49
"Haizz, ở cái nơi đó, bất kể mẹ cố gắng lấy lòng tất cả mọi người thế nào, người khác cũng chỉ sẽ dùng ngón trỏ chỉ vào mẹ, nói mẹ là con gà mái không biết đẻ trứng, nếu không thì sao lại bị chồng đuổi ra khỏi nhà chứ? Lại nói mẹ một người phụ nữ độc thân, làm sao nuôi nổi đứa trẻ, chẳng phải là không đàng hoàng với những gã đàn ông khác, mới có thể nuôi nổi đứa trẻ sao!"
"Mẹ hận! Mẹ không muốn ở lại cái nơi đó!"
"Mẹ thấy ở đây tốt, dù sao cũng chẳng ai quen biết mẹ... Dù sao mẹ chịu uất ức thì mẹ mắng lại, không cần phải suy nghĩ xem người khác nhìn mẹ thế nào nữa."
"Con xem cái gã bán miến chua cay hôm nay..."
"Đúng rồi Nguyệt Nguyệt, tuy là mẹ không sợ nữa, nhưng con còn nhỏ, sau này con ở bên ngoài không được tùy tiện cứng đối cứng với người khác. Con là con gái, sức lực lại nhỏ, xảy ra xung đột con sẽ chịu thiệt." Quan Xuân Linh ân cần dạy bảo.
Mẹ nói như vậy ——
Quan Nguyệt Y nhớ tới gã lang thang kia: "Mẹ, cái chú A Đại đó, là người điên sao?"
Quan Xuân Linh: "Ai mà biết được!"
Bà không hứng thú với gã lang thang kia, ngược lại hứng thú hơn với việc ngày mai mấy giờ dọn hàng, có nên làm sạp ăn đêm hay không.
Hai mẹ con thảo luận một hồi, quyết định thử dọn hàng muộn hơn một chút, nhưng nhất định phải kinh doanh thử một lần sạp ăn đêm.
Ngày hôm sau, hai mẹ con ngủ đến tự nhiên tỉnh.
Khoảng hơn tám giờ!
Sau đó bắt đầu làm công tác chuẩn bị.
Quan Nguyệt Y tranh thủ chạy tới trạm thu mua phế liệu, lục lọi tìm kiếm hồi lâu, chọn được sáu cái ghế đẩu nhỏ khá nhẹ, tốn ba đồng là mua được rồi.
Sau đó cô chạy về, cọ rửa sạch sẽ ghế đẩu nhỏ, dùng dây thừng buộc lại, cột dưới tấm ván xe kéo.
Đợi đến khi mẹ làm xong công tác chuẩn bị, Quan Nguyệt Y và mẹ cùng nhau dọn hàng.
Lần này, hai mẹ con không còn ngốc nghếch đi ra ven đường dựng sạp nữa —— vì quản lý đô thị sẽ tới đuổi người.
Nhưng nếu trốn trong hẻm...
Chỉ cần những người bán hàng rong không bày sạp trên đường lớn, gây tắc nghẽn người đi bộ và vấn đề vệ sinh, thì quản lý đô thị sẽ mắt nhắm mắt mở.
Hơn nữa con hẻm nhỏ hôm qua họ bày sạp sau đó, đã trở thành con hẻm ẩm thực theo quy ước bất thành văn, rất nhiều người thường tới đây dạo phố đều biết chỗ này.
Lúc hai mẹ con tới, miến chua cay bên cạnh còn chưa tới.
Cho nên Quan Nguyệt Y chiếm được một vị trí tốt.
Lần này, cô còn mang theo một cái biển hiệu!
Tuy là biển hiệu làm bằng bìa các tông, bên trên viết năm chữ lớn "Quan Ký Xuyên Xuyên Hương", nhưng có còn hơn không.
Hơn nữa lần này, Quan Nguyệt Y còn làm một cái bảng giá.
Cũng là viết rõ ràng rành mạch trên bìa các tông:
“Các loại rau xanh một phần, 2 xu (Xiên đậu phụ, rong biển, củ cải trắng v. v... đồng giá)
Bánh mì một cái, 5 xu,
Thịt kho một xiên, 5 xu,
Chân gà kho một xiên, 5 xu,
Trứng kho một quả, 1 hào (cắt nửa 5 xu)...”
Bởi vì hôm qua cô có quan sát thấy, người mắc chứng sợ xã hội cũng không ít.
Khá nhiều người do dự muốn tới mua xiên que ăn, nhưng có thể là ngại mở miệng hỏi giá, đi qua đi lại hồi lâu rồi vẫn bỏ đi.
Nghĩ vậy, hôm nay cô treo biển lên, việc làm ăn sẽ tốt hơn.
Quả nhiên đúng như Quan Nguyệt Y nghĩ.
Hôm nay việc làm ăn của sạp xiên que còn tốt hơn hôm qua.
Gần như là khoảng mười giờ sáng, sạp vừa bày xong, đã có khách tới nườm nượp không dứt.
Đến mức sạp miến chua cay tới lúc nào, Quan Nguyệt Y và mẹ đều không biết.
Chỉ biết lúc bận rộn ngẩng đầu lên nhìn, thấy sạp miến chua cay ế ẩm vắng tanh, không ai hỏi thăm...
Hôm nay chú Lý cũng tới đây tìm cơm ăn, nhưng hôm qua chú đã ăn liền hai bữa xiên que, hôm nay không muốn ăn nữa, bèn đi mua cái bánh kếp trái cây ăn kèm sữa đậu nành.
Tuy nhiên, hôm nay chú Lý tuy không ủng hộ việc làm ăn của xiên que, nhưng vẫn tới chào hỏi Quan Xuân Linh một tiếng.
Quan Xuân Linh vừa nhìn thấy chú Lý, liền nhớ tới gã lang thang A Đại kia.
Bà lại nấu ba miếng bánh, thêm một quả trứng kho một phần rau xanh, giục Quan Nguyệt Y mang tới cho A Đại ăn.
Quan Nguyệt Y không tình nguyện.
Chê A Đại hôi.
Quan Xuân Linh hết cách, tự mình bưng qua.
A Đại vẫn bộ dạng ngơ ngơ ngẩn ngẩn đó,
Quan Xuân Linh đưa đồ ăn cho gã, gã liền ngây ngốc nhìn bà.
Ngày hôm này, Quan Nguyệt Y và mẹ bày sạp từ mười giờ sáng, mãi đến mười một giờ rưỡi đêm, mới kéo lê thân xác mệt mỏi, đẩy xe ba bánh về nhà.
Mệt!
Nhưng cũng vui sướng.
Bởi vì, doanh thu hôm nay vượt quá một trăm tám!
Hai mẹ con ôm nhau vừa khóc vừa cười, cười rồi lại khóc.
Hôm nay còn xảy ra một số chuyện khác —— Quan Xuân Linh đã làm quen với một số đồng nghiệp cùng bày sạp trong hẻm.
Có người bán bánh kếp trái cây, bán cơm chiên miến xào, bán hoa quả, bán bánh chiên, bán bánh chẻo hoành thánh...
Bởi vì hôm nay Quan Nguyệt Y mang biển hiệu và bảng giá tới, có thể là do niêm yết giá rõ ràng, việc làm ăn đặc biệt tốt.
Cho nên những người bán hàng rong đều tới hỏi thăm, biển hiệu và bảng giá này là do ai viết.
Quan Xuân Linh rất tự hào nói, là con gái tôi viết, con gái tôi vừa mới thi đại học xong.
Trong chốc lát, hình tượng của Quan Xuân Linh và Quan Nguyệt Y trong mắt những người bán hàng rong liền trở nên cao lớn.
Mấy người bán hàng rong tới làm thân với Quan Xuân Linh, muốn nhờ Quan Nguyệt Y cũng giúp họ viết một cái biển hiệu và bảng giá.
Quan Xuân Linh nhận lời ngay, nhưng bảo họ tự mình nghĩ cách kiếm bìa các tông.
Cách một ngày sau đi tới đó, Quan Nguyệt Y giúp mọi người viết biển hiệu và bảng giá.
Cuối cùng, ngay cả chú Lý, và ông chủ sạp miến chua cay cũng tới tìm Quan Xuân Linh, nói muốn Nguyệt Nguyệt giúp họ viết biển hiệu và bảng giá.
Quan Nguyệt Y lúc này mới biết, chú Lý còn biết làm nghề mộc, giúp người ta thông bồn cầu, mở khóa cửa, chuyển than gì đó, chú đều làm.
Xem ra, ai cũng có cách kiếm tiền.
Thoáng cái, Quan Nguyệt Y và mẹ tới Quảng Châu đã được một tháng, bày sạp cũng được hơn nửa tháng rồi.
Quá trình vô cùng thuận lợi.
Hơn nửa tháng, hai mẹ con đã kiếm được hơn ba ngàn đồng!
Trừ đi tất cả chi phí và tiêu xài, thì cũng kiếm được hai ngàn đồng.
Cái giá phải trả là mệt.
Cực kỳ mệt!
Tuy nhiên, Quan Nguyệt Y cần phải về trấn Đồng Diệp một chuyến.
Bởi vì kết quả thi đại học chắc là đã có rồi, giấy báo trúng tuyển chắc cũng đã tới.
Quan Xuân Linh muốn về cùng con gái.
Quan Nguyệt Y khuyên: "Mẹ, nếu mẹ không sợ thì mẹ cứ một mình bày sạp ở đây, kiếm tiền cũng quan trọng lắm."
"Con về một mình, lấy giấy báo trúng tuyển, rồi thu dọn đồ đạc tư trang, con lại một mình qua đây."
Quan Xuân Linh nhớ tới lúc đi, tận mắt nhìn thấy kẻ buôn người bắt cóc trẻ con trên tàu vỏ xanh...
Bà lắc đầu nguầy nguậy.
Nói thế nào cũng muốn về cùng Quan Nguyệt Y.
Quan Nguyệt Y dở khóc dở cười: "Không sao đâu mẹ, con về một mình, con đảm bảo trên đường đi tuyệt đối không nói chuyện với bất kỳ ai, tuyệt đối không đi đến chỗ vắng người! Được không ạ?"
