Streamer Vạn Nhân Mê - Đại Gia Bảng Xếp Hạng Tranh Nhau Sủng Ái - Chương 330:: Niên Cao Và Diệp Tử

Cập nhật lúc: 30/12/2025 17:28

Quý Dư An đột nhiên ngại ngùng nói: "Chúc Chúc, tớ nhận nuôi một chú ch.ó con cùng thành phố, muốn tiện đường đi đón nó, được không?"

Khương Chúc Chúc đương nhiên không có ý kiến gì, mắt cười cong cong nói: "Được chứ! Không ngờ cậu lại chọn nhận nuôi, ch.ó con chắc chắn đáng yêu lắm nhỉ!"

Quý Dư An cũng cười theo: "Ừm, thấy bài đăng tìm người nhận nuôi cùng thành phố, thấy khá đáng yêu nên muốn nuôi nó, hơn nữa nhận nuôi thay vì mua bán."

Lúc anh nói chuyện thần thái dịu dàng, đôi mắt đen như mực lấp lánh điểm sáng.

Khương Chúc Chúc không nhịn được nhìn anh thêm hai lần, cảm thấy Quý Dư An khác với những người khác giới cô từng tiếp xúc...

Dịu dàng, lương thiện, yên tĩnh, lại khiến người ta thương.

Xe dừng ở cổng khu chung cư, Quý Dư An dùng đầu ngón tay chọc màn hình điện thoại, chưa được bao lâu, một người phụ nữ trung niên xách cái l.ồ.ng đi ra.

Chú ch.ó sữa trắng tinh không nhìn ra giống gì, thân hình nhỏ bé cuộn tròn trong l.ồ.ng, đôi mắt đen láy như quả nho mờ mịt nhìn thế giới bên ngoài, cơ thể lông xù hơi co rúm run rẩy.

Khương Chúc Chúc và Quý Dư An cùng xuống xe.

Người phụ nữ trung niên thấy hai người đi tới, tươi cười nói: "Hai người chính là người nhận nuôi nhỉ!"

Thái độ của bà ấy vô cùng nhiệt tình, "Hai người vừa nhìn là biết cặp đôi nhỏ rất yêu động vật, giao nhóc con này cho hai người tôi yên tâm rồi."

Thấy đối phương hiểu lầm, Khương Chúc Chúc đang định giải thích, người phụ nữ trung niên đã đưa l.ồ.ng cho Quý Dư An.

"Nhóc con, đây là bố mới của mày sau này, còn có mẹ mới nữa, mày phải ngoan ngoãn trong gia đình mới đấy nhé."

Chó sữa nhỏ trong l.ồ.ng mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Quý Dư An, lại quay đầu nhìn Khương Chúc Chúc.

Cái đuôi nhỏ màu trắng thon dài cẩn thận thăm dò vẫy hai cái.

Khương Chúc Chúc bị dáng vẻ đáng yêu này của nó chọc cười, mà ch.ó sữa nhỏ nhìn thấy nụ cười của cô, đuôi lập tức vẫy càng vui vẻ hơn.

Trong mắt Quý Dư An ngập tràn ý cười ấm áp, "Nó rất thích cậu."

Khương Chúc Chúc giơ tay lên, vươn một ngón tay thon dài, thò vào l.ồ.ng chọc chọc đầu ch.ó sữa nhỏ.

Cảm giác đầu ch.ó thật đúng là khác biệt.

Mềm mềm, êm êm.

"Tớ cũng thích nó."

Ánh mắt cô bất giác dịu dàng, đầu ngón tay từng cái từng cái nhẹ nhàng chạm vào đầu ch.ó sữa nhỏ.

Bên tai vang lên tiếng "gâu gâu gâu" lanh lảnh vang dội.

Nghe thấy tiếng ch.ó sủa, khuôn mặt của ai đó lóe lên trong đầu Khương Chúc Chúc, cô ngượng ngùng rụt ngón tay về.

Cái này tính là gì!

Thấy ch.ó nhớ người?

Đợi đến khi Khương Chúc Chúc và Quý Dư An mang theo ch.ó sữa nhỏ rời đi, người phụ nữ trung niên nhìn chiếc xe đã đi xa, lầm bầm nói: "Bây giờ người có tiền theo đuổi con gái lắm trò thật."

Bán con ch.ó, còn phải phối hợp nói lời thoại.

Có điều thôi kệ, ai bảo người ta trả nhiều tiền chứ!

Giờ có thêm chú cún, Quý Dư An bảo tài xế lái xe đến bệnh viện thú y gần nhất trước, kiểm tra toàn diện cho nó, thuận tiện mua thêm ít thức ăn cho ch.ó và đồ chơi, cùng với các vật dụng thú cưng lớn nhỏ khác.

Nhóc con rất khỏe mạnh, hơn nữa còn tự nhiên như ở nhà.

Sau khi quen với mùi trên người Khương Chúc Chúc, móng vuốt cào cào vào l.ồ.ng điên cuồng vẫy đuôi, cái lưỡi hồng hào thè ra thở hổn hển, cực kỳ đáng yêu.

Quý Dư An không nhịn được cười nói: "Nó thích cậu như vậy, tên thì để Chúc Chúc đặt cho nó đi!"

Sự chú ý của Khương Chúc Chúc đều ở trên người ch.ó sữa nhỏ, ngón tay xoay vòng vòng trên đầu nó, nghe thấy bảo cô đặt tên, mắt cô sáng lên.

"Ừm... gọi là Niên Cao (Bánh Gạo) đi!"

Cô thấy nhóc con này béo múp míp, cộng thêm bộ lông trắng như tuyết toàn thân, giống như miếng bánh gạo mềm dẻo.

Quý Dư An gật đầu: "Được, vậy sau này nó tên là Niên Cao."

Anh giơ tay gãi gãi cằm ch.ó sữa nhỏ, gọi thêm hai tiếng "Niên Cao", nhóc con rất thông minh, phối hợp sủa hai tiếng gâu gâu.

Đến nhà cổ họ Quý thì đã là buổi trưa, ông cụ Quý giống như hòn "Vọng Tôn Thạch" kiên định không dời, ngóng trông ở trước cánh cổng đỏ thắm.

Thấy Khương Chúc Chúc xuống xe, ông cụ lập tức tinh thần phấn chấn chống gậy đi tới, cười ha hả nói: "Chúc Chúc cuối cùng cũng đến rồi à!"

Khương Chúc Chúc ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào ông Quý ạ."

Vừa nghe xưng hô thay đổi, ông cụ lập tức không vui, tủi thân nói: "Trong phòng livestream, cháu cứ một câu ông ngoại hai câu ông ngoại, giờ lại khách sáo rồi, thật sự làm tổn thương trái tim của lão già này quá đi."

Đấm n.g.ự.c, dậm chân, nháy mắt, chỉ là nước mắt kia làm thế nào cũng không chảy ra được.

Thấy ông diễn sâu như vậy, Khương Chúc Chúc xấu hổ ho khan, chỉ có thể thành thật gọi: "Chào ông ngoại ạ."

Ông cụ Quý trong nháy mắt thỏa mãn, nhiệt tình nói: "Chúc Chúc ngồi xe lâu như vậy chắc mệt rồi, mau theo ông vào nhà nghỉ ngơi."

Còn đứa cháu ngoại lớn của ông, lúc này địa vị kém hơn một bậc, trực tiếp bị ngó lơ không thương tiếc.

"Ông ngoại, còn có tranh ở trong cốp xe nữa."

Khương Chúc Chúc không quên nhắc nhở, dù sao mục đích cô đến là để tặng tranh.

Nhắc đến tranh, biểu cảm của ông cụ Quý càng đắc ý hơn, khoe khoang nói: "Chúc Chúc đúng là đứa trẻ hiểu chuyện, trong lòng nhớ thương lão già này, biết chuẩn bị quà cho ông, ông thật sự quá cảm động."

"Cháu ngoại, cháu có không?"

"Không có cũng đừng đau lòng, dù sao địa vị của cháu trong lòng Chúc Chúc tạm thời không bằng ông, sau này cháu nỗ lực nhiều vào, biết đâu lại có."

Trong nhà vắng vẻ, hiếm khi nhận được quà của con cháu tặng, ông cụ Quý hận không thể khoe khoang với cả thế giới, kéo theo cả cháu ngoại tốt của mình cũng không buông tha.

Quý Dư An giơ tay trái lên, để lộ sợi dây đeo tay tết tinh xảo trên cổ tay, nhẹ nhàng nói: "Có ạ."

Ông cụ Quý: "..."

Nhìn sự tương tác của hai ông cháu, Khương Chúc Chúc đứng bên cạnh không nhịn được cười.

Thảo nào người ta đều nói nhà có một người già như có một báu vật, ông cụ Quý giống như một đứa trẻ già ấu trĩ.

Chỉ là giây tiếp theo Khương Chúc Chúc cười không nổi nữa.

Ông cụ Quý nhìn thấy bé Niên Cao trong l.ồ.ng, kích động nói: "Đây là đứa con Chúc Chúc và Tiểu An cùng nhận nuôi sao? Trông giống hai đứa thật đấy."

Khương Chúc Chúc: "..."

"Đôi mắt đen láy to tròn này, quả thực giống hệt Chúc Chúc như đúc từ một khuôn ra."

"Bộ lông trắng như tuyết này, lại giống cháu ngoại lớn của ông."

Ông cụ Quý chỉ trỏ vào bé Niên Cao, mưu toan tìm ra nhiều đặc điểm giống nhau hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.