Streamer Vạn Nhân Mê - Đại Gia Bảng Xếp Hạng Tranh Nhau Sủng Ái - Chương 468:: Hắn Là Ai?

Cập nhật lúc: 30/12/2025 17:50

Trên đó vẽ nhẫn, váy cưới, và cả bức chân dung một gia đình bốn người, nhưng nhân vật trong tranh không có ngũ quan…

Có người thức trắng đêm, có người ngủ say sưa.

Khương Chúc Chúc mở mắt, thấy bên giường có thêm vài món đồ lấp lánh.

Viên kim cương hồng thô to, còn có những viên đá quý đẹp mắt khác, trông giống hệt những viên kẹo trái cây ngon lành, khiến người ta không nhịn được muốn l.i.ế.m thử vài cái.

Buổi sáng không thấy Triều Mộ trong biệt thự, nhưng cô lại gặp cô gái tên “Triều Tịch”.

Câu đầu tiên khi gặp mặt là: “Chúc Chúc, cậu đã làm gì anh tớ vậy? Khiến anh ấy hôm nay trông như bị vắt kiệt cả đêm, làm tớ sợ hết hồn tưởng anh ấy sắp bị hút cạn rồi.”

Khương Chúc Chúc: “…”

Người này, trong phòng livestream bình luận biến thái, ngoài đời cũng biến thái y như vậy.

Bảo Triều Tịch cùng ăn sáng với mình, Khương Chúc Chúc nhân cơ hội hỏi: “Tiểu Tịch, tớ có thể hỏi về mối quan hệ giữa anh cậu và nhà họ Thịnh không?”

Triều Tịch gần như nuốt chửng một cái bánh bao nhỏ, nói không rõ ràng: “Tớ cũng không biết, tớ và anh tớ không phải anh em ruột, cả hai đều được nhận nuôi, nếu cậu muốn biết thì thật ra có thể tự mình đi hỏi anh ấy.”

Nghe hai người không phải anh em ruột, Khương Chúc Chúc ngẩn người một lúc.

Nhưng nhìn từ ngoại hình, hai người quả thật không có điểm nào giống nhau.

Triều Tịch dường như bị nghẹn, lại uống một hơi nửa cốc sữa đậu nành.

Cô vỗ mạnh vào n.g.ự.c, sau khi đỡ hơn liền nói với Khương Chúc Chúc: “Chúc Chúc, cậu có thể đối xử tốt với anh tớ một chút được không?”

***

Qua lời kể của Triều Tịch, Khương Chúc Chúc đã biết được một phần quá khứ của Triều Mộ.

Mười ba tuổi được người giàu có nhận nuôi, nhưng Thượng Đế không hề ưu ái anh.

Triều Tịch từ từ uống nốt chỗ sữa đậu nành còn lại, tự mình nói: “Bố mẹ nuôi là những người rất coi trọng thể diện, họ nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi, con trai thì chuẩn bị bồi dưỡng thành người thừa kế, con gái thì định dùng làm công cụ liên hôn trong tương lai.”

“Bên ngoài, danh tiếng của họ rất cao, nhưng riêng tư họ đối xử với chúng tớ không tốt.”

Giống như cô, có quá nhiều đứa trẻ được nhận nuôi, miễn cưỡng có thể gọi là anh chị em.

Họ muốn bồi dưỡng các cô thành danh viện, những bông hoa giao tế trong giới nhà giàu.

Và trong mắt họ, đây là ân huệ, là giúp các cô thay đổi số phận nghèo khổ.

Triều Tịch ngủ trên chiếc giường lớn hằng mơ ước, mặc những bộ quần áo đẹp đẽ sạch sẽ, cũng từng cảm ơn bố mẹ nuôi.

Cô cố gắng học múa dù không có năng khiếu, múa đến mức ngón chân biến dạng, mắt cá chân nứt xương…

Khi tưởng rằng mình bị thương sẽ nhận được sự yêu thương ngắn ngủi của bố mẹ nuôi, nhưng chào đón cô lại là sự vứt bỏ.

“Đừng thấy anh tớ trông có vẻ hơi dữ, nhưng thực ra trong lòng rất mềm yếu. Lúc đó chân tớ suýt nữa bị phế, bố mẹ nuôi không chịu bỏ tiền chữa trị cho tớ, là anh ấy dùng tiền tiêu vặt lén lút dành dụm được đưa tớ đến bệnh viện, từ đó về sau tớ quyết định lớn lên sẽ học y.”

Cũng từ đó về sau…

Cô phát hiện, không phải tất cả con nuôi đều có thể gọi là anh chị em.

Chỉ có Triều Mộ, mới là người thân duy nhất của cô.

“Anh ấy rất có tài năng về thiết kế, con nuôi mà bố mẹ nuôi thích nhất chính là anh ấy, nhưng mẹ nuôi có một sở thích kỳ quặc không ai biết.”

“Khi không có cảm hứng, bà ta thích dùng d.a.o gọt b.út chì, gọt ruột chì thật nhọn. Lưỡi d.a.o gọt dính đầy bột đen, bà ta dùng tay anh trai để lau…”

Khi m.á.u tươi chảy ra từ vết thương, đôi tay xinh đẹp đó nhuốm một màu đỏ diễm lệ.

Mẹ nuôi thưởng thức kiệt tác của mình, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, nguồn cảm hứng cạn kiệt cuối cùng cũng bùng nổ.

Khi bà ta thành danh, không ai quan tâm đến những vết sẹo trên tay một đứa con nuôi.

Khương Chúc Chúc yên lặng lắng nghe, trong đầu hiện lên đôi tay của Triều Mộ.

Lần đầu gặp mặt, anh đưa tay ra tự giới thiệu, những ngón tay khớp xương rõ ràng đầy những vết sẹo sâu cạn khác nhau…

Từ một đứa con nuôi ăn nhờ ở đậu, đến khi trở thành người nắm quyền công ty.

Anh lầm lũi bước đi trên con đường dài đằng đẵng đó, nhưng không ai biết đó là một con đường đầy chông gai.

“Nhưng Tiểu Tịch, chúng ta không thể để anh ấy sai lầm mãi được.”

“Anh ấy bây giờ đang đi vào một con đường không lối thoát…”

“Đưa tớ rời khỏi đây đi!”

Khương Chúc Chúc nhìn Triều Tịch trước mặt, nói: “Cậu nên biết quyền thế của nhà họ Thịnh, cho dù anh ấy trả thù thành công thì sao, kết cục chờ đợi anh ấy không cần tớ nói, trong lòng cậu hiểu rõ hơn ai hết.”

Sắc mặt Triều Tịch tái đi vài phần, vẻ mặt thoáng qua sự giằng xé.

“Tớ biết.”

Cô đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn Khương Chúc Chúc một cái.

“Nhưng tớ ủng hộ mọi quyết định của anh ấy, nếu ngay cả tớ cũng phản bội anh ấy, vậy thì anh ấy thật sự chỉ còn lại một mình.”

Để lại câu nói này, Triều Tịch hoảng hốt rời khỏi biệt thự.

Dinh thự nhà họ Thịnh.

Thịnh Kinh Diệu nhìn tin nhắn nhận được trên điện thoại, mày nhíu c.h.ặ.t lại.

Sợ kinh động đến bọn bắt cóc sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn, hắn chỉ có thể ra lệnh cho người âm thầm điều tra.

Thông tin của đối phương đã được điều tra ra hết, hắn còn chưa kịp xem, đã nhận được một tin nhắn từ số lạ.

Thịnh Kinh Diệu: 【Anh muốn gì?】

Nếu tin nhắn gửi cho hắn, hắn nghi ngờ mục tiêu của đối phương là mình.

Điện thoại lại rung lên, nhận được hồi âm của đối phương.

【Nếu là mạng của cậu thì sao】

Mắt hắn run lên, tay nắm c.h.ặ.t điện thoại, mu bàn tay nổi gân xanh.

Sau đó, lại từ từ thả lỏng.

Thịnh Kinh Diệu: 【Được, đừng làm hại cô ấy】

Gửi tin nhắn đi, hắn dựa vào sofa, ánh mắt có một thoáng mất tiêu cự.

Hắn có lẽ thật sự khắc vợ…

Khiến cô vì mình mà gặp tai bay vạ gió.

Lão Triệu đưa tài liệu điều tra được cho hắn, nặng nề nói: “Thiếu gia, chuyện này phải đi tìm lão gia t.ử.”

Thịnh Kinh Diệu ngồi thẳng dậy, nhận lấy tài liệu hắn đưa.

Nhìn thấy ảnh của đối phương, sắc mặt hắn thay đổi.

“Lại là hắn?”

Người đàn ông gặp ở triển lãm trang sức.

Lúc đó Thịnh Kinh Diệu đã cho người điều tra hắn, nhưng kết quả điều tra không chi tiết bằng lần này.

Lão Triệu đứng bên cạnh nói: “Lần trước nhìn thấy ảnh của hắn, tôi đã cảm thấy ngoại hình hắn có chút quen thuộc. Thế là tôi đã điều tra theo một hướng khác…”

Giọng ông ta ngừng lại, ngập ngừng.

Thịnh Kinh Diệu sa sầm mặt: “Nói, đừng úp mở.”

Thế nhưng lão Triệu không trả lời, mà sắc mặt phức tạp nói: “Thiếu gia muốn biết thì hãy tự mình đi hỏi lão gia t.ử đi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.