Streamer Vạn Nhân Mê - Đại Gia Bảng Xếp Hạng Tranh Nhau Sủng Ái - Chương 50:: Nam Phong Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:19
Đã là Lý Mục nhân cơ hội này muốn tán gái, đám người bọn họ đương nhiên phải nể mặt.
Quý Tiểu Vũ cũng gán ghép: "Đúng vậy, nam thanh nữ tú ngồi cùng một chỗ đúng là bổ mắt."
Mày Khương Chúc Chúc hơi nhíu lại, chỉ cảm thấy bầu không khí xung quanh khiến cô vô cùng không thoải mái.
Lý Mục lúc này nói: "Đúng rồi, Cháo Cháo hiện tại làm công việc gì? Tôi hiện tại đang thiếu một thư ký riêng, cảm thấy với điều kiện của em vô cùng phù hợp, điều kiện tùy em đưa ra, có muốn cân nhắc chút không?"
Anh ta biết tính cách của Khương Chúc Chúc, không định nóng vội cầu thành.
Chỉ cần đặt cô ở trước mắt, có rất nhiều cơ hội để bắt lấy cô.
Giọng Khương Chúc Chúc nhàn nhạt nói: "Không cần đâu, tôi rất hài lòng với công việc hiện tại của mình, không định đổi."
Bị từ chối dứt khoát, Lý Mục không tức giận, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Từ Y Y.
Từ Y Y hiểu ý vội vàng nói: "Cháo Cháo, đừng từ chối nhanh thế chứ, doanh nghiệp nhà anh Mục ở thành phố Hải là công ty lớn nổi tiếng đấy, lương thư ký riêng mỗi tháng ít nhất cũng có 20 vạn, cậu mà bỏ lỡ... sau này tìm đâu ra cơ hội tốt thế này."
Nghe thấy lương tháng 20 vạn, sắc mặt những người có mặt đều thay đổi.
20 vạn...
Dù bọn họ tốt nghiệp trường danh tiếng, làm trâu làm ngựa ở công ty mới, cũng không thể nhận được mức lương 20 vạn.
Chỉ là cái chức thư ký riêng này... thực sự khiến người ta phải suy ngẫm.
Khương Chúc Chúc cũng im lặng.
Mới 20 vạn!
Còn chưa bằng thu nhập livestream một ngày của cô.
Thấy Khương Chúc Chúc không nói gì, Lý Mục cười nói: "Cháo Cháo đang nghĩ gì thế?"
Khương Chúc Chúc mím môi: "Đang nghĩ lương ít thế này, quả nhiên không hợp với tôi."
Giây phút này, biểu cảm của Lý Mục cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
"Vậy em muốn lương bao nhiêu?" Nụ cười trên mặt anh ta khôi phục như cũ, chờ đợi câu trả lời của Khương Chúc Chúc.
Khương Chúc Chúc lắc đầu: "Không liên quan lắm đến lương bao nhiêu, tôi đã nói tôi không định đổi việc."
Nhờ sự dạy bảo của anh Gián, Khương Chúc Chúc không còn nhẫn nhục chịu đựng như trước kia nữa.
Bị từ chối tới lui, biểu cảm của Lý Mục dần trở nên khó coi.
Quý Tiểu Vũ cười nói: "Xem ra công việc hiện tại của Cháo Cháo tốt hơn, cũng không biết rốt cuộc làm gì?"
Khương Chúc Chúc uống một ngụm nước, nhẹ nhàng lướt qua: "Cũng không phải tốt hơn, chỉ là phù hợp với tôi hơn."
Quý Tiểu Vũ dùng giọng điệu đùa giỡn nói: "Mỗi lần hỏi cậu đều không nói, chẳng lẽ là công việc không thể lộ ra ánh sáng à!"
Dứt lời, lại có không ít ánh mắt tìm tòi nghiên cứu chuyển sang người Khương Chúc Chúc.
Khương Chúc Chúc sắc mặt không đổi cười cười: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
Quý Tiểu Vũ còn muốn nói thêm gì đó, bị Lý Mục ngắt lời: "Đã không biết Cháo Cháo làm việc gì thì đừng đoán mò, nói những lời cố ý khiến người ta hiểu lầm."
Đón nhận ánh mắt có phần lạnh lùng của Lý Mục, Quý Tiểu Vũ ngậm miệng.
Công ty cô ta đang làm hiện tại có hợp tác với doanh nghiệp nhà Lý Mục, căn bản không dám đắc tội Lý Mục.
"Là do cái miệng mình không có cửa, Cháo Cháo đừng giận nhé!" Quý Tiểu Vũ cười gượng gạo.
Khương Chúc Chúc không nói gì, trong đầu chỉ nghĩ buổi họp lớp vô nghĩa này mau ch.óng kết thúc.
Đợi đến khi những món ăn được bày biện tinh tế bưng lên, Khương Chúc Chúc chẳng có khẩu vị gì, Lý Mục có mấy lần muốn cố ý tìm chủ đề tiếp cận cô, nhưng đều bị cô né tránh toàn bộ.
Hồi đi học cô đã không có cảm giác với loại người như Lý Mục, sau này cũng sẽ không.
Thời gian dần trôi qua, buổi họp lớp mỗi người một tâm tư cuối cùng cũng kết thúc.
Những người khác lần lượt kính rượu Lý Mục, hy vọng sau này có cơ hội hợp tác với tập đoàn Lý thị, Lý Mục cười không từ chối, nhưng cũng không đồng ý.
"Cháo Cháo ở đâu? Muộn thế này rồi để tôi đưa em về nhé!"
Ra khỏi phòng bao, Lý Mục vẫn bám sát bên cạnh Khương Chúc Chúc.
Từ Y Y cũng nói: "Đúng vậy, Cháo Cháo con gái con đứa về một mình không an toàn đâu, cứ để anh Mục lái xe đưa cậu về đi!"
Buổi tụ tập này, cô ta từ đầu đến cuối muốn tạo cơ hội cho Lý Mục.
Khương Chúc Chúc kiên trì từ chối: "Không cần phiền phức thế đâu, chỗ tôi ở cũng không xa, gọi xe về là được rồi."
Từ Y Y khoác tay cô, nghiêm mặt nói: "Không được, bây giờ gọi xe cũng không an toàn, cậu chẳng lẽ không xem mấy tin tức con gái gọi xe buổi tối xảy ra chuyện à?"
Nói xong câu này, không đợi Khương Chúc Chúc từ chối nữa, cô ta nói với Lý Mục: "Anh Mục anh đi lấy xe đi! Em và Cháo Cháo đợi anh ở đây."
Lý Mục đang định gật đầu, lúc này nhìn thấy một đám người mặc vest đi giày da vây quanh một người đàn ông đang đi về phía cửa ra nhà hàng...
Bước chân anh ta chợt khựng lại, giọng nói kinh ngạc: "Sao anh ấy lại đến đây?"
Lúc này, tổng giám đốc nhà hàng đi ở vị trí đầu tiên, thái độ cung kính.
Mấy vị khách quý trước mắt này đều là những nhân vật có m.á.u mặt ở thành phố Hải, nhất là vị kia... là người nắm quyền hiện tại của Cố gia.
Hôm nay tổ chức tiệc bàn chuyện làm ăn ở "Ngự Yến", tổng giám đốc nhà hàng toàn trình không dám lơ là.
"Mọi người đợi tôi một chút, tôi qua chào hỏi."
Ánh mắt Lý Mục rơi vào người Cố Nam Phong, tuy Lý gia không bằng Cố gia, nhưng xã giao cần thiết tuyệt đối không thể thiếu.
Khương Chúc Chúc nhìn theo ánh mắt Lý Mục, thấy khuôn mặt quen thuộc trong đám người, đáy mắt thoáng qua vẻ bất ngờ.
Cố Nam Phong trong bộ trang phục phong cách doanh nhân hoàn toàn khác với khí trường lúc mới gặp, nhất là đôi mắt hồ ly kia, toát ra hàn ý lạnh lùng cùng sự sắc bén không nể tình, giống như một con hồ ly thực thụ.
So với Cố Nam Phong, Lý Mục tiến lên chào hỏi trở nên hoàn toàn không có cảm giác tồn tại.
"Anh Cố, trùng hợp quá!" Trên mặt Lý Mục đầy ý cười.
Cố Nam Phong nhàn nhạt liếc nhìn Lý Mục một cái, lạnh lùng ừ một tiếng.
Đối với việc này, Lý Mục dù trong lòng có oán khí cũng không dám lộ ra.
Mà đúng lúc này, Cố Nam Phong đột nhiên đi về phía Lý Mục, khiến Lý Mục bất giác lùi lại một bước.
Ngay khi anh ta tò mò Cố Nam Phong muốn làm gì, chỉ thấy người đàn ông đi đến trước mặt Khương Chúc Chúc.
"Đưa em về?"
Giọng điệu hỏi thăm, lại mang theo sự không cho phép từ chối.
Dường như luôn như vậy, anh chưa bao giờ cho Khương Chúc Chúc cơ hội có thể từ chối.
Má Khương Chúc Chúc hơi nóng lên, cô do dự nói: "Có phiền không ạ?"
Cố Nam Phong: "Em biết mà, tiện đường."
Khương Chúc Chúc gật đầu: "Vậy làm phiền anh rồi."
Cánh tay cô rút ra khỏi tay Từ Y Y, nói với Từ Y Y đang có chút thất thần: "Y Y, mình về cùng bạn trước đây, tạm biệt."
