Streamer Vạn Nhân Mê - Đại Gia Bảng Xếp Hạng Tranh Nhau Sủng Ái - Chương 511:: Bướm Trắng Đa Âm
Cập nhật lúc: 30/12/2025 17:57
Lúc trời sắp tối, Cố Nam Phong trở về biệt thự.
Trên đường về gặp Hàn Quân Hòa, hai người chào hỏi lạnh nhạt xa cách.
"Xin lỗi, tớ đến muộn."
"Chúc cậu sinh nhật vui vẻ, Chúc Chúc."
Hàn Quân Hòa đưa quà sinh nhật cho Khương Chúc Chúc, trên mặt ý cười rạng rỡ.
Khương Chúc Chúc cười tủm tỉm nói: "Cảm ơn chị Tiểu Hòa."
Mà Cố Nam Phong vừa về, áo khoác còn chưa kịp thay, đã bị ông cụ Quý gọi vào bếp giúp đỡ.
"Tiểu Cố à! Nghe cháu ngoại ông nói trù nghệ cháu rất tốt, tối nay cháu nhất định phải trổ tài hai món cho ông nếm thử."
Ông cụ Quý giao chiếc tạp dề duy nhất cho Cố Nam Phong, trịnh trọng giao phó trọng trách.
Doãn Việt hùa theo nói: "Tôi cũng muốn nếm thử trù nghệ của Cố tổng."
Lận Thần cũng lạch bạch chạy tới, "Tôi cũng thế tôi cũng thế."
Dưới sự thúc giục của mấy người này, Cố Nam Phong hoàn toàn không có cơ hội từ chối.
Hàn Quân Hòa cười nói: "Có thể để Cố đại tổng tài đích thân xuống bếp, tôi nhất định phải ăn thêm hai miếng cơm."
Thấy Cố Nam Phong vừa xuất hiện đã trở thành mục tiêu công kích, Lâm Vu Tinh lén lút hỏi Khương Chúc Chúc: "Sao tớ cảm thấy anh Nam Phong bị tẩy chay thế?"
Khương Chúc Chúc liếc nhìn người đàn ông cởi áo khoác đang đeo tạp dề, trả lời: "Anh ấy đáng đời."
Lâm Vu Tinh nháy mắt kích động, "Nhanh nhanh nhanh, kể cho tớ nghe xem."
Ngu Nguyệt và Hàn Quân Hòa ở bên cạnh cũng sán lại gần.
Trong mắt hai người đều tràn đầy khát vọng hóng hớt.
Khương Chúc Chúc có chút xấu hổ, bốn cái đầu chụm lại vây thành một vòng tròn nhỏ, cô hạ thấp giọng kể hết những việc làm của Cố Nam Phong một lượt.
Lâm Vu Tinh: "Trời ơi! Không ngờ anh ấy là loại người này."
Ngu Nguyệt: "Đúng là người không thể nhìn tướng mạo."
Hàn Quân Hòa: "Thật muốn treo anh ta lên vòng bạn bè, để mọi người đều biết bộ mặt thật của anh ta."
Thực ra Cố Nam Phong cũng chẳng làm chuyện gì người thần cùng phẫn nộ.
Đại khái cũng chỉ là lấy lý do công việc công ty, khi gọi video thương thảo với Doãn Việt, cố ý vừa ôm vừa hôn một cô gái vô tội không biết chuyện nào đó...
Lấy cớ giúp doanh nghiệp nhà họ Lận mở rộng mảng thương mại, đày Lận Thần đến Thâm Quyến...
Nghe nói ông cụ Quý thích uống trà, dăm bữa nửa tháng tặng ít Tây Hồ Long Tỉnh, Bích Loa Xuân lâu năm...
Vân vân mây mây.
Chuyện lớn chuyện nhỏ cộng lại, tội lỗi chồng chất.
May mà nhà họ Lận chỉ có Lận Thần là độc đinh, khi gọi điện về nhà, hắn khóc lóc kêu gào: "Mẹ, con gián lớn ở Thâm Quyến biết bay."
Sau đó, hắn đã trở về.
Lâm Vu Tinh lau trán, vô vàn cảm thán nói: "Anh Nam Phong bây giờ không bị đ.á.n.h, hoàn toàn dựa vào việc có xuất thân tốt."
Lại nhìn về phía nhà bếp, Lâm Vu Tinh hoàn toàn thu hồi lòng đồng cảm.
Mà bên này, sau khi tán gẫu với Hàn Quân Hòa thêm một lát, hai người càng nói chuyện càng hợp ý.
Kể từ khi phát hiện vùng đất mới trong phòng livestream của Chúc Chúc, Hàn Quân Hòa cả đời quy củ đã đi hội sở một chuyến.
Loại chuyện này có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai ba bốn năm sáu... vô số lần.
Đương nhiên rồi, đàn ông trong hội sở cô sẽ không đụng vào.
Cô b.a.o n.u.ô.i một nam sinh đại học, còn là sinh viên thể d.ụ.c.
Lâm Vu Tinh trừng to mắt, sau đó giơ ngón tay cái: "Chị em, cậu đúng là tấm gương của tớ!"
Hàn Quân Hòa cười cười: "Dù sao cả đời này tớ không định kết hôn, chi bằng kịp thời hưởng lạc."
Cô có tiền có sắc, tờ giấy chứng nhận được pháp luật bảo vệ chỉ khiến người ta nhớ thương tài sản của cô, chi bằng tiêu d.a.o thế nào thì cứ tiêu d.a.o thế ấy.
Trong bếp dần dần bay ra mùi thơm câu dẫn sự thèm ăn.
Quý Dư An cùng ông cụ Quý treo bóng bay màu sắc lên.
Tiểu Điển cầm điện thoại vẫn luôn quay video giúp Chúc Chúc, ghi lại khoảnh khắc vui vẻ của cô.
Ánh mắt dịu dàng của Doãn Việt luôn di chuyển theo Chúc Chúc.
Lận Thần thỉnh thoảng chạy vào bếp giúp đỡ, nhân cơ hội ăn vụng hai miếng.
Mà Chu Tiễn sau khi thất bại bánh kem cứt sầu riêng vô số lần, cuối cùng cũng khởi động phương án B, bảo tiệm bánh kem đưa bánh kem đã đặt trước tới.
Tiếng chuông điện thoại của Chúc Chúc vang lên, nhận được một cuộc gọi lạ.
Cô một mình đi ra cửa biệt thự, bên ngoài là nhân viên của trang sức Lan Tinh.
"Khương tiểu thư, đây là quà sinh nhật Triều tiên sinh tặng cô."
"Chúc cô sinh nhật vui vẻ."
Ánh mắt Khương Chúc Chúc run lên, khẽ nói: "Cảm ơn."
Đợi nhân viên đi rồi, Khương Chúc Chúc mở hộp quà.
Là một chiếc vương miện.
Bên trên khảm đá quý đủ màu sắc, viên đá quý màu đỏ lớn nhất to gần bằng nửa nắm tay cô.
Ngón tay Khương Chúc Chúc vuốt ve đá quý bên trên, xúc cảm lạnh lẽo khiến cô bất giác nhớ tới khuôn mặt người nào đó.
Trong hai ngày không muốn nhớ lại đó, cô dùng lời nói dối vụng về nhất lừa gạt chân tâm của một người.
Do dự một chút, Khương Chúc Chúc mở khung chat với Triều Mộ.
【Khương Chúc Chúc: Quà đã nhận được rồi, cảm ơn】
【Triều Mộ: Sinh nhật vui vẻ】
Trong tình huống bình thường, cuộc trò chuyện này đã đi vào ngõ cụt.
Ngay khi Khương Chúc Chúc chuẩn bị tắt màn hình, đối phương gọi điện thoại tới.
Ngón tay Khương Chúc Chúc khựng lại, quẹt nghe.
"Sinh nhật vui vẻ, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn chính miệng nói với em." Giọng nói thanh lãnh truyền qua điện thoại.
Khương Chúc Chúc nắm c.h.ặ.t điện thoại: "Cảm ơn anh Triều Mộ, anh bây giờ..."
Triều Mộ: "Tôi đang ở nước ngoài."
Trong điện thoại yên tĩnh chốc lát.
Triều Mộ chậm rãi mở miệng nói: "Hôm đó... tôi nghe thấy rồi."
Khương Chúc Chúc hơi ngơ ngác, không nghe hiểu lời anh.
May mà đối phương cho cô một lời nhắc nhở.
"Hôm đó ở triển lãm trang sức, em nói Bướm Trắng Đa Âm, lúc đó tôi nghe thấy rồi, vẫn luôn rất tò mò loại bướm này rốt cuộc trông như thế nào, cho nên ra nước ngoài xem thử."
Trong cuộc đời xám xịt của anh, anh cảm thấy mình là một con thiêu thân màu xám.
Lần đầu tiên có người nói, anh là con bướm xinh đẹp.
Rõ ràng cái tên rất trúc trắc, anh lại nhớ vô cùng rõ ràng.
Lặng lẽ tìm kiếm trên điện thoại xem con bướm này trông như thế nào, khi hình ảnh xuất hiện, đôi mắt màu hổ phách nhạt kia dừng lại trên màn hình điện thoại, hồi lâu không dời đi.
Hai người lại tán gẫu thêm vài câu, tầng ngăn cách vô hình kia đã nhạt đi.
Tiếng cười của Chúc Chúc dần nhiều lên, nhưng đột nhiên hung dữ hỏi: "Thành thật khai báo, người tặng quà cho tôi trong cuộc thi năm rốt cuộc có phải là anh không?"
Đối diện giả ngu: "Hả?"
Khương Chúc Chúc hừ lạnh một tiếng: "Cần tôi nhắc nhở anh không? Chồng... tương lai của Chúc Chúc."
Cô cố ý kéo dài ngữ điệu, nhưng cái tên này từ miệng cô nói ra trọn vẹn, cô hậu tri hậu giác cảm thấy xấu hổ.
Bên tai, truyền đến tiếng cười khẽ của người đàn ông.
"Sao em biết là tôi?"
Khương Chúc Chúc do do dự dự nói: "Thực ra cũng khá dễ đoán, bởi vì nếu là Triều Tịch, cô ấy khá... bỉ ổi biến thái."
Nhưng vào mấy ngày cuộc thi năm đó, tài khoản ID này chỉ lớn tiếng gọi cô là "Vợ ơi vợ ơi" trong bình luận.
Gió nhẹ trong màn đêm thổi đi vẻ xấu hổ trên mặt cô.
Khương Chúc Chúc: "Anh Triều Mộ, lễ trao giải hôm đó anh có đến không?"
Triều Mộ: "Nếu tôi đi, chắc sẽ bị đ.á.n.h."
Khương Chúc Chúc: "..."
Triều Mộ: "Có điều nếu em hy vọng tôi đi, tôi mạo hiểm bị đ.á.n.h cũng sẽ tham gia."
Khương Chúc Chúc: "Vậy được, phí t.h.u.ố.c men tôi thanh toán cho anh."
Cúp điện thoại, Khương Chúc Chúc rũ mắt nhìn vương miện trong tay, đá quý ngũ sắc rực rỡ dưới ánh đèn ảm đạm lưu chuyển ánh sáng rực rỡ.
