Sư Huynh Và Ma Tôn Đều Bị Trúng Độc Tình - Chương 2
Cập nhật lúc: 24/06/2026 11:00
Nói xong, hắn cố tình cúi người về phía trước, nhẹ nhàng chạm môi vào một bên mặt ta.
Mái tóc xanh óng ả thổi như gió thoảng, gây cảm giác ngứa ngáy.
Vì bị trói nên ta không thể cử động được.
Ta chỉ có thể liều mạng hét lên một cách tuyệt vọng: "Sư huynh, hãy cầm lấy bông sen Chu Đan rồi nhanh ch.óng rời đi!"
Khi ta quay lại, ta chỉ nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của sư huynh.
Kỳ Chiêu nhìn ta chằm chằm, trong mắt ẩn chứa quá nhiều cảm xúc mà ta không hiểu nổi.
"Ma tôn, thả sư muội của ta xuống, ta sẽ tìm t.h.u.ố.c giải cho ngươi."
"Chậc chậc," Mặc Trạch không hài lòng liếc nhìn sư huynh, "Phiền phức như vậy sao?"
"Sư huynh, ta không cần thiết, huynh chỉ cần mang bông sen Chu Đan trở về cứu tiểu sư muội là được..."
Thành thật mà nói, đời này ta không muốn dính dáng gì đến Kỳ Liên và những người khác nữa.
Ta chỉ muốn tu đạo của mình và bước đi trên con đường của mình.
Cho dù ta có triền miên với Ma tôn một lần, điều đó cũng sẽ không làm tổn hại đến tâm đạo của ta.
Chỉ cần coi nó như một nhân duyên ngắn ngủi là được.
Nhưng phải dính lấy với Kỳ Chiêu, như vậy mới đúng là uống rượu độc, nếu chạm vào sẽ ch.ết.
“A Âm!” Kỳ Chiêu liếc mắt phức tạp nhìn ta, “Muội đừng nói nữa.”
Nghe kỹ, giọng huynh ấy run run.
Kỳ Chiêu lại nhìn về phía Ma tôn,tuyết trong mắt như không tan, “Nếu ngươi không đồng ý, vậy chỉ có thể xem kiếm của ta nhanh hơn hay của ngươi nhanh hơn.”
Mặc Trạch cười thú vị nói: "Không ngờ đệ t.ử của Lưu Vân Sơn lại trọng tình trọng nghĩa với hai sư muội như vậy, chẳng lẽ chỉ là muốn hưởng phúc khi có nhiều người bên cạnh sao?"
“Mặc kệ ngươi nói gì,” Kỳ Chiêu lạnh lùng nói, “Nếu ngươi chạm vào muội ấy, chắc chắn phải ch.ết, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ tha ngươi.”
Mặc Trạch nhàn nhã nghịch mái tóc dài trên cổ ta, ánh mắt rực lửa.
“Bản tôn cũng không muốn ép buộc người khác.”
"Nhưng ngươi phải nhanh lên, nếu không mỹ nhân trong lòng, ta sẽ không thể đợi được lâu."
Kỳ Chiêu nhìn ta thật sâu rồi cầm kiếm rời đi.
Để lại ta và ma tôn nhìn nhau chằm chằm.
Khung cảnh nhất thời có chút lúng túng.
"uhh, hay là các hạ giải huyệt trên người ta trước."
Ta mở mắt ra nhìn hắn trìu mến.
Dù sao thì sức nóng tỏa ra từ người hắn một cách mạnh liệt, khiến ta muốn tránh xa hắn.
“Vậy thì không được.” Trong mắt Mạc Trặch tràn đầy trêu chọc, “Trong lòng có người thơm như này, làm sao bản tôn nỡ buông tay?”
Có tin đồn rằng Ma tôn tính tình phong lưu, hôm nay gặp quả thực là như vậy.
Sau khi phản kháng vô ích, ta đành phải bỏ cuộc, đếm từng giây, mong sư huynh sẽ mau ch.óng quay lại.
Thời gian trôi qua từng chút một, ta cảm nhận sâu sắc rằng cảnh tượng phía trên ta ngày càng nóng hơn.
Nhưng Mặc Trạch đột nhiên giải huyệt, đẩy ta ra.
"Cút, tránh xa bản tôn ra!"
Ta nhận thức sâu sắc sự kiềm chế trong giọng nói của hắn.
Nhưng đây chính là điều ta muốn! Ta đã chuẩn bị nhanh ch.óng trốn thoát khỏi đây.
Khi đến gần cửa động, ta quay đầu nhìn lại sợ hãi đến mức tim ta thắt lại.
Ánh mắt của Mặc trạch đầy sát khí đan xen ham muốn, như thể muốn bóp cổ ta đến ch.ết.
Ch.ết tiệt, điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
Những tin đồn là thật.
Ma tôn Mặc Trạch bạo ngược điên cuồng, nếu bị kích thích mạnh mẽ, bản chất của hắn sẽ không thể đè nén nổi.
Sóng tình rực lửa đã khơi dậy ham muốn sát d.ụ.c của ma tôn.
Ta nhìn thấy lý trí trong mắt Mặc Trạch dần dần biến mất, khi sóng tình ngày càng cuồng nhiệt, sát ý điên cuồng nổi lên.
Nếu điều này tiếp tục, mạng nhỏ của ta sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng nếu bây giờ ta chạy, ta e rằng mình sẽ không thể chạy được bao xa thì đã bị hắn gi.ết ch.ết.
Vì thế, chỉ có...
Chỉ có cách bước vào tâm trí của Mặc Trạch!
Thần thức tu sĩ được ẩn giấu trong tâm trí.
Thần hồn chỉ có trong tâm trí, ta mới có thể xoa dịu được thần hồn tràn đầy sát khí của Mặc Trạch.
Ta nghiến răng nghiến lợi quay lại chỗ Mặc Trạch.
“Đồ ngốc, sao ngươi dám quay lại?” Môi Mạc Trạch đỏ thẫm, trong mắt nóng rực đến kinh người.
Ta không dám lên tiếng lại chọc giận hắn,khó khăn lắm mới sống lại, ta không muốn ch.ết ở đây.
Nhân lúc Mặc Trạch vẫn còn mảnh ý thức cuối cùng.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, lo lắng nói: “Đừng cử động, cho ta vào.”
"Ngươi nói gì?!"
Ta có thể thấy rõ lông mi của Mặc Trạch hơi run lên, sự kinh ngạc thoát ra từ đôi mắt sắp mất trí của hắn.
Khuôn mặt khiến tất cả chúng sinh này lộ ra một chút bối rối.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Ma tôn nghe được yêu cầu như vậy.
Đúng thế, đối với tu sĩ mà nói, tâm trí chính là nơi bí mật nhất, thậm chí có thể nói là cấm kỵ của người tu đạo.
Nhưng bây giờ đó là vấn đề sống ch.ết, ta không thể quan tâm nhiều như vậy được nữa.
Ch.ết sớm hay muộn không bằng ch.et ngay bây giờ.
Phớt lờ vẻ mặt choáng váng của Ma tôn, ta tập trung sức lực, hít một hơi thật sâu rồi lao vào tâm trí của Mặc Trạch.
Thứ ta nhìn thấy là một ngọn lửa rực cháy, giữa biển lửa, ta nhìn thấy một phiên bản thu nhỏ của Ma tôn đang nằm bên trong.
Mặc Trạch đã đạt tới kỳ Nguyên Anh nên đây chắc chắn là cậu bé được thần hồn hắn hóa thành.
Cậu bé lúc này nhắm c.h.ặ.t hai mắt, vẻ mặt điên cuồng, toàn thân bốc lên ngọn lửa hừng hực.
P/S: Vũ Nhi
