Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 291: Văn Sư Huynh Thiên Hạ Đệ Nhất!

Cập nhật lúc: 12/01/2026 20:28

“Khương cô nương, thật sự không thể đ.á.n.h, Tâm Ma Trận không phải là trận pháp bình thường, chọc giận Phục Thương không có chút lợi ích nào cho chúng ta cả—”

“Chốt kèo.” Phục Thương mím môi, giọng nói u uất như một cơn gió thoảng qua.

Hứa Đình há hốc miệng ngây người, trái tim lơ lửng cuối cùng cũng c.h.ế.t hẳn.

Khương Tước liếc nhìn khuôn mặt không cam lòng của Phục Thương, đưa tay khép cằm Hứa Đình lại: “Yên tâm, sẽ không để các ngươi xảy ra chuyện.”

Câu Thiên Quyết quấn lấy Hứa Đình và Ninh Sương Nhi đặt vào trong bụng Huyền Vũ.

Lỡ như giữa lúc đ.á.n.h người Phục Thương thật sự mở Tâm Ma Trận, họ ở trong bụng thần thú sẽ không bị trận pháp liên lụy.

Dùng Câu Thiên Quyết đưa hai người đi xong, đang định đưa tiếp Văn Diệu và những người khác, mấy người mặt mày âm trầm: “Dám đưa đi là ngươi c.h.ế.t chắc.”

Khương Tước dứt khoát thu lại Câu Thiên Quyết, không chút khách sáo, có hoạn nạn cùng chịu mà.

Cô thu lại Câu Thiên Quyết, đi đến trước mặt Phục Thương, không vội động thủ, trước tiên đưa tay vỗ vai hắn, xác định có thể vỗ được, hài lòng cười.

Không hổ là thủ lĩnh Kiếm Linh, lại là thực thể.

“Đây tính là một đ.ấ.m?” Phục Thương căng mặt hỏi.

“Đương nhiên không tính rồi, đồ ngốc.” Khương Tước cười với hắn, bất ngờ ngồi xổm xuống, một cú xoạc chân làm hắn ngã nhào, sau đó mới bắt đầu một chuỗi vô ảnh quyền.

Nể mặt Liên Hành, Khương Tước không đ.á.n.h vào mặt.

Đánh xong sáu đ.ấ.m, cô thu tay lại. Ngay lúc cô dừng tay, Phục Thương triệu hồi sáu thanh kim kiếm, lạnh lùng c.h.é.m qua tứ chi và bụng Khương Tước. Thân kiếm mỏng mà dẻo, để lại năm vết m.á.u sâu hoắm.

Tốc độ của Phục Thương quá nhanh, kim kiếm lướt qua không trung tạo thành tàn ảnh. Mấy người Văn Diệu ngay khi nhìn thấy kim kiếm đã lao tới, nhưng đều không kịp, chỉ có Phất Sinh c.h.é.m đứt được thanh kim kiếm đang tấn công vào sau lưng Khương Tước.

Khương Tước đang đứng dậy, kim kiếm đ.â.m vào đầu gối trái, trong lúc lảo đảo được Từ Ngâm Khiếu và Chiếu Thu Đường đang lao đến bên cạnh vững vàng đỡ lấy.

Phục Thương đứng dậy, cúi mắt nhìn Khương Tước, trong mắt có vài phần trêu tức: “Ta không nói là không đ.á.n.h trả.”

Hắn đứng trên cao nhìn xuống, tự cho là đã cho Khương Tước một đòn phủ đầu, trầm giọng nói: “Trả lời câu hỏi của ta.”

Vết thương trên chân dưới tác dụng của thuật chữa trị đang từ từ lành lại, Khương Tước buông tay Chiếu Thu Đường ra đứng thẳng dậy, cũng nhìn Phục Thương với vẻ trêu tức.

“Ta chỉ nói sẽ đ.ấ.m ngươi, chứ có nói sẽ trả lời đâu.”

Khóe môi Phục Thương từ từ hạ xuống, trong mắt vẻ tức giận dần đậm lên.

Một lúc sau, hắn cười lạnh một tiếng, hơi ngẩng cằm, môi khẽ động.

Giây tiếp theo, dưới chân mọi người kim quang chợt sáng.

Trận ấn phức tạp hiện ra từng tấc, ánh sáng vàng từ nhạt chuyển sang đậm, cuối cùng dần dần nhuốm thành màu đỏ như m.á.u tươi.

“Toang rồi toang rồi.” Các đệ t.ử đang xem bên ngoài Kiếm Quật kinh hô, “Tâm Ma Trận mở rồi.”

“Phục Thương lại nhốt tất cả bọn họ vào cùng một trận, ác vậy?!”

“Ta không dám xem nữa, thử nghĩ xem, ác niệm thầm kín nhất trong lòng họ bị phơi bày trần trụi trước mặt người khác, lỡ như ác niệm đó lại liên quan đến một người nào đó trong số họ, thì đúng là tuyệt cú mèo.”

“Chuyện này còn ít sao? Có bao nhiêu tri kỷ, đạo lữ vào Tâm Ma Trận rồi đường ai nấy đi, họ còn có tám người, ta không dám tưởng tượng lát nữa sẽ hỗn loạn đến mức nào.”

“Cũng không chắc.” Có đệ t.ử bình tĩnh lên tiếng, “Ta thấy... lòng họ trong sạch hơn chúng ta.”

Trước Kiếm Quật im lặng một lúc.

Một lúc lâu sau, một đệ t.ử phá vỡ sự im lặng: “Đừng đoán mò nữa, cầu phúc cho họ đi.”

Các đệ t.ử nhìn vào trong gương, thành tâm cầu nguyện cho họ may mắn.

Trong bụng Huyền Vũ, Ninh Sương Nhi và Hứa Đình ngồi trên lưng Điện Man không yên.

“Họ sẽ không thật sự xảy ra chuyện gì chứ?” Hứa Đình từ khi vào bụng Huyền Vũ đã đi vòng vòng, “Nếu thật sự bị nhốt chung vào Tâm Ma Trận, hậu quả không thể lường được.”

Lông mày Ninh Sương Nhi cũng chưa từng giãn ra: “Chúng ta từ khi vào Kiếm Quật đã luôn được họ che chở, biết rõ họ có thể gặp nguy hiểm, chúng ta lại ở đây tránh nạn, thật sự trái với đạo nghĩa.”

“Dù sao ta cũng không ở yên được.” Ninh Sương Nhi nói xong liền ngự kiếm bay đến gần mai Huyền Vũ, “Có thể... mở cửa không?”

Không có hồi âm.

Một lúc sau Hứa Đình cũng bay tới, nói hết ruột gan với mai rùa: “Cho chúng tôi ra đi, dù sao chúng tôi cũng là người của Đại Diễn Tông, tuy chưa từng vào Tâm Ma Trận, nhưng cũng đã thấy gần trăm lần, biết đâu có thể giúp được họ.”

Man Man dùng đuôi cuộn hai người lại đặt lên lưng, duỗi đầu đuôi ra viết ba chữ trên mặt nước: “Sẽ vướng chân.”

Hai người: “...”

Đau lòng.

Hứa Đình và Ninh Sương Nhi nhìn nhau, cảm thấy Điện Man nói rất có lý, hai người không cố gắng ra ngoài nữa, im lặng ngồi trên lưng Điện Man.

Trên lưng Huyền Vũ, trong Tâm Ma Trận, ánh sáng vàng đỏ đan xen, mấy người Khương Tước đứng kề vai nhau, nhìn ánh sáng hư ảo m.ô.n.g lung trước mắt.

Bóng dáng Phục Thương đã biến mất không dấu vết, chắc là bị cách ly bên ngoài trận.

Mấy người vừa rồi đã biết không ít thông tin về Tâm Ma Trận từ Hứa Đình.

Người bị nhốt vào Tâm Ma Trận sẽ vào ảo cảnh tâm ma, bị khơi dậy ác niệm và d.ụ.c vọng thầm kín nhất trong lòng, từ đó chất vấn đạo tâm.

Niệm này có trong sạch, xứng đáng với con đường tu đạo?

Tâm này có sáng suốt, có thể nhìn thấu vạn tượng thế gian?

Thân này có vững như bàn thạch, có thể bảo vệ thiên hạ chúng sinh?

Nếu nhiều người bị nhốt trong trận, ma chướng trong lòng mỗi người đều sẽ hiện ra trước mặt mọi người. Khương Tước lắc lắc túi Trữ Vật bên hông, rất thoải mái, không biết ma chướng của ai sẽ xuất hiện đầu tiên.

Những người khác cũng đang nhìn xung quanh, Văn Diệu nhìn khắp nơi, ngay cả dưới chân cũng nhìn, vẫn chỉ thấy trận ấn màu vàng đỏ xen kẽ.

“Trận này hỏng rồi à?” Văn Diệu vừa nói xong câu này, cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi.

Mọi người mắt sáng rực, vui mừng nói: “Ra rồi ra rồi!”

Giống như một vở múa rối bóng sắp bắt đầu.

Trước mắt, núi xanh hùng vĩ, cây cỏ xanh tươi, mấy ngôi nhà tranh nằm rải rác, lá trúc lững lờ rơi xuống, đáp trên mũi kiếm.

Văn Diệu đưa kiếm ra trước, thổi bay lá trúc, tóc mai bên má khẽ động.

Sau lưng hắn, đứng ba nữ tu.

“Chiêu này tên là ‘Tiếp Lạc Diệp’, là chiêu thức ta tự sáng tạo, tiên môn bách gia chỉ có ta biết, thế nào, lợi hại không?”

Văn Diệu quay người nhìn ba người, lá trúc đầy trời xào xạc rơi xuống, lượn lờ quanh người hắn.

“Không tệ.” Nữ tu bên trái nhất lạnh lùng nói.

Người ở giữa ôm mặt, vui vẻ nói: “Sư huynh giỏi quá, lát nữa dạy muội nhé!”

Người bên phải nhất dịu dàng cười nhẹ: “Sư huynh rất giỏi.”

Khương Tước nhìn mặt ba vị nữ tu, mặt nhăn lại như bà già, ba vị sư huynh của cô sao lại biến thành tiểu sư muội rồi?!

Cảnh tượng trước mắt vẫn tiếp tục, Văn Diệu được khen đến nở hoa, ngửa mặt lên trời cười ba tiếng: “Đến đây, sư huynh tỷ thí với các muội, để các muội xem thế nào mới là kiếm chiêu thực sự!”

Diệp tiểu muội, Thẩm tiểu muội và Mạnh tiểu muội ngoan ngoãn rút kiếm, cùng Văn Diệu giao đấu ba hiệp.

Kiếm bạc trong tay ba người đều bị hất bay, sau đó quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô lớn với Văn Diệu: “Văn sư huynh quang huy vĩ ngạn, thiên hạ đệ nhất!”

Văn Diệu: “Ha ha ha! Ha ha—”

Văn Diệu bị một cú đ.ấ.m vào đầu đ.á.n.h ra khỏi ảo cảnh tâm ma.

Quay đầu lại liền thấy đôi mắt lạnh lẽo của Diệp Lăng Xuyên: “Văn sư huynh? Ngươi giỏi lắm?”

Thẩm Biệt Vân và Mạnh Thính Tuyền một trái một phải, rút kiếm ra khỏi vỏ.

Văn Diệu bị đ.á.n.h chạy tán loạn khắp trận, cả Tâm Ma Trận đều vang vọng tiếng hét t.h.ả.m thiết của hắn: “Sai rồi, đệ sai rồi, a!!!”

Các đệ t.ử bên ngoài Kiếm Quật lặng lẽ buông đôi tay đang thành tâm cầu nguyện xuống.

Ai mà hiểu được, cảm giác như bị l.ừ.a đ.ả.o.

Tâm ma nhà ai lại đàng hoàng như thế chứ?!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 289: Chương 291: Văn Sư Huynh Thiên Hạ Đệ Nhất! | MonkeyD