Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 631: Thẳng Nữ Ra Chiêu, Chiêu Chiêu Chí Mạng
Cập nhật lúc: 03/03/2026 21:07
Nàng lặng lẽ nhìn Vô Uyên đang đột ngột cứng đờ, thầm thở dài trong lòng.
Ai mà ngờ được cái đường đua này cũng có đối thủ cơ chứ.
Đệ t.ử kia chen lấn lên hàng đầu, cầm một cái kiếm tuệ màu xanh lục đậm dâng tận mắt Khương Tước, mắt sáng rực: "Cái này đúng là ta tự tay làm đấy!"
Nói xong hắn lại nhìn cái kiếm tuệ, ngượng ngùng cười: "Chỉ là hơi xấu một chút, lúc đó còn nhỏ nên tay nghề không được tốt lắm, có thu không?"
Khương Tước nhìn cái kiếm tuệ một lát, phũ phàng lên tiếng: "Không thu."
Lời nói ra như nước đổ đầu vịt, nhưng Khương Tước lại chọn cách dội thêm một chậu nước nữa.
"Tự tay làm và đẹp, thiếu một trong hai đều không được."
"Á, sao lại thế?" Hy vọng của đệ t.ử kia tan thành mây khói, kêu gào t.h.ả.m thiết.
Đúng lúc này, bên cạnh Khương Tước xuất hiện một cái kiếm tuệ màu xanh băng, màu sắc trong suốt như mặt hồ đóng băng, dưới ánh mặt trời tỏa ra tia sáng lạnh lẽo nhàn nhạt.
Nó nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay Vô Uyên, càng làm nổi bật màu sắc lạnh lùng kia.
"Cái này đẹp thật đấy!" Vô Uyên vừa lấy kiếm tuệ ra, đám đệ t.ử đứng xem đã nhao nhao khen ngợi.
"Cái nút thắt Mạn Đà La kia thắt khéo thật, dây thắt c.h.ặ.t chẽ, đều đặn, người làm cái kiếm tuệ này chắc chắn rất dụng tâm."
"Màu dây cũng đẹp, nhìn như mấy loại tơ trộn lẫn vào nhau, nhưng lại rất hài hòa."
"Viên ngọc đính kèm cũng sáng, không một vết gợn."
"Vô Uyên Tiên Chủ, ngài mua cái kiếm tuệ này ở đâu thế?" Mọi người đồng thanh hỏi Vô Uyên.
Vô Uyên: "..."
Im lặng.
Mọi người cũng im lặng theo. Một lát sau, từng người nắm c.h.ặ.t kiếm tuệ trong tay, rụt rè hỏi: "Không lẽ là... tự tay làm đấy chứ?"
Vô Uyên: "..."
Không chỉ im lặng, mà sắc mặt còn lạnh hơn cả băng.
Đám đệ t.ử lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, là bọn họ nghĩ viển vông quá rồi.
Vô Uyên đưa kiếm tuệ đến gần Khương Tước thêm chút nữa, chẳng nói lời thừa thãi, thản nhiên như không: "Cho nàng."
Khương Tước không nhúc nhích, nhìn cái vành tai đang đỏ lên của hắn, giữ vững nguyên tắc: "Có phải tự tay làm không?"
Vô Uyên rủ hàng mi dài, trả lời không liên quan đến câu hỏi: "Ta còn 3106 cái nữa."
Đám đệ t.ử khiếp sợ: "Ngài chính là vị huynh đài có 3000 cái đó sao?!"
"Khương Tước cô nương, nàng đừng hỏi nữa, im lặng chính là câu trả lời rồi. Nói đi cũng phải nói lại, Tôn chủ của Tu Chân Giới sao có thể rảnh rỗi đi làm 3000 cái kiếm tuệ được?"
"Đúng vậy, đúng vậy. Nếu nàng thật sự chỉ thu đồ tự tay làm, thì bây giờ ta bắt đầu làm luôn, nàng cho ta xếp hàng trước đi, trước khi rời khỏi Thương Lan Giới ta nhất định sẽ làm cho nàng một cái kiếm tuệ thật đẹp."
"Vẫn là tiểu t.ử ngươi thông minh, cho ta xếp hàng với!"
"Cả ta nữa!"
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, người muốn xếp hàng ngày càng đông. Vô Uyên rốt cuộc lạnh lùng lên tiếng: "Đúng vậy."
Một chữ nhàn nhạt khiến đám đông đang sôi sục lập tức nguội ngắt.
"Cái gì đúng vậy cơ?" Một đệ t.ử ngoáy ngoáy lỗ tai.
Đám đệ t.ử im lặng nhìn Vô Uyên: "Tiên Chủ đại nhân, xin ngài nói rõ hơn."
Từng đôi mắt hóng hớt và nóng rực chằm chằm nhìn hắn. Vô Uyên chỉ nhìn Khương Tước, hỏi: "Nàng nghe thấy chưa?"
Khương Tước nghe thấy rồi.
Nàng lấy cái kiếm tuệ từ tay Vô Uyên, một tay kết Truyền Tống Trận, đưa Vô Uyên đến một ngọn núi yên tĩnh không người.
Hai người đứng bên mép vực, đối mặt với nhau.
Tiếng ồn ào bên tai đột ngột rút đi, chỉ còn lại hai người và gió thanh.
Khương Tước mở lời trước: "Ngươi làm mấy thứ này, mất bao lâu?"
"Không lâu lắm." Vô Uyên đáp rất nhanh.
Khương Tước liếc hắn một cái, đầu ngón tay sờ qua những nút thắt và hạt châu trên kiếm tuệ, tiến lại gần Vô Uyên một bước, ngửa đầu hỏi: "Ngươi đã bao giờ đòi phần thưởng từ ai chưa?"
Hắn dường như không hiểu rõ lắm, rằng nếu bỏ ra thời gian và tâm huyết làm một việc gì đó cho người khác, và người đó cảm thấy vui vẻ, thì hắn có thể nhận được tạ lễ.
Quả nhiên, Vô Uyên hơi mím môi, nghiêm túc lắc đầu: "Chưa từng."
Khương Tước đã đoán trước được điều này. Lão tổ đã bồi dưỡng ra một vị Tôn chủ cực kỳ chuẩn mực cho Tu Chân Giới.
Hắn đã quen với việc âm thầm xử lý mọi chuyện cho chúng sinh, diệt yêu, đuổi ma, giải quyết hiểm họa, một mình đi về giữa thiên địa, năm này qua tháng nọ.
Không cầu báo đáp, không kể công lao, dù có bị thương cũng chẳng bao giờ nhắc tới.
Mỗi khi xuất hiện trước mặt mọi người, hắn luôn là vị Tiên Chủ đại nhân sắc sảo, quyết đoán, nắm giữ càn khôn.
Cứ như thể hắn vĩnh viễn không biết đau, không biết c.h.ế.t.
Và bây giờ, hắn đem cái thói quen đó áp dụng vào mối quan hệ giữa hai người.
Làm rất nhiều, nhưng không nói, và cũng chẳng đòi hỏi gì.
Khương Tước khẽ thở dài, đứng thẳng người hỏi Vô Uyên: "Vậy có muốn thử một chút không?"
"Thử cái gì?" Vô Uyên hỏi xong liền phản ứng lại, không chút do dự từ chối: "Không được, ta không cần phần thưởng."
"So với phần thưởng..." Hắn hỏi vấn đề mà mình quan tâm hơn: "Nàng có thích kiếm tuệ không?"
Khương Tước gật đầu: "Thích."
Đáy mắt Vô Uyên rốt cuộc hiện lên ý cười: "Biết rồi."
Thích là tốt rồi.
Hắn mở túi Tu Di, đưa tất cả kiếm tuệ cho Khương Tước.
Để tránh các tua rua bị rối vào nhau, mỗi cái kiếm tuệ đều được để trong một túi thơm riêng, cứ một trăm cái lại để vào một túi thơm lớn.
Hai người đứng trước đỉnh núi, lặng lẽ thực hiện một cuộc "bàn giao".
Khương Tước đến lúc này mới có khái niệm rõ ràng về việc 3000 cái kiếm tuệ rốt cuộc là nhiều đến mức nào.
Đang làm dở, nàng không nhịn được hỏi lại Vô Uyên một câu: "Mấy thứ này rốt cuộc ngươi làm mất bao lâu?"
Trước khi Vô Uyên kịp mở miệng, nàng cảnh cáo: "Nói thật đấy."
Câu "chỉ vài ngày thôi" định nói ra bị nuốt ngược vào trong, Vô Uyên thành thật đáp: "Đại khái là mười ngày."
