Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 85: Bạch Hổ Hóa Hình

Cập nhật lúc: 12/01/2026 20:02

Triệu Vô Trần: “......”

“Lúc dập đầu cho ta theo với.”

Sư muội không chỉ có thần khí, còn có thần thú, còn là ba con, đang trên đường đi tìm con thứ tư.

Đây là cuộc đời gì vậy?

Xin hỏi đây là cuộc đời gì vậy?!

Triệu Vô Trần ghen tị khóc rống, vừa lau nước mắt vừa kiên cường nhìn Minh Kính Đài.

Hắn phải tận mắt xem sư muội thu phục Thanh Long thế nào, cuộc đời của thiên tài không thể bỏ lỡ.

Bên trong Ma cung, Chu Tước nhàn nhã bay, ma binh đuổi theo phía dưới căn bản không dám đến gần, Chu Tước Viêm có thể thiêu rụi tu vi cả đời của bọn chúng, cho đến khi hồn phi phách tán.

Nỗi sợ hãi từ trong khe xương từng chút từng chút lan tràn ra, mỗi bước đi đều đang run rẩy.

Bọn chúng đuổi theo Chu Tước, thực ra là đuổi theo bóng của Chu Tước, không có ma binh nào dám nhìn thẳng Chu Tước.

Đuổi tới trước một khu rừng có sương độc, tất cả ma binh yên tâm thoải mái dừng bước, đi tiếp về phía trước, là cấm địa Ma tộc, không có lệnh triệu tập không được vào.

Chu Tước bay qua khu rừng, mọi người trên lưng chim ngửi thấy một mùi m.á.u tanh cực nặng, nhao nhao cúi đầu nhìn xuống.

Trong một hẻm núi sâu hoắm, vô số thực vật khổng lồ giống như đầu rắn thò ra từ lòng đất, trên mỗi cái ‘đầu rắn’ đều treo ngược một t.h.i t.h.ể m.á.u me đầm đìa, chi chít, đếm cũng đếm không hết.

“Bay thấp chút qua xem thử.”

Khương Tước vừa dứt lời, vô số ma binh từ bốn phía xông ra, giương cung lắp tên, bất quá trong chốc lát, mưa tên đầy trời.

Chu Tước phun lửa đốt một đợt, trong nháy mắt lại là một đợt.

Từ Ngâm Khiếu vung kiếm c.h.é.m đứt ma tiễn b.ắ.n tới, khẽ cười nhạo nói: “Đám ma binh này ngược lại ra dáng hơn đám vừa rồi chút.”

Khương Tước kết một cái phòng hộ trận giúp mọi người chặn ma tiễn, vỗ vỗ cổ Chu Tước: “Đi tìm Thanh Long và sư huynh trước.”

Chu Tước vỗ cánh bay về hướng Tây Nam, rời khỏi khu vực cấm địa, ma binh thế mà cũng không đuổi theo nữa.

Chiếu Thu Đường ngẫm nghĩ kỹ càng: “Việc này làm, vừa nghiêm túc vừa qua loa, thật sự không sợ chúng ta đi đ.á.n.h lén Ma tôn sao?”

Giọng ngự tỷ của Chu Tước vang lên: “Ma tộc không giống chúng ta, bọn chúng không nói đoàn kết tương trợ, đối với Ma tôn cũng không có bao nhiêu lòng trung thành đáng nói.”

“Ma tôn nếu không có bản lĩnh thắng được chúng ta, c.h.ế.t cũng coi như bà ta đáng đời, bọn chúng rất nhanh sẽ đẩy ra Ma tôn mới.”

Giọng nói này làm mọi người nghe sướng rơn, Chiếu Thu Đường suýt nữa chảy nước miếng: “Giọng nói này, hóa thành hình người nhất định là một tỷ tỷ xinh đẹp đúng gu ta.”

Chỉ có Khương Tước giơ tay tát một cái lên cổ chim: “Ngươi biết nói tiếng người lúc đầu ngươi còn phun nước bọt vào ta?”

Chu Tước: “......”

Ui da.

Bại lộ rồi nè.

Chim chim dõng dạc: “Ngươi không thích sao? Nước bọt của thần thú có thể thêm tài vận đó nha.”

“Thích!” Cọng tóc ngốc của Khương Tước sắp vểnh thẳng lên rồi, “Thích c.h.ế.t đi được!”

Chiếu Thu Đường bên cạnh yếu ớt giơ tay nhỏ lên: “Ta có thể xin một ngụm không?”

Du Kinh Hồng theo sát phía sau: “Nếu ta dùng Dịch Nhan Thuật đổi mặt người khác thành mặt ta đi hứng nước bọt, vậy tài vận tính là của ta hay là của người khác?”

“Wao.” Chiếu Thu Đường có chút kinh ngạc nhìn Du Kinh Hồng, “Không hổ là từ Lục Nhâm Tông ra, câu hỏi hỏi ra cũng khác biệt.”

“Xì.” Người có tiền Từ Ngâm Khiếu khinh thường cười lạnh, “Muốn tiền có thể cầu xin ta nha.”

Hắn hai tay chống nạnh đứng trên lưng chim, lấy ra túi tiền tung hứng chơi: “Để ta nhổ một bãi nước bọt cho các ngươi mỗi người một trăm, không, một ngàn trung phẩm linh thạch, hứng không?”

Du Kinh Hồng áp sát Từ Ngâm Khiếu: “Ngươi đang sỉ nhục ta sao?”

Chiếu Thu Đường xắn tay áo áp sát Từ Ngâm Khiếu: “Ngươi đẳng cấp gì a, dám đ.á.n.h đồng với thần thú?”

“Ấy ấy ấy! Các ngươi làm gì? Á —— Á ——”

Từ Ngâm Khiếu t.h.ả.m thương bị vây đ.á.n.h.

Mấy người Khương Tước nhao nhao chống cái đầu nhỏ, xem đến say sưa ngon lành: “Đúng! Chính là cú đ.ấ.m móc trái này!”

“Bản lĩnh cào người của Thu Đường cũng là nhất đẳng a.”

“Yo! Hít! Chậc!”

Cuối cùng, Chu Tước đáp xuống một hòn đảo giữa hồ, Từ Ngâm Khiếu thoát khỏi ma trảo, hòn đảo này cũng không lớn lắm, khắp nơi đều là hoa cỏ quỷ dị mà kỳ lạ, cây cối lại rậm rạp xanh tốt, che khuất một tòa cung điện tường trắng cửa vàng.

“Cứu mạng a! Cứu mạng a!”

Mọi người vừa đáp xuống đất đã nghe thấy một trận tiếng kêu cứu quen thuộc, cái giọng này, ngoại trừ Văn Diệu cũng chẳng còn ai.

Lần theo âm thanh lén lút mò qua, Khương Tước biến Huyền Vũ thành kích thước thích hợp, mọi người giẫm lên lưng Huyền Vũ, chỉnh tề nằm bò trên tường nhìn trộm.

Mạnh Thính Tuyền: “Chỗ này thật không tồi.”

Thẩm Biệt Vân: “Đúng vậy, đình đài lầu các, chạm trổ long phượng.”

Từ Ngâm Khiếu: “Quả thật, có núi có hồ.”

Huyền Vũ: “......”

Không ai nói cho nó biết bị đưa vào là để làm cái này a.

“Đừng qua đây, các ngươi đừng qua đây a!”

Văn Diệu tê tâm liệt phế chạy như điên dưới hành lang, phía sau đuổi theo một đám lớn ma thị.

Cửu Dục đang đứng trên gác lửng thưởng thức, lơ đãng dặn dò ma thị: “Chơi với hắn thêm một lát, đợi hắn chạy đến nóng hầm hập, trên má ửng hồng, lôi đi rửa sạch sẽ, nhân lúc ý đỏ trên mặt chưa tan ném lên giường ta.”

Tướng mạo người này không hợp khẩu vị nàng ta bằng người nàng ta nhìn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên kia, nhưng thắng ở chỗ sạch sẽ sáng sủa, lúc đỏ mặt đặc biệt đáng yêu.

Văn Diệu nghe thấy lời của Cửu Dục, tức đến mức mặt nhỏ trắng bệch, lập tức không chạy nữa, một cái xoay người nhảy ra khỏi hành lang, đứng bên hồ uy h.i.ế.p: “Các ngươi đuổi theo nữa ta nhảy đấy!”

Cửu Dục càng vui vẻ: “Mau nhảy, tuyệt đối sẽ không có ai ngăn cản ngươi, trong hồ này đều là ma khí, nhảy xuống ngươi sẽ sống không bằng c.h.ế.t.”

“Sau khi ra nhớ hộc một ngụm m.á.u, đúng rồi, nước mắt cũng không thể thiếu.”

“A.” Cửu Dục nhắm mắt lại, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng đó, “Sự yếu đuối không chịu nổi một kích này thật khiến ta thấy mà thương.”

Văn Diệu: “......”

Toang rồi.

Làm con biến thái này hưng phấn rồi.

Cửu Dục nửa ngày không thấy hắn nhảy, dứt khoát chỉ vào vị ma thị gần Văn Diệu nhất: “Đi, đẩy hắn một cái.”

“Mau đi cứu người.” Thẩm Biệt Vân đang định trèo tường vào, bị Khương Tước, Phất Sinh, Chiếu Thu Đường một phen kéo xuống.

Khương Tước hai mắt sáng lấp lánh: “Đợi chút đã, ta cũng muốn xem.”

Phất Sinh cũng nói rất thẳng thắn: “Ta cũng muốn.”

Chiếu Thu Đường giơ hai tay lên: “Ta cũng!”

Các vị nam tu: “......”

Lương tâm đều bị sắc tâm ăn rồi phải không?!

Biên giới, các sư tỷ nhao nhao che mặt, từ kẽ ngón tay lộ ra hai con mắt to.

Làm Triệu Vô Trần vô tình quay đầu lại giật nảy mình, sao cảm giác sau khi sư đệ sư muội bọn họ đến, tất cả mọi người đều có chút không bình thường.

Thật là, hóa ra các nàng thích xem cái này.

Hôm nào hắn cũng đi nhảy một cái.

Mê c.h.ế.t các nàng!

Văn Diệu mang theo sự mong đợi của vô số người cuối cùng vẫn không nhảy, hắn ra sức húc mở một con đường sống, dắt đám ma thị chạy khắp hành lang.

Cuối cùng nóng hầm hập bị lôi đi tắm rửa.

Các sư tỷ nhìn chằm chằm Minh Kính Đài: “............”

Thật phục rồi, nước miếng cũng chuẩn bị xong rồi, lại cho các nàng xem cái này!

Ngọn lửa nhỏ trong mắt Phất Sinh, Chiếu Thu Đường phụt tắt, uổng công mong đợi, chẳng thú vị.

Khương Tước nhìn hai người ỉu xìu, ý cười trong mắt không giảm ngược lại còn tăng: “Này, Bạch Hổ hóa hình có muốn xem không?”

Các sư tỷ: “!!!”

Phất Sinh và Chiếu Thu Đường: “Muốn xem! Phải xem!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 85: Chương 85: Bạch Hổ Hóa Hình | MonkeyD