Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 875: Khương Tiểu Tước Đến Rồi!
Cập nhật lúc: 05/03/2026 02:10
Sắc mặt đám Văn Diệu càng đen hơn.
Đồ Minh xoay chén trà, thản nhiên nói: "Nàng ấy mà không muốn về thì chỉ cần tháo nhẫn ra là xong, đơn giản quá mà."
Đám Văn Diệu bắt đầu tỏa ra hàn khí.
"Xem ra..." Nghê Quân cười, tung ra đòn chí mạng: "Khương Tước không cần các ngươi nữa rồi."
Đám Văn Diệu rút kiếm.
"Câm mồm! Ba cái đồ tà tu các ngươi!"
Chẳng có câu nào lọt tai cả.
......
Ngày lành tháng tốt mà trước Tê Xuân Điện đao quang kiếm ảnh, bốn vị sư huynh hợp lực cùng Chiếu Thu Đường và Từ Ngâm Khiếu đ.á.n.h cho đám Nghê Quân chạy tán loạn khắp ngọn núi.
Tứ đại thần thú và con lươn điện Thận Yêu cũng nhiệt tình giúp sức.
Phất Sinh đứng một bên, canh lúc thích hợp liền tặng cho mỗi người một cái Ngậm Miệng Quyết, rồi xách cổ Du Kinh Hồng đang cười xem kịch ném thẳng vào vòng chiến.
Trước điện ồn ào náo loạn, Thanh Sơn trưởng lão né được một lá bùa, ngước mắt nhìn Vô Uyên đang đứng trước núi.
Tiên chủ đại nhân dáng người đĩnh bạt, luồng khí lạnh lẽo đã lâu không xuất hiện lại lờ mờ bao phủ quanh người.
Vô Uyên thu hồi tầm mắt từ bầu trời trong xanh, mở lòng bàn tay, viết một chữ.
"Về."
Sợ Khương Tước không nhận ra, hắn hơi dùng lực, để lại vết đỏ nhạt trong lòng bàn tay.
"Đừng có hạ nguyền rủa!"
"Đứng lại đó!"
"Bùa chú đừng có tiết kiệm, ném mạnh vào!"
Đám Văn Diệu đ.á.n.h từ trước núi lên giữa không trung, rồi lại rơi xuống đất.
Ánh nắng rực rỡ nơi chân trời nhạt dần thành màu cam, rồi cuối cùng bị vầng trăng tròn thay thế.
Đám Văn Diệu cuối cùng cũng ngừng chiến, từng người tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch đáp xuống đất. Vu Thiên Dao quệt vết thương khóe miệng, nhịn không được lẩm bẩm: "Vẫn chưa thấy người đâu, thật sự không về sao?"
Văn Diệu, Thẩm Biệt Vân, Diệp Lăng Xuyên và Mạnh Thính Tuyền ủ rũ héo úa, chẳng còn sức mà cãi nhau với nàng ta nữa.
Từ Ngâm Khiếu vừa chạm đất đã bị Sất Kiêu từ trong bếp lao ra tóm gọn: "Ngươi thật có phúc, bổn hoàng t.ử lần đầu tiên trong đời làm ra bánh thọ, thưởng cho ngươi miếng đầu tiên đấy."
Từ Ngâm Khiếu nhìn miếng bánh thọ trong tay Sất Kiêu, đen thui lùi lại còn ánh lên sắc tím. Mí mắt hắn giật giật, xua tay từ chối: "Ta không thích đồ ngọt ——"
Vừa mở miệng đã bị Sất Kiêu nhét thẳng một miếng vào mồm.
"Oẹ!!!"
Tiếng nôn mửa kinh thiên động địa vang lên ngay khi miếng bánh chạm vào lưỡi.
"Sao thế, sao thế?!" Đám Văn Diệu giật mình nhìn Từ Ngâm Khiếu, vội vàng chạy lại.
"A ——"
Đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên vang lên một tiếng hét thất thanh. Mọi người khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên, thấy một luồng kim quang của Truyền Tống Trận hiện ra, ngay sau đó, một bé gái mặc quần áo kỳ lạ đang hoảng hốt rơi xuống.
Thẩm Biệt Vân vừa lúc đứng ngay dưới trận pháp, lập tức đưa tay ra đón lấy đứa trẻ một cách vững vàng.
Mục Xuân Chi theo sát phía sau Khương Tiểu Tước, được Chiếu Thu Đường và Phất Sinh đỡ lấy.
Khương Tước ra sau cùng, vừa ra khỏi trận pháp đã rơi thẳng vào vòng tay của Vô Uyên.
"Cuối cùng cũng chịu về rồi hả đồ nha đầu thối!" Thanh Sơn trưởng lão cười đến nhăn nhúm cả mặt. Đám Văn Diệu cũng chuyển lo thành vui, nghiến răng gọi "tiểu sư muội".
Vô Uyên ôm người đáp xuống đất, Khương Tước vừa đứng vững đã bị mọi người vây kín mít.
Mục Xuân Chi vẫn được Phất Sinh và Chiếu Thu Đường dìu, Khương Tiểu Tước thì vẫn đang ngơ ngác trong lòng Thẩm Biệt Vân.
"Ngươi dám mang cả mẫu thân và Khương Tiểu Tước sang đây luôn hả?!"
"Đây là Khương Tiểu Tước sao?"
"Chắc chắn rồi, nhìn y hệt tiểu sư muội hồi nhỏ luôn."
"Tốt quá, vừa hay cùng nhau đón sinh nhật."
Bên cạnh, không ai thèm để ý đến Từ Ngâm Khiếu đang: "Oẹ! Oẹ oẹ oẹ!"
"Sao giờ muội mới về hả tiểu sư muội, ta sắp hù c.h.ế.t rồi, cứ tưởng muội không về nữa chứ."
"Muội sang bên đó làm những gì rồi?"
"Đan giảm thọ cho ai uống thế?"
Từ Ngâm Khiếu bị bỏ rơi bắt đầu trợn trắng mắt.
"Lát nữa muội sẽ kể chi tiết cho mọi người." Ánh mắt Khương Tước dịu dàng dừng trên người Mục Xuân Chi, nói: "Họ chính là người nhà của con ở đây."
"Đây là sư phụ con, Thanh Sơn trưởng lão."
"Các sư huynh Thẩm Biệt Vân, Diệp Lăng Xuyên, Mạnh Thính Tuyền, Văn Diệu, và muội muội Phất Sinh."
"Bạn tốt Chiếu Thu Đường, Du Kinh Hồng, Lang Hoài Sơn, Từ Ngâm... Ơ, sao hắn lại sùi bọt mép thế kia?"
Mọi người lúc này mới quay lại nhìn Từ Ngâm Khiếu: "C.h.ế.t tiệt! Quên mất hắn."
Chiếu Thu Đường, Diệp Lăng Xuyên và Văn Diệu chạy lại cứu người. Mạnh Thính Tuyền ôn tồn giải thích cho Khương Tước: "Ăn phải bánh độc của Sất Kiêu đấy."
Sất Kiêu từ trong bếp gào lên: "Bánh thọ!"
Khương Tước: "...... Không phải làm cho con đấy chứ?"
Sất Kiêu thò đầu ra: "Chứ còn ai vào đây nữa? Bổn điện hạ lần đầu xuống bếp, ngươi cứ việc lén mà vui đi!"
"Vị này là...?" Mục Xuân Chi nhìn Sất Kiêu, nhỏ giọng hỏi Khương Tước.
Khương Tước trước mặt Mục Xuân Chi rất ngoan, nghiêm túc giới thiệu: "Sất Kiêu, Nhị hoàng t.ử của Yêu tộc."
"Yêu sao?" Ánh mắt Mục Xuân Chi hơi sáng lên, nhìn Sất Kiêu thêm vài cái rồi mới quay lại nhìn Khương Tước, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang bị Vô Uyên nắm c.h.ặ.t, sau đó mỉm cười: "Vậy còn vị này là...?"
"Vô Uyên." Khương Tước nắm c.h.ặ.t t.a.y người bên cạnh, kéo hắn lại gần mình hơn, nói với Mục Xuân Chi: "Người yêu của con."
"Cũng là phu quân." Vô Uyên bổ sung thêm một câu.
"Vậy sao." Mục Xuân Chi quan sát Vô Uyên một lượt từ trên xuống dưới, má lúm đồng tiền hiện lên: "Chúng ta có thể nói chuyện riêng một lát không?"
