Sư Muội Đoàn Sủng Luôn Tưởng Mình Là Long Ngạo Thiên - Chương 66

Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:08

Biểu cảm chế giễu như cười như không của Công Nghi Đạm khiến Bồng Bồng nhìn mà không hiểu ra sao.

Kỳ lạ.

Hắn biểu cảm đó là sao?

... Chắc không phải là đang tức giận chứ?

Trong đầu Bồng Bồng vừa nảy ra ý nghĩ này, đã bị chính cô dập tắt.

Không thể nào! Trên thế giới này không thể tồn tại người nhặt không được một khoản tiền lớn mà còn không vui, hắn nhất định là đang cố tỏ ra mạnh mẽ!

Hừ, đúng là đứa chắt ngoại sĩ diện, sắp đến giao thừa rồi, đến lúc đó lì xì cho hắn một bao lớn năm trăm linh thạch, cái này chẳng phải sẽ hung hăng nắm thóp hắn sao?

Bồng Bồng vừa nghĩ một cách hí hửng như vậy, liền thấy quy trình giải thích của Yến Trì đã đến khâu livestream tặng quà.

“... Vậy tiếp theo xin mời chủ sự tiền trang của Công Nghi gia lên làm mẫu thao tác tặng quà cho chư vị.”

Công Nghi gia nắm giữ mỏ linh thạch lớn nhất Tu tiên giới, giao dịch linh thạch trực tuyến của Vương Giả tu tiên, không tránh khỏi việc hợp tác với ngân hàng Tu tiên giới này, cho nên mới mời chủ sự Công Nghi gia đến làm mẫu.

Có điều còn chưa đợi chủ sự tiền trang lên đài, mọi người đã nghe thấy tiếng thông báo truyền ra từ pháp khí của mỗi người:

“Cảm ơn Côn Luân Khư · Công Nghi Đạm Tiên quân đã tặng mười viên Đá Bổ Thiên cho chiến đội Long Vương! Ba phần thích ấn theo dõi, bảy phần thích tặng quà, đá vàng đá ngọc đều không bằng Đá Bổ Thiên của Tiên quân! Tiên quân tốn kém rồi moah moah!”

Âm thanh chỉnh tề đồng loạt báo tên Công Nghi Đạm, ánh mắt của tất cả mọi người soạt một cái tập trung lên người hắn.

Công Nghi Đạm: “...”

Cái câu thông báo mất mặt này rốt cuộc là ai thiết lập vậy.

So với sự mất mặt của câu thông báo, nhiều người kinh thán trước sự hào phóng của Công Nghi Đạm hơn.

Yến Trì vừa nãy mới giới thiệu, Đá Bổ Thiên này là quà tặng đắt nhất trong phòng livestream, một viên Đá Bổ Thiên bằng một vạn linh thạch, tương đương với việc Công Nghi Đạm tặng một lần này là tặng đi —— mười vạn linh thạch!

Hắn tặng cho chiến đội nhà mình thì cũng thôi đi, sao còn tặng sang Cửu Trọng Sơn Nguyệt Tông nữa?

Đệ t.ử các tông bên dưới bàn tán xôn xao, đa phần đều chỉ đang cảm thán sự hào phóng của Công Nghi Đạm, duy chỉ có Cô Tuyết Đạo Quân sắc mặt trầm xuống.

Công Nghi Đạm làm vậy là có ý gì?

Trầm Bích không phải người phô trương, nếu hai người bọn họ đã tâm đầu ý hợp kết thành đạo lữ, hẳn sẽ không trương dương như vậy.

Trừ phi ——

Công Nghi Đạm đang dùng tiền theo đuổi người ta!

Cô Tuyết Đạo Quân tuyệt đối không thừa nhận ông lúc này đang bới lông tìm vết, cũng tuyệt đối không thừa nhận ông đang mượn đề tài để nói chuyện.

Tóm lại, Công Nghi Đạm mưu toan dùng những linh thạch dơ bẩn đó của Công Nghi gia bọn họ để làm rung động đồ đệ ông, thân là sư tôn —— tuy rằng hiện tại là sư tôn cũ rồi —— ông tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn đồ đệ bị hạng người khinh phù bậc này mê hoặc!

Cô Tuyết Đạo Quân tìm được định vị của mình, lập tức ánh mắt sắc bén thêm vài phần.

Bồng Bồng vẫn còn chìm đắm trong sự chấn động của mười vạn linh thạch kia, hồi lâu không thể hoàn hồn.

Công Nghi Đạm tiện tay ném mười vạn linh thạch nghiêng đầu chờ phản ứng của Bồng Bồng.

Quả nhiên, thần sắc Bồng Bồng nhìn hắn khác hẳn lúc trước.

Vị chắt ngoại này của cô... thế mà lại là một tên oan đại đầu như vậy!

Cái màn kịch bị phi lễ rồi còn dán tiền ngược lại này, cô chỉ từng thấy trên người nữ chính hoa khôi trong mấy cuốn thoại bản ngôn tình của Cửu Khí.

Lúc đó nhìn thấy hoa khôi tỷ tỷ xinh đẹp đem tiền mình tích cóp tặng cho thư sinh nghèo, Bồng Bồng hận không thể tự mình chạy vào trong sách, lay tỉnh hoa khôi tỷ tỷ có bộ não yêu đương kia.

Hồ đồ a!

Tuy nói tình yêu không có vật chất là một đĩa cát rời, nhưng nếu tỷ đưa hết tiền cho đàn ông rồi, thì hai người các tỷ hoàn toàn thành một đĩa cát rời rồi đó!

Nhưng ngay lúc này, khi thư sinh bạc tình nghèo khó biến thành sư huynh lão bà của cô, tiền hoa khôi tích cóp nhiều năm dán ngược lại cho các cô ——

Bồng Bồng bỗng nhiên cảm thấy, làm bên được dán ngược lại, thật ra cũng khá sướng.

Thế là cô vô cùng cảm khái vỗ vỗ Công Nghi Đạm đang ngồi ở hàng đầu.

Bồng Bồng: “Ngươi đúng là một người tốt.”

Công Nghi Đạm bị phát thẻ người tốt một cách khó hiểu: ?

Bồng Bồng còn muốn nói thêm vài lời ngọt ngào để an ủi vị oan đại đầu nhiều tiền này, liền nghe tiếng thông báo thứ hai vang lên ——

“Cảm ơn Thiên Khu Môn · Cô Tuyết Đạo Quân đã tặng hai mươi viên Đá Bổ Thiên cho chiến đội Long Vương! Ba phần thích ấn theo dõi, bảy phần thích tặng quà, đá vàng đá ngọc đều không bằng Đá Bổ Thiên của Tiên quân! Tiên quân tốn kém rồi moah moah!”

Khán giả toàn trường cùng Bồng Bồng đều soạt một cái nhìn về phía Cô Tuyết Đạo Quân ngồi cách đó không xa phía sau.

Đạo quân bạch y như tuyết tiên tư trác tuyệt, vẻ mặt vô tình vô d.ụ.c, khiến người ta hoàn toàn không tưởng tượng được ông vài giây trước đã quẹt hai mươi vạn linh thạch, trở thành đại ca bảng một của chiến đội Long Vương.

Nhìn hai dòng tên trên bảng quà tặng phòng livestream, mọi người ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g vi diệu.

Công Nghi Đạm nheo mắt: “Cô Tuyết Đạo Quân đây là có ý gì?”

Cô Tuyết Đạo Quân sắc mặt như thường, nhạt giọng thốt ra hai chữ:

“Thử xem.”

Đại gia cao cấp nhất, chỉ cần cách làm màu đơn giản nhất.

Bồng Bồng tuy chướng mắt tên đạo quân mặt thối này, nhưng nể tình hai mươi vạn linh thạch vào túi một cách khó hiểu, cho một sắc mặt tốt còn không đơn giản sao?

Cô bé gió chiều nào theo chiều ấy lập tức nói: “Cảm ơn ông chủ! Ông chủ hào phóng!”

Công Nghi Đạm từ từ quay đầu nhìn cô.

Vừa nãy lúc hắn tặng quà, sao không thấy cô nịnh nọt như vậy?

Trong lòng cười lạnh một tiếng, Công Nghi Đạm lại ném ra hai mươi viên Đá Bổ Thiên.

Mọi người toàn trường hít sâu một hơi.

Nếu không phải vừa nãy Yến Trì thề thốt nói hệ thống livestream đã mở cửa toàn diện, giao dịch linh thạch trực tuyến cũng tiến hành theo thời gian thực, một khi tiêu phí thì không thể thu hồi, bọn họ gần như đều tưởng mười vạn hai mươi vạn này không phải linh thạch, thật sự là tiền ảo gì đó rồi.

Khuôn mặt vốn đã lạnh như băng sương của Cô Tuyết Đạo Quân càng thêm vài phần hàn ý:

“Công Nghi Tiên quân, đây lại là có ý gì?”

Công Nghi Đạm cười nhạt: “Sợ hệ thống livestream tặng quà này vừa mới khởi động, dễ xảy ra vấn đề, thử thêm mấy lần.”

Nói xong hắn lại nhìn về phía Bồng Bồng bên cạnh mồm đã há thành hình chữ O.

“Ngươi không có lời nào muốn nói với ta sao?”

Bồng Bồng đối mắt với Công Nghi Đạm vài giây.

Hắn ném càng nhiều, Bồng Bồng càng cảm thấy hắn giống hoa khôi xinh đẹp bị thư sinh lừa tiền lừa sắc trong thoại bản.

“Ngươi là một người tốt.”

Nhưng sư huynh lão bà là của ta! Ngươi đừng hòng dây vào!

“...”

Dựa vào cái gì hắn tiêu nhiều như vậy mà ngay cả một câu “cảm ơn ông chủ” cũng không có?

Công Nghi Đạm hạ thấp giọng, uy h.i.ế.p cô:

“Đừng khinh người quá đáng.”

Bồng Bồng còn tưởng là tâm tư nhỏ của mình bị hắn phát hiện, lập tức cảnh giác nói:

“Làm gì? Ngươi là người lớn, người lớn tiêu phí trong phòng livestream là không thể trả lại tiền đâu! Tiền đã vào túi tông môn chúng ta, thì không có chuyện trả lại đâu!”

“... Chỉ là ba mươi vạn linh thạch, không cần ngươi trả, nói lại một lần lời ngươi vừa nói với Cô Tuyết Đạo Quân là được.”

Bồng Bồng nghĩ nghĩ, nhìn hắn với vẻ kỳ quái:

“Cảm ơn ông chủ, ông chủ hào phóng?”

Nhận được câu trả lời hài lòng, sắc mặt Công Nghi Đạm dịu đi đôi chút.

Ngày thường cô bé này cậy vào vai vế, cứ mở miệng là gọi hắn một tiếng chắt ngoại, nay có thể nghe được vài câu nịnh nọt từ miệng cô, ba mươi vạn linh thạch này cũng không tính là tiêu uổng phí.

Ngẩng đầu liếc nhìn, Cô Tuyết Đạo Quân bên kia trông cũng không định tranh bảng một với hắn dưới con mắt bao người nữa.

Công Nghi Đạm hiếu thắng thích nổi trội hài lòng thỏa mãn, nói với Bồng Bồng:

“Được rồi, ngươi đi tìm sư...”

“Ấy, khoan đã vội, nếu ngươi đã muốn nghe người ta gọi ngươi là ông chủ như vậy, ta cũng không phải không thể cung cấp dịch vụ này cho ngươi —— đàn em gia tộc Long Vương đâu?”

Một đám trẻ con nhiệt huyết trung nhị theo tiếng ra lệnh của Bồng Bồng, đồng loạt chạy đến sau lưng cô, đứng thành một hàng.

“Vị ông chủ Công Nghi này là nhà tài trợ của chiến đội chúng ta, bao gồm cả kinh phí hoạt động của gia tộc Long Vương chúng ta, đều phải dựa vào vị ông chủ này tài trợ, nào, hô cùng ta ——”

“Ta không nói muốn...”

Công Nghi Đạm đã nhận ra sự không ổn, lập tức muốn ngăn cản Bồng Bồng.

Tuy nhiên giọng nói của hắn rất nhanh đã bị đám trẻ con trung khí mười phần này lấn át.

“Cảm ơn gió! Cảm ơn mưa! Cảm ơn thủ b.út của đại ca!”

“Gió xuân mười dặm không bằng anh, đại ca bảng một em yêu anh!”

“Yêu đại ca em không gập ghềnh, cảm ơn đại ca nhà và xe!”

...

Vị quý công t.ử thế gia luôn tao nhã ung dung, trong từng tiếng “đại ca” lúc này đ.á.n.h mất bản thân, thần sắc hoảng hốt, đã bắt đầu muốn tìm một cái lỗ chui xuống rồi.

Bây giờ hắn cuối cùng cũng biết, cái âm thanh thông báo mất mặt trong phòng livestream kia rốt cuộc là chủ ý quỷ quái của ai.

Mà Bồng Bồng dẫn người hô xong, lập tức xòe bàn tay nhỏ ra:

“Vừa nãy hô mười lần không giống nhau, có phải đủ làm ngươi nở mày nở mặt không? Nể tình hai chúng ta là họ hàng thân thích, giảm giá cho ngươi! Vốn dĩ mười vạn linh thạch một tiếng, bây giờ chỉ cần 998! Chỉ cần 998! Ngươi còn chờ gì nữa?”

Công Nghi Đạm lòng như tro tàn móc ra một vạn linh thạch.

“Cầm đi, đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa.”

Bồng Bồng “oa” một tiếng, lập tức nhận lấy một vạn linh thạch này, chia cho mấy đàn em khác sau lưng mọi người cùng nhau chia.

Chia xong còn hỏi Công Nghi Đạm:

“Đúng rồi, ngươi cũng đừng dùng tình quá sâu với sư huynh lão bà của ta, sư huynh lão bà của ta là người phải làm chuyện lớn, đàn ông chỉ làm ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của chị ấy thôi! Có điều sau này nếu ngươi có lời gì muốn nói với chị ấy, ta cũng không phải không thể giúp ngươi chuyển lời —— nhưng mà phải thu phí nha.”

Công Nghi Đạm ngước mắt lạnh lùng nhìn cô một cái.

“Có đôi khi ta đều nghi ngờ, ngươi rốt cuộc là người hay là linh yêu.”

Trong lòng Bồng Bồng lộp bộp một tiếng, phản ứng đầu tiên là thân phận U Đô Chi Chủ của cô chẳng lẽ bị hắn nhìn thấu rồi?

Sau đó giây tiếp theo, liền nghe Công Nghi Đạm nói:

“So với người, ngươi trông giống một con nuốt vàng thú hơn.”

“...”

Còn là loại không có tính người, chỉ biết hút vào như vũ bão.

Trận đấu thử ngày hôm nay kết thúc thuận lợi, hiệu quả rất tốt.

Giải đấu đấu pháp tuy không hiếm thấy, nhưng đại hội đấu pháp có thể khiến cả Tu chân giới đều tham gia vào, xem trực tiếp, còn có thể tặng quà tham gia như vậy, ở Tu chân giới còn khá mới mẻ.

Trận sơ loại năm ngày sau cũng diễn ra khí thế ngất trời, trong đó thu hút sự chú ý nhất đương nhiên thuộc về chiến đội của Cửu Trọng Sơn Nguyệt Tông.

Sau khi đấu pháp kết thúc, các tu sĩ Tu chân giới còn đang bàn tán sôi nổi trên vách đề trong ngọc giản truyền tin:

【Lần sơ loại này ngoại trừ năm đội ngũ của bốn thánh và Công Nghi gia, ta cảm thấy đáng xem nhất thuộc về chiến đội Long Vương, ai tán thành ai phản đối?】

【Ta tán thành! Không nhắc cái khác, vị Túc Tiên quân kia quả thực có chút tài năng, tuy nói pháp khí này hạn chế tu vi tu sĩ ở Kim Đan kỳ, nhưng cũng có thể nhìn ra vài phần đạo tâm kiếm ý, người này tâm không tạp niệm, trầm ổn quyết đoán, là một nhân vật tàn nhẫn】

【Cửu Trọng Sơn Nguyệt Tông có thể có chiến tích hôm nay, toàn dựa vào một mình hắn gánh team chứ gì?】

【Cũng không thể nói như vậy, đồng đội có thể phối hợp với thao tác thần sầu của Túc Hoài Ngọc cũng không dễ dàng, cái này gọi là thành tựu lẫn nhau!】

Thật ra nếu luận thực lực tổng hợp, chiến đội của Cửu Trọng Sơn Nguyệt Tông so với mấy tông môn đỉnh cao kia, vẫn có khoảng cách rõ rệt.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, cùng là thắng, Túc Hoài Ngọc thắng chính là không giống với người khác.

Nhìn thấy Túc Hoài Ngọc một mình dẫn dắt bốn đệ t.ử khác liên tục thể hiện thao tác kinh người, thỉnh thoảng lại làm một cú lội ngược dòng, tuyệt địa phản kích, chiến thuật một bảo kê bốn mở ra một con đường m.á.u.

Mọi người: Ngầu! Trâu bò! Cháy lên rồi!!

Dựa vào sức hút nhân cách mạnh mẽ người tàn nhẫn ít nói, lấy một bảo kê bốn, lịch trình thi đấu vừa qua một nửa, Túc Hoài Ngọc đã nhanh ch.óng nổi tiếng khắp Tu chân giới, trở thành ngôi sao tu tiên có đông đảo người hâm mộ!

Người hâm mộ đông đảo đến mức nào?

Chính là một trận thi đấu đấu pháp có một nửa người Tu chân giới đang xem, tiền thưởng trong phòng livestream càng là ngày kiếm đấu vàng.

Đợi Cô Tuyết Đạo Quân rút được thời gian từ công vụ bận rộn ra xem lại, đừng nói bảng một bảng hai, mười vạn linh thạch kia của ông, đã sớm bị đẩy xuống ngoài top mười, Túc Hoài Ngọc nếu ấn vào, đều phải lướt nửa ngày mới có thể nhìn thấy.

Cùng lúc đó, cái tên Công Nghi Đạm vững vàng đứng đầu bảng một trên đỉnh kia, có vẻ đặc biệt bắt mắt.

... Khiến người ta nhìn mà tức.

Tức hơn ông là Bồng Bồng.

Bởi vì Túc Hoài Ngọc không chỉ nhiều người hâm mộ, nàng còn nam nữ ăn tất, người muốn cướp vợ với cô bỗng chốc số lượng tăng vọt, Cô Tuyết Đạo Quân đều có thể tùy tay quẹt mười vạn linh thạch, còn cô...

Được rồi.

Cô có nhiều tiền như vậy, nhưng cô thật sự có chút không nỡ.

“... Nỡ hay không nỡ thì cô ấy cũng không thật sự là vợ ngươi, đừng lề mề nữa, tập trung chút đi.”

Dạ Kỳ trong thức hải giọng điệu mang theo chút mất kiên nhẫn thúc giục.

Nguyên nhân Dạ Kỳ sốt ruột rất đơn giản.

Bồng Bồng vất vả lắm mới từ con gà mờ Luyện Khí kỳ biến thành con gà mờ Trúc Cơ kỳ, tuy đều là gà mờ, nhưng về bản chất đã có sự nâng cao rõ rệt.

Nói cách khác, cô có thể thử một chút, chiếu hắn từ trong thức hải ra hiện thực.

Tuy rằng vẫn không thể có thân xác sống động, nhưng sau khi thần thức tụ hình, hắn có thể đ.á.n.h nhau, có thể bị người khác nhìn thấy, cho dù không thể chạm vào vật thật, cũng đã là một bước nhảy vọt cực lớn rồi, sao hắn có thể không kích động?

Bồng Bồng bị hắn thúc giục lầm bầm lầu bầu, rất không tình nguyện thu pháp khí lại chuyên tâm nhẩm niệm pháp quyết.

Bồng Bồng vừa luyện tập ngưng tụ thần thức của Dạ Kỳ ra bên ngoài, vừa tán gẫu với hắn:

“Nếu ngươi có thể bị người khác nhìn thấy, vậy ta chẳng phải là phải bịa cho ngươi một thân phận sao?”

Nghe thấy lời này, Dạ Kỳ ngồi xổm trên cây trong thức hải có vẻ hơi đắc ý nói:

“Không cần ngươi bịa, ta đều đã nghĩ thay ngươi rồi, không phải ngươi mới mua một thanh kiếm sao, cứ nói ta là kiếm linh của ngươi, dù sao chút linh lực đó của ngươi cũng không đủ chống đỡ ta thời thời khắc khắc ở bên ngoài, lúc không có việc gì ta tự sẽ ẩn thân trong kiếm, nói là kiếm linh, vạn vô nhất thất.”

Bồng Bồng há to miệng.

“... Cái này cũng qua loa quá rồi! Kiếm linh không phải nên là thượng cổ thần kiếm gì đó, di vật tiên gia, phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn trong bí cảnh mới có thể thu phục được chí tôn bảo kiếm mới có sao —— ngươi nhìn xem chỗ nào giống kiếm linh rồi?”

Dạ Kỳ nén tính khí, kiên nhẫn giải thích:

“Không có tiêu chuẩn này, vạn vật có linh, kiếm linh chỉ là cơ duyên xảo hợp do linh lực thiên địa hội tụ mà sinh ra, huống hồ ta sao lại không giống kiếm linh rồi? Đường đường U Đô Chi... Chi Linh Yêu ta, còn không xứng với thanh kiếm rách mua ven đường này của ngươi?”

Bồng Bồng nhấn mạnh: “Thanh kiếm này tốn của ta một vạn linh thạch đó.”

Hắn đúng là chưa chắc đã xứng.

Bốn canh giờ sau, Bồng Bồng cuối cùng cũng miễn cưỡng nắm được kỹ thuật.

Theo đầu ngón tay cô lưu quang ngưng tụ, linh lưu trong không khí cuộn trào, một bóng người áo đỏ dần dần hóa thành sự tồn tại cụ thể trong thiên địa.

Thời gian một nén nhang trôi qua.

Dạ Kỳ từ từ mở đôi mắt.

Mặt trời mùa đông chiếu rọi rực rỡ, hắn giơ tay, ánh nắng xuyên qua đầu ngón tay tái nhợt của hắn.

Hắn tuy không có thực thể, nhưng trong khoảnh khắc ánh nắng xuyên qua bóng dáng hắn, cũng hoảng hốt có một loại hoảng hốt khi lại được ôm lấy trần thế này.

Xa cách năm trăm năm.

Thật là... đã lâu không gặp.

Thiếu niên áo đỏ bên môi cong lên một nụ cười ngông cuồng, vừa định cất bước đi về phía trước một chút, lại bỗng nhiên nhận ra điều gì.

Bồng Bồng móc pháp khí ra vừa chuẩn bị hí hửng ngồi canh livestream của sư huynh lão bà, giây tiếp theo đã bị Dạ Kỳ từ phía sau quấn c.h.ặ.t lấy như con bạch tuộc.

Bồng Bồng: ?

Bồng Bồng: “Ngươi đang làm gì vậy?”

Dạ Kỳ giận dữ: “Ta còn muốn hỏi ngươi đấy! Linh lực này của ngươi cũng quá kém rồi, thế này mà còn Long Vương? U Đô Chi Chủ? Ta cách ngươi năm mét là bắt đầu trở nên trong suốt, sáu mét là hồn phi phách tán! Ngươi có thể tranh khí chút không!”

“Chẳng phải là tín hiệu không tốt sao? 2G lên 4G cũng phải mất mấy năm đấy, ngươi giục cái gì! Buông tay!”

“Không buông! Ta còn chưa cảm nhận kỹ thế giới này, cái tín hiệu gì đó, ngươi bắt buộc phải gia hạn thêm cho ta vài phút!”

“Vậy ngươi đừng có cản trở ta xem sư huynh lão bà của ta!”

Bồng Bồng xoay tròn tại chỗ, mưu toan hất văng Dạ Kỳ đang dính lấy cô.

“A a a tên đạo quân mặt thối kia! Hắn lại tặng quà cho sư huynh lão bà của ta rồi! Hắn muốn làm gì? Hắn có phải muốn tranh sủng thượng vị không? Đó là vợ ta không phải vợ hắn!”

Dạ Kỳ phảng phất như một cái điện thoại chỉ còn một vạch pin, không chịu rời khỏi cục sạc dự phòng Bồng Bồng nửa bước.

Cô mắng mặc cô mắng, hắn còn muốn cảm nhận một chút thế giới tươi đẹp này...

Hả?

Cái kim quang trên đỉnh đầu kia là thứ gì?

Ưm...

Đù má!!

Thằng nhóc Âm Dương gia kia đến g.i.ế.c người rồi!!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.