Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 2
Cập nhật lúc: 31/03/2026 19:01
Tu Chân Giới trong cuốn sách này cũng khá nhân đạo, khi hai người đồng thời khế ước với yêu thú, tiếp theo sẽ đến lượt yêu thú phản tuyển chọn người mình yêu.
Tề Bất Ly kéo đầu cô: “Khế ước với ta!”
Lâu Khí túm đuôi cô: “Theo ta.”
“… Theo cái rắm” Cô cố gắng vắt sạch nước trong não, tìm kiếm một cách có thể thuận lợi bỏ trốn từ trong mảnh vỡ ký ức của nguyên chủ và những gì được giới thiệu trong sách.
Trong lúc cấp bách, thật sự đã phát hiện ra.
Mắt thấy trận pháp dưới thân dần thành hình, đầu cô nảy số, dứt khoát làm liều, c.ắ.n móng vuốt vương bát, cũng c.ắ.n ra một chút m.á.u, vào thời khắc quan trọng cuối cùng, vỗ thẳng lên trận pháp khế ước đang chồng chéo, đồng thời dùng khế ước.
Đánh không lại thì gia nhập với bọn họ là đúng rồi!
Kim quang dưới thân phóng to, thủy động trong nháy mắt sáng như ban ngày, khế ước ký kết hoàn tất.
Lê Dạng được linh khí ôn hòa bao bọc, phảng phất như đang ở chốn tiên cảnh, cả con vương bát đều khoan khoái.
Tề Bất Ly cảm thấy trán nóng rực, linh lực hội tụ thành hình, trong lòng thầm vui mừng, ngửa đầu cười khiêu khích kiểu lỗ mũi hếch lên trời: “Thật đáng tiếc nha, xem ra là ta khế ước được rồi, con Huyền Vũ này là của ta.”
Tề Bất Ly tỏ vẻ vui sướng, Tu Chân Giới vô số thiên tài, nhưng Lâu Khí trước mặt hắn lại luôn được người ta gọi là đệ nhất thiên tài.
Lúc hắn Trúc Cơ, hắn ta Kim Đan.
Lúc hắn Kim Đan, hắn ta Nguyên Anh.
Một kiếm tu, một phù tu, chiến lực của Tề Bất Ly cao hơn, nhưng chưa từng thắng.
Hắn luôn chạy theo sau m.ô.n.g Lâu Khí, nằm mơ cũng muốn vượt qua hắn ta một lần, làm một người đàn ông nhanh hơn hắn ta.
Chính là hôm nay, hắn rốt cuộc cũng thắng rồi!
Là hắn, đi trước một bước khế ước với tiểu vương bát.
“Vậy sao?” Lâu Khí mặt không cảm xúc đứng đối diện hắn, trên trán cũng có một đạo ấn ký.
Chủ tớ khế ước hiện lên trên người cả ba người bọn họ.
Tề Bất Ly sửng sốt, niềm vui tan biến, bị một viên huyền thạch đập trúng trán, đau đớn buông tay: “Hai chủ nhân? Một con yêu thú có thể khế ước với hai chủ nhân sao?”
Con yêu thú này có hắn rồi còn khế ước với Lâu Khí? Lẽ nào là một con tiểu vương bát lăng nhăng?
Khế ước hình thành cần có thời gian, bọn họ vẫn chưa thể nhìn thấy nội dung thực sự, không biết người thực sự thu phục được Huyền Vũ rốt cuộc là ai.
Lâu Khí một tay xách đuôi vương bát, dán một tấm Tật Tốc Phù lên người mình: “Ra ngoài trước rồi tính!”
“Được”
Hai người nhìn nhau, không nói hai lời liền chạy ra ngoài, trước sau rời đi.
Vừa tiếp đất an toàn, thủy động sụp đổ hoàn toàn, biến thành một đống đổ nát.
Tề Bất Ly vội vàng hỏi: “Ai thắng?”
Lê Dạng vui vẻ vẫy vẫy móng vuốt: “Là ta là ta!”
Lần này tiếng vương bát lọt vào tai hai người, được phiên dịch ra một cách trơn tru.
“?”
Hai đại nam chính đồng thời nhìn về phía cô.
Giây tiếp theo, khế ước trong đầu bọn họ thành hình, ba dòng chữ nhỏ đập vào mắt.
Chủ tớ khế ước:
Chủ: Huyền Vũ
Tớ: Lâu Khí/Tề Bất Ly.
Trên mặt hai đại nam chính mang theo vài phần quỷ dị, đen thui lui.
Không phải bọn họ khế ước với vương bát, mà là vương bát, đã khế ước với bọn họ?
Trước đó, Tề Bất Ly và Lâu Khí đều là những nhân vật thiên tài có số có má trong Tu Chân Giới này, là con cưng của Thiên Đạo, là niềm hy vọng của tông môn.
Từ lúc sinh ra đến giờ, bọn họ chưa từng trải qua trắc trở gì lớn.
Đây là lần đầu tiên, có một trải nghiệm mới mẻ.
Nhưng hiển nhiên, bọn họ đều không thích cho lắm.
Hai đại nam chính của nguyên tác hóa đá đối diện nhau, bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường.
So với bọn họ, Lê Dạng tiếp nhận nhanh hơn một chút.
Cô chỉ “chậc” một tiếng.
Cái này gọi là gì?
Rùa ở Tu Tiên Giới, vừa mới bắt đầu, hai đại nam chính đều trở thành ch.ó của cô.
Lê Dạng chậm chạp bò lên một tảng đá, nhìn bên trái, lại nhìn bên phải, lắc lắc cái đuôi, trên mặt vương bát mang theo nụ cười, thậm chí còn đưa móng vuốt ra vẫy vẫy thân thiện với bọn họ: “Chào các ngươi nha…”
Có một khoảnh khắc, cô cảm thấy mai rùa lạnh toát.
Trên mặt Tề Bất Ly hiện thêm vài phần khiếp sợ và khó tin, nhìn chằm chằm cô gian nan mở miệng: “Sao có thể?”
Lâu Khí ngược lại bình tĩnh hơn chút, nhưng giọng nói cũng hơi run rẩy: “Ngươi một con yêu thú Luyện Khí kỳ, biết phản khế ước?”
Hắn từng đọc được trong một cuốn cổ thư, yêu thú có tinh thần lực cường đại có khả năng sẽ phản khế ước với con người, nhưng với tu vi của hắn và Tề Bất Ly, đối phương ít nhất phải đạt đến Hóa Thần kỳ mới có thể phản khế ước bọn họ.
Nhưng con tiểu vương bát trước mặt này, nhìn chiều cao, nhìn kích cỡ, nhìn linh lực, đều không có khả năng á…
Lê Dạng kiêu ngạo ngẩng đầu, vỗ vỗ n.g.ự.c: “Ta chính là Huyền Vũ.”
Huyền Vũ nhất tộc sinh ra đã mang huyết mạch thần thú, sinh ra đã có vô số cơ duyên, trên người toàn là bảo bối, có chút năng lực tự bảo vệ mình hình như cũng không phải chuyện gì hiếm lạ.
Thấy ánh mắt hai người quỷ dị, cô xấu hổ dùng móng vuốt che mặt: “Ây da da, các ngươi đừng nhìn ta như vậy, là các ngươi nói muốn khế ước với ta, ta chỉ phản kích hợp lý thôi, rất bình thường mà.”
“Bây giờ như vậy tốt biết bao.” Lê Dạng thậm chí còn chân thành đưa ra lời mời: “Ba chúng ta sau này cùng nhau chung sống đi!”
“…” Sự im lặng của hai người đinh tai nhức óc.
Bọn họ nhìn nhau, lại một lần nữa đồng thời nhìn thấy hai chữ “ghét bỏ” từ trong ánh mắt của đối phương.
Tề Bất Ly: “Ngươi nghĩ hay lắm, chúng ta thà c.h.ế.t cũng không làm nô lệ cho yêu thú!”
Linh lực của nam t.ử hóa thành kiếm, dốc toàn lực c.h.é.m xuống trận pháp khế ước.
Khoảnh khắc linh lực chạm vào trận pháp liền vỡ vụn, hóa thành những điểm sáng lấp lánh.
Lâu Khí lấy ra một tấm Cường Hóa Phù dán lên người, cũng cố gắng phản kháng.
Nhưng bọn họ căn bản không chạm tới được trận pháp.
Sắc mặt hai người càng lúc càng tệ.
Chính đạo tu sĩ khi không có kẻ địch thì là quan hệ cạnh tranh, gặp kẻ địch, bọn họ chính là đồng đội cùng chung hoạn nạn.
Lâu Khí suy nghĩ một chút, đưa ra đề nghị: “Hay là thỉnh giáo tông môn?”
