Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 42

Cập nhật lúc: 31/03/2026 19:06

Về điều này, Bạch Ngọc tỏ vẻ đã hiểu.

Một đám tu sĩ tập trung bên ngoài phủ thành chủ, từ sớm đã chia đội xong xuôi. Vạn Kiếm Tông và Đan Vương Tông chọn cách xé lẻ tổ đội lại, Phương Nhất Chu và Phượng Dao đi theo đội của Tề Bất Ly, ba gã Đan tu khác cũng có Kiếm tu bảo vệ.

Số lượng người trong các đội do các tông môn lớn sắp xếp đến tham gia bí cảnh đều xấp xỉ nhau, có đội vừa vặn, nếu thừa ra thì cũng có thể tạm thời tìm tán tu để lập đội.

Qua lại một hồi, Bạch Ngọc lại trở thành mầm non duy nhất lẻ loi một mình.

Có người mời hắn vào đội, hắn cũng thẳng thừng từ chối.

Lê Dạng bị dũng khí chiến đấu đơn độc của hắn làm cho cảm động, nhét cho hắn mấy cái Nhục Giáp Mô: “Tam sư huynh, muội thấy huynh vẫn nên tìm người lập đội thì tốt hơn, ít nhất cũng an toàn.”

“Muội thì biết cái gì.” Bạch Ngọc cất Nhục Giáp Mô đi, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô: “Đội ngũ lập tạm thời thì có được mấy phần chân tình? Thay vì đi theo bọn họ lục đục đấu đá, chi bằng ta một mình tự do tự tại, muốn chạy đi đâu thì chạy.”

Không có ai cản trở, chạy còn nhanh hơn.

Lâu Khí: “Đệ vào đó rồi thì trốn cho kỹ, ta sẽ cố gắng tìm cách tìm đệ sớm nhất có thể.”

Hắn gật đầu, cười tủm tỉm.

Cứ như sắp được lao ra với tự do vậy, cả người lấp lánh tỏa sáng, vui vẻ vô cùng.

Thành chủ Bích Hải Thành đứng ở trên cao, cúi nhìn đám tu sĩ trẻ tuổi, trong mắt tràn đầy ý cười: “Đám trẻ khóa này trông có vẻ không tồi nha.”

“Đúng vậy, ngài xem Lâu Khí của Ngự Phong Tông kìa, tuổi còn trẻ mà đã là Phù tu Nguyên Anh kỳ, nghe nói đã phá vỡ kỷ lục do thiếu gia để lại.”

“Tề Bất Ly của Vạn Kiếm Tông cũng là một hạt giống tốt, còn có Lạc Thanh Dương của Thái Hư Tông nữa…”

Thành chủ đưa mắt nhìn một vòng, vuốt râu, cười nói: “Rất tốt, rất tốt.”

Ông ta ra lệnh: “Mở bí cảnh đi!”

“Rõ!”

Lão giả bên cạnh nháy mắt với người phía sau, vài người nhanh ch.óng kết trận.

Đầm nước nằm ở giữa đám đông dâng lên một bức màn nước cao ngất trời.

Dòng nước ngưng tụ thành hình, lờ mờ có hình dáng của một tấm bản đồ.

“Cố gắng ghi nhớ nhé.” Lâu Khí nhỏ giọng dặn dò: “Đây là bản đồ khái quát của Vãng Sinh Bí Cảnh, thứ duy nhất chúng ta có thể nhìn thấy.”

Lê Dạng nhìn theo đám đông, đường nét của dòng nước rất nhạt, chỉ có thể vẽ ra đại khái.

Bí cảnh trăm năm mới mở một lần, mỗi lần hình dáng đều không giống nhau. Trước đây cho dù có người từng vào bí cảnh, thì bản đồ lúc đó bây giờ cũng không dùng được nữa. Mỗi bước đi của họ trong bí cảnh đều là những thử thách mới, những cơ duyên mới.

Giây tiếp theo, từng đội tu sĩ tập trung bên ngoài, dưới chân nổi lên linh trận, một luồng ánh sáng trắng bao phủ.

Linh trận truyền tống rất nhanh, mọi người gần như tiến vào bí cảnh cùng một lúc.

Lão giả lấy Lưu Ảnh Thạch ra ghi lại.

Lệnh bài truyền tống phát cho mỗi tu sĩ đều có giấu bùa định vị bên trong, đợi tất cả mọi người vào bí cảnh, vị trí của họ có thể hiển thị trên màn nước.

Phủ thành chủ chỉ có thể nhìn thấy màu sắc và vị trí, chứ không biết cụ thể là những ai, cũng không nhìn ra cơ duyên của họ, họ chỉ có thể nhìn thấy một tấm bản đồ mờ ảo có định vị.

Sở dĩ có thiết lập này, cũng là vì tính không ổn định của bí cảnh.

Nếu có người mất tích trong Vãng Sinh Bí Cảnh, ông ta có thể gửi Lưu Ảnh Thạch cho tông môn của đối phương, để họ tự quyết định cách xử lý.

Sau khi toàn bộ tu sĩ biến mất, bản đồ màn nước sáng lên một cái.

Ý cười trên khóe miệng thành chủ tan biến, ông ta đột ngột trợn to hai mắt, không thể tin nổi: “Sao lại thế này?”

Màu sắc định vị giấu trong lệnh bài truyền tống, mỗi tông môn là một màu riêng biệt, tán tu đều là màu trắng.

Theo lý mà nói, khoảnh khắc họ tiến vào bí cảnh, đáng lẽ phải là đội hình đã được sắp xếp sẵn, năm định vị có màu sắc tập trung lại một chỗ.

Nhưng ngay vừa rồi, những vì sao rực rỡ sắc màu lại nhấp nháy rải rác khắp cả tấm bản đồ.

Tất cả các đội đều bị xé lẻ.

Hiếm hoi lắm mới có hai ba người được truyền tống đến cùng một chỗ, cũng rất ít khi thấy màu sắc giống nhau.

Thế này chẳng phải là sẽ đ.á.n.h nhau từ sớm sao?

Lão giả cũng phát hiện ra vấn đề, sắc mặt hơi cứng lại: “Là trận pháp truyền tống có vấn đề.”

“Đang yên đang lành, sao lại xảy ra chuyện này?”

Kiếm tu vốn đã có sức chiến đấu mạnh mẽ, Phù tu ở một mức độ nào đó cũng có thể đơn đả độc đấu, nhưng Đan tu và Khí tu thì không được. Trong một bí cảnh lớn như vậy, họ bắt buộc phải có người bảo vệ, nếu không sống c.h.ế.t khó lường.

Thành chủ vò đầu bứt tai buồn bực, vội vàng ra lệnh: “Mau đi thông báo cho các tông môn lớn, rồi đi điều tra rõ xem vấn đề nằm ở đâu.”

Phủ thành chủ vốn đang rất trật tự, trong nháy mắt đã loạn cào cào.

Có tán tu không tham gia bí cảnh đứng xem bên ngoài, hứng thú nói: “Vãng Sinh Bí Cảnh lần này xem ra rất kích thích nha.”

Vừa dứt lời, trên khoảng đất trống trước phủ thành chủ, trận pháp truyền tống lại sáng lên.

Một "người bùn" tay cầm huyền kiếm bị truyền tống ra ngoài.

Có người tinh mắt: “Là Tống Hành của Đan Vương Tông, hắn vậy mà lại bị đ.á.n.h văng ra ngoài luôn rồi.”

“Nhanh thế, còn nhanh hơn cả lúc ông hai của ta là Kiếm tu Kim Đan rút kiếm c.h.é.m ta nữa.”

“Là ai làm vậy, sao dám chọc vào người của Đan Vương Tông sớm thế, sau này không muốn mua đan d.ư.ợ.c nữa à?”

Đám đông xì xào bàn tán.

Mặt Tống Hành đen kịt lại.

Ngay vừa rồi, hắn đã trở thành người đàn ông nhanh nhất lịch sử, siêu việt mọi thứ.

Lúc này, những người ngơ ngác nhất không ai khác chính là các tu sĩ đã tiến vào Vãng Sinh Bí Cảnh.

Lê Dạng và một đệ t.ử khác của Đan Vương Tông là Mạnh Chương đang ngồi xổm cạnh nhau bên ngoài một đầm nước, khuôn mặt ngơ ngác đồng điệu đến lạ.

Đầm nước đen ngòm trông sâu không thấy đáy, phía trên nổi lềnh bềnh một lớp sương mù, vô cùng quỷ dị.

Mạnh Chương có một khuôn mặt phúng phính, nước da hơi đen, trông có vẻ ngốc nghếch.

Không biết nhặt được một cành cây từ đâu, thiếu niên run rẩy chọc xuống nước, vừa khuấy vừa hỏi: “Nhị sư huynh, huynh… huynh còn sống không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 42: Chương 42 | MonkeyD