Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 564

Cập nhật lúc: 31/03/2026 22:14

Rõ ràng trước đây nghèo đến mức cây b.út vẽ bùa nát nhất cũng sẽ ngoan ngoãn dùng đến cùng.

Lâu Khí mím môi, chột dạ dời tầm mắt đi, dùng giọng điệu của đại sư huynh nghiêm mặt dạy dỗ: “Tu luyện của muội vẫn chưa tới nơi tới chốn.”

Nhưng sự thật là…

Mỗi lần dùng b.út vẽ bùa của Lê Dạng, Lâu Khí lại nghĩ đến số tiền bị cô lừa.

Tuy phần lớn cũng là hắn cam tâm tình nguyện bị lừa, nhưng vẫn có cảm giác như tiền đến tay rồi lại bay mất, có chút đau lòng.

Hơn nữa, b.út vẽ bùa Lê Dạng làm quả thật cũng có vài chỗ sơ sót, không cao cấp và bền như cây trong tay hắn, dùng một lát là hỏng.

Đứa nhóc tốn bao tâm tư làm ra, hắn lại tùy tiện làm hỏng mấy cây, cảm thấy không thoải mái chút nào.

Lâu dần, Lâu Khí bắt đầu phát huy đặc tính keo kiệt của mình, không nỡ dùng b.út vẽ bùa mới nữa.

Lâu Khí lại liếc nhìn cục bông gấu trúc được Lê Dạng nuôi béo ú, đáng yêu, lông lá xum xuê, thành thật nói: “Lông của nó dùng tốt hơn.”

Cầu Cầu “oa” một tiếng khóc rống lên.

Lê Dạng vội vàng vỗ về, bất mãn quở trách: “Vậy cũng không thể vặt trụi một chỗ được, xấu lắm.”

Cô lật con gấu trúc trong lòng lại, nhấc cái móng vuốt đen nhỏ béo múp của nó lên, huơ huơ về phía Lâu Khí: “Trên tay, trên người, chỗ nào mà không có lông? Huynh nên vặt đều một chút.”

Lâu Khí và gấu trúc mắt to trừng mắt nhỏ, cả hai bên đều rơi vào im lặng.

Cuối cùng vẫn là Lâu Khí chủ động xin lỗi: “Ừm, ta sai rồi, lần sau sẽ vặt lông móng vuốt của nó.”

Gấu trúc béo nhỏ há hốc mồm (° д°)

Đây là tỷ tỷ ư?

Đây là Diêm Vương sống thì có.

“…”

Lê Dạng nêu ra một điểm thắc mắc khác, ghé đầu qua xem cây b.út vẽ bùa được dán lại bằng lông gấu trúc: “Nhưng mà Đại sư huynh, huynh biết sửa b.út vẽ bùa sao? Đây không phải là chuyện Khí tu nên làm à?”

Hắn nhíu đôi mày đẹp, giọng nói mang theo vẻ nghi hoặc: “Thứ này không phải có tay là làm được sao?”

“…”

Có tay là được.

Có tay…

Là được…

Lê Dạng đờ đẫn một lúc lâu, nghiêm túc nhìn cây b.út vẽ bùa, rồi lại nghiêm túc nhìn Lâu Khí.

Cô lạnh lùng “ồ” một tiếng.

Tề Bất Ly ghé lại cà khịa: “Lâu Khí đã biết tự sửa b.út vẽ bùa từ lâu rồi, vì keo kiệt, không nỡ mua cái mới.”

Khóe miệng Lê Dạng giật giật, không nỡ mua cái mới, nên định cướp bát cơm của Khí tu luôn à?

Nhưng b.út vẽ bùa cũng rất dễ nghiên cứu, chỉ cần biết cấu trúc trận pháp bên trong, có đủ vật liệu, lại xem thêm vài lần Ninh Thời Yến biểu diễn là có thể làm ra được.

Lâu Khí là một Phù tu, có thể nhìn thấu trận pháp cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Lê Dạng xoa đầu Cầu Cầu, không hỏi thêm nữa, chuyển chủ đề về đúng quỹ đạo: “Tứ sư huynh và Ngũ sư huynh không phải đã đi tìm huynh rồi sao? Bọn họ đâu?”

Theo lời Phương Quỳnh, đáng lẽ Lâu Khí rời đi trước, Lâm Nhai và Ninh Thời Yến đi theo hướng của hắn.

Vậy mà Lâu Khí lại ngẩn ra, lắc đầu: “Không thấy.”

Từ biểu cảm của hắn, Lê Dạng dường như đã biết được sự thật, khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười.

“Không có gì bất ngờ thì, lạc đường rồi.”

Hai người này một người mù đường, một người sợ bóng tối mắc chứng sợ xã hội, kết hợp lại có thể nói là vô địch trong bí cảnh…

Trốn kỹ đến mức người nhà cũng không tìm thấy, nên mới vô địch.

Hai vị sư huynh đều không rõ tung tích, Lê Dạng cúi đầu đau buồn một lát, rồi nhấc chân đi theo Lâu Khí.

Thực sự là cục bông trong lòng quá nặng, cô trực tiếp treo con gấu trúc nhỏ béo ú lên người Lâu Khí, hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của gấu trúc và Lâu Khí.

Còn Trường Sinh Kiếm ư~

Đại sư huynh bây giờ không có v.ũ k.h.í nào khác, đương nhiên là phải cho huynh ấy mượn dùng rồi đó nha.

Lê Dạng không chút gánh nặng tâm lý nào mà gói Cầu Cầu và Trường Sinh Kiếm giao phó cho Lâu Khí, cảm nhận một chút khí tức trên người hắn, hơi ngẩn ra, chớp chớp đôi mắt to long lanh: “Đại sư huynh, huynh đột phá cảnh giới khi nào vậy?”

“?”

Lâu Khí thì không có phản ứng gì, ngược lại Tề Bất Ly ở phía sau họ như một quả tên lửa “vèo” một cái lao tới.

“Ngươi nói gì? Đột phá? Lâu Khí? Ngươi đột phá rồi? Ngươi lại đột phá rồi?”

Tề Bất Ly đưa ra một chuỗi năm câu hỏi liên tiếp, không đợi Lâu Khí trả lời, cũng bắt đầu dán sát vào người hắn như ch.ó con gặp chủ, ngửi tới ngửi lui khắp người.

Khi xác nhận khí tức của đối phương lại lần nữa trở nên mạnh mẽ sâu sắc, và còn cao hơn mình cả một đại cảnh giới, cả người Tề Bất Ly liền hóa thành màu xám.

Cảnh giới của ba người như sau:

Tề Bất Ly: Hóa Thần hậu kỳ.

Lâu Khí: Hợp Thể… trung kỳ.

Lê Dạng: Hợp Thể… trung kỳ.

Lê Dạng giơ ngón tay huơ huơ trước mặt Tề Bất Ly, nói nhỏ với Lâu Khí: “Đại sư huynh, muội cảm thấy hắn sắp vỡ vụn rồi, huynh không dỗ dành một chút sao?”

Lâu Khí chỉ liếc mắt một cái lạnh nhạt, rồi thản nhiên tiếp tục đi về phía trước: “Mặc kệ hắn, hắn vỡ nhiều lần rồi.”

“…Ồ.”

Hai người Hợp Thể trung kỳ cùng nhau tiến bước, để lại một Tề Bất Ly đáng thương bất lực hóa đá ở phía sau.

Vẫn là Phương Quỳnh tốt bụng, nghĩ dù sao đối phương cũng là sư huynh ruột của mình, đắn đo một chút, vẫn tốt bụng kéo hắn đi cùng.

Kế hoạch ban đầu của Lê Dạng thực ra là cô và Tề Bất Ly hai người vượt ải, gặp ai cứu nấy, trực tiếp dịch chuyển người được cứu về Vạn Kiếm Tông.

Làm vậy cũng là vì lo lắng sức mình không đủ, không bảo vệ được nhiều người.

Nhưng sau khi gặp Lâu Khí, thiếu nữ không làm vậy nữa, cô có một cảm giác an toàn có thể hoàn toàn dựa dẫm.

Trạng thái khi đi theo sau Lâu Khí hoàn toàn là một bộ dạng khác, buông thả rất rõ ràng, cả người đều lười biếng.

Trên đường, Lê Dạng bắt đầu phân tích sơ hở của trận pháp cho Lâu Khí, còn có cả kết nối với Vạn Kiếm Tông.

Lâu Khí suốt quá trình không nói nhiều, chỉ nghe sư muội líu ríu.

Hắn mím môi, im lặng một chút, khẽ nói: “Trước khi các ngươi đến, ta cũng đã gặp vài người.”

“Phương Quỳnh có lẽ là người thứ mười hai ta gặp.”

Mười một người trước đó đều là người chính đạo, nhưng không phải những người xông vào lần này, họ đã c.h.ế.t từ rất lâu rồi.

Nơi này rất kỳ lạ, yêu thú sẽ công kích con người, nhưng lại không nuốt chửng sạch sẽ chiến lợi phẩm, mà tha những t.h.i t.h.ể nhìn thấy được từ những nơi khác nhau đến một chỗ để xử lý chung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 564: Chương 564 | MonkeyD