Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi! - Chương 162

Cập nhật lúc: 09/05/2026 02:57

Ngự Đan Liên cười, giọng nói non nớt mềm mại: "Đoán đúng rồi, Cửu Huyền Kiếm Môn."

"Ta còn bái nhập môn cùng một ngày với Tạ Thanh Dư đấy, nàng ta bái sư Hóa Thần, ta bái sư vị sư thúc Hóa Thần kia, luận bối phận, nàng ta còn phải gọi ta một tiếng sư thúc."

Tạ Hạm đang ngã dưới đất thổ huyết bỗng nhiên giãy giụa, hai mắt trợn trừng giận dữ nói: "Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"

"Tiên nhân từng nói, con gái ta có tư chất phi thăng! Ngươi là mệnh c.h.ế.t yểu!"

Ngự Đan Liên nói: "Tư chất phi thăng? Ngay cả tư chất tu tiên cũng không có, lại đi ăn cắp linh căn của ta, con chuột cống rãnh đó cũng xứng với tư chất phi thăng sao?"

"Ngươi thì biết cái gì? Tiên nhân liệu sự như thần, mệnh ngài ấy đoán, tuyệt đối không thể có sai sót!"

Ngự Đan Liên nói: "Tiên nhân là ai?"

Tạ Hạm và Tạ phu nhân bỗng nhiên im bặt.

Một lát sau, Tạ phu nhân nói: "Ngươi cũng xứng biết tiên nhân là ai sao?"

Lão Trúc Cơ ở một bên thấy tình hình không ổn, lặng lẽ lùi về phía chân tường, muốn bỏ chạy.

Ngự Đan Liên bỗng nhiên ném Xá Lợi Hoàn ra trói lão kéo đến trước mặt mình.

Sau đó, truyền linh lực vào, dưới ánh mắt không thể tin nổi của lão Trúc Cơ, hung hăng đập mạnh xuống đầu lão.

Chỉ ba cái, tu vi của lão Trúc Cơ đã rớt xuống Luyện Khí tầng một.

Mà khuôn mặt thoạt nhìn sáu mươi tuổi của lão, với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, nhanh ch.óng già đi, mái tóc trong nháy mắt bạc trắng, hai má lõm sâu, xương cốt toàn thân đều mềm nhũn trên mặt đất.

Lão già đến mức không thể cử động được nữa, chỉ có thể trợn to đôi mắt vốn đã sắp không mở nổi, bị nếp nhăn ép lại chỉ còn to bằng hạt đậu xanh, gắt gao trừng mắt nhìn Ngự Đan Liên.

"Ngươi... ngươi..."

Lời còn chưa nói xong, đã tắt thở.

"Lão tổ tông!"

Tạ phu nhân hét lên một tiếng thê t.h.ả.m, Tạ Hạm cũng run rẩy toàn thân.

"Ngươi lại dám... ngươi lại dám g.i.ế.c lão tổ tông!"

Ngự Đan Liên cười từ bi nói: "Ta là một Phật tu, sao có thể g.i.ế.c người chứ? Ai cũng nhìn thấy rồi đấy, lão ta là tự nhiên già c.h.ế.t."

Giới hạn tuổi thọ của Trúc Cơ kỳ là hai trăm năm mươi tuổi, mà lão Trúc Cơ kia, ngoại hình thoạt nhìn già nua như vậy, đại khái cũng đã sống được hai trăm tuổi rồi.

Lão là lão tổ tông trong nhà của vợ chồng Tạ thị, nhưng mang họ Quý chứ không phải họ Tạ, cũng không biết có phải là họ hàng xa của đời nào không.

Vợ chồng Tạ thị luôn vô cùng tôn kính lão.

Và lão cũng đảm đương vai trò thủ lĩnh trông coi nhà cửa, bảo vệ viện t.ử của Tạ gia.

Từ khi nguyên chủ bắt đầu có ký ức, lão Trúc Cơ này đã thường xuyên mua những nữ t.ử xinh đẹp từ bên ngoài về Tạ phủ, nhưng những nữ t.ử đó, cuối cùng không một ai được giữ lại.

Ngự Đan Liên cảm thấy, nếu không có lão Trúc Cơ này ở đây, vợ chồng Tạ thị cũng không đến mức ngông cuồng đến độ, mới đến phủ đệ được một tháng đã hại c.h.ế.t mẫu thân của nguyên chủ.

"Mày, con tiện nhân nhà mày, lúc trước tao không nên giữ lại cho mày một cái mạng, đáng lẽ phải cho mày c.h.ế.t chung với cha mẹ mày mới đúng!" Tạ phu nhân thê lương gào thét.

Tạ Hạm hiện tại đã hoàn toàn hoảng loạn.

Gã dù thế nào cũng không ngờ tới, Ngự Đan Liên lại trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t lão tổ tông.

Lão tổ tông này là trưởng bối của ông ngoại gã, từ khi gã sinh ra đã luôn chăm sóc gã, nuôi gã lớn ngần này, còn cưới vợ cho gã, nhìn gã sinh con.

Lão tổ tông từng muốn dạy gã tu tiên, nhưng bất đắc dĩ gã thật sự không có linh căn, không thể đi theo con đường này.

Hiện tại nhìn thấy lão tổ tông c.h.ế.t đi, trong lòng Tạ Hạm trào dâng một nỗi bi phẫn nồng đậm.

Đi cùng với sự bi phẫn, còn có nỗi sợ hãi sâu sắc tận đáy lòng.

Gã sẽ c.h.ế.t sao?

Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, gã đã nhìn thấy một góc váy màu trắng ánh trăng viền bạc xuất hiện trước mặt mình.

Ngự Đan Liên nói: "Ta không muốn nói nhảm nhiều, ta hỏi lại lần nữa, tiên nhân là ai?"

Tạ Hạm trừng mắt nhìn Ngự Đan Liên nói: "Mày có bản lĩnh thì g.i.ế.c tao và dì của mày đi, nếu mày g.i.ế.c bọn tao, mày vĩnh viễn cũng đừng hòng biết tiên nhân là ai!"

Ngự Đan Liên nói: "Vậy sao? Thế ta hỏi lại lần nữa, tiên nhân là ai?"

Tạ phu nhân gào lên: "Cả đời này mày cũng đừng hòng biết! Hôm nay mày làm ra loại chuyện ác độc này, tiên nhân sẽ không tha cho mày đâu! Con gái tao cũng sẽ không tha cho mày!"

Ngự Đan Liên bình tĩnh nhìn bọn họ, từ bi nói: "Tiên nhân trong miệng các người xác thực sẽ không tha cho ta, nhưng cho dù ta có g.i.ế.c các người hay không, hắn cũng sẽ không tha cho ta."

"Nhưng Tạ Thanh Dư... a."

Đầu của ả đã bị Bạch Trì c.h.ặ.t đứt, đập nát bét, biến thành một đống thịt nhão rồi.

Ngự Đan Liên không nói ra, nhưng lại khiến Tạ phu nhân sững sờ.

"Mày đã làm gì con gái tao? Mày làm sao nó rồi?"

Ngự Đan Liên nói: "Tiên nhân kia là ai? Nói cho ta biết, ta sẽ nói cho bà biết Tạ Thanh Dư thế nào rồi."

"Mày đừng hòng! Sư tôn của con gái tao là Hóa Thần tôn giả, sư tôn của nó nhất định sẽ bảo vệ tốt cho nó, mày đừng hòng lừa tao!"

Nụ cười từ bi của Ngự Đan Liên nhẹ nhàng thu lại một chút, nàng nói: "Ta hết kiên nhẫn rồi."

"Mày muốn làm gì?" Tạ phu nhân ôm lấy Tạ Hạm đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, phẫn nộ quát.

Ngự Đan Liên vươn tay ra, ngọn lửa trong suốt bốc cao vài trượng trong lòng bàn tay nàng, viền vàng kia đong đưa như gợn sóng, giây tiếp theo liền nhào về phía Tạ phu nhân và Tạ Hạm.

"A!"

Khoảnh khắc vợ chồng Tạ thị bị Tịnh Phạn Tâm Liên hoàn toàn bao trùm, cả hai cùng phát ra tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vô cùng đau đớn.

Ngự Đan Liên lẳng lặng nhìn bọn họ lăn lộn, gầm thét trên mặt đất, ngay cả xương cốt cũng phát ra tiếng 'rắc rắc' đau đớn, thoạt nhìn dường như còn đau đớn hơn cả Vũ Thu, Lam Thư, cùng với Đại sư huynh và Tam sư huynh từng trải qua.

Cũng đúng, Tịnh Phạn Tâm Liên là để thiêu rụi cái ác của con người.

Đại sư huynh, Tam sư huynh và Lam Thư đều là người tốt.

Vũ Thu miễn cưỡng cũng coi như là nửa người tốt đi.

Nhưng vợ chồng Tạ thị này thì khác, bọn họ tàn sát người thân, ăn tuyệt hộ (chiếm đoạt tài sản của gia đình tuyệt tự).

Ác cực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi! - Chương 162: Chương 162 | MonkeyD