Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi! - Chương 22
Cập nhật lúc: 09/05/2026 02:29
Vừa rồi thấy tiểu sư muội bị đám tán tu kia nói cho ỉu xìu, hắn dù thế nào cũng phải để tiểu sư muội tự mình đi xả một ngụm ác khí!
Dù sao trẻ con cũng phải dạy dỗ từ nhỏ, thù của mình bắt buộc phải tự mình báo, không thể cứ trông cậy vào người khác!
Mấy tên tán tu kia bị lời nói cực độ tự tin của Kỷ Hoài Tư làm cho chấn động, nhao nhao cảnh giác nhìn bọn họ.
Nhưng, một lúc sau...
“Ăn cái quái gì vậy? Làm lão t.ử giật cả mình!”
“Mấy ca ca không có thời gian dây dưa với các ngươi đâu! Bớt giở trò tâm cơ ở đây đi!”
“Cho các ngươi thời gian một khắc đồng hồ cuối cùng, giao hết bảo bối ra đây!”
Khí tức Nguyên Anh mà Kỷ Hoài Tư mong đợi không tỏa ra từ trên người tiểu sư muội.
Sau khi cô ăn viên đan d.ư.ợ.c đó vào vẫn là Luyện Khí tầng một...
Tình huống gì đây?
Đan d.ư.ợ.c này của hắn để quá lâu, mất tác dụng rồi?
Chuyện này không thể nào!
Ngay lúc Kỷ Hoài Tư nặn lại một viên đan d.ư.ợ.c, chuẩn bị tự mình nuốt một viên thử xem sao, cảm giác quen thuộc bị kéo quần lại tới rồi.
Hơn nữa lần này, cảm giác này không phải là kéo nhẹ, mà là kéo mạnh một cái.
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, cái quần này nháy mắt đã tụt xuống rồi!
Lực tay của tiểu sư muội càng ngày càng lớn rồi!
Kỷ Hoài Tư sắc mặt cực kỳ quái dị giữ c.h.ặ.t quần mình, một tay khác chỉnh lại đai lưng, vừa mang biểu cảm nghiêm túc nhìn về phía tiểu sư muội, chuẩn bị tiến hành một phen giáo d.ụ.c nghĩa chính ngôn từ.
Kéo sư huynh cũng không thể kéo quần a!
Kéo vạt áo không được sao!
Vạt áo này của hắn dài như vậy, đâu phải để trưng cho đẹp!
Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy tiểu sư muội hưng phấn nói: “Sư huynh, xem ta đây!”?
Giây tiếp theo, Kỷ Hoài Tư liền nhìn thấy, Xá Lợi Hoàn trước đó khảm trên cửa làm chìa khóa, trực tiếp xuyên thấu cánh cửa lớn bằng thanh đồng sau lưng bọn họ, bay vào trong tay tiểu sư muội.
Mà tiểu sư muội nắm Xá Lợi Hoàn, hưng phấn trực tiếp lao về phía tên Kim Đan hậu kỳ trong đám tán tu kia.
Tiểu sư muội muội đừng kích động!
Tu vi của muội vẫn chưa tới đâu!
Kỷ Hoài Tư vươn ra một bàn tay Nhĩ Khang (ý chỉ động tác vươn tay ngăn cản), lời muốn gọi còn chưa thốt ra, hắn đã trơ mắt nhìn một kẻ giống như hắn đồng dạng khinh thường tiểu sư muội, bị tiểu sư muội ‘bốp’ một cái, đập trúng trán.
Bởi vì chiếc vòng tay xá lợi mà Đại sư huynh tặng, Ngự Đan Liên đã áp chế tu vi của mình xuống Luyện Khí tầng một.
Người khác không nhìn thấy tu vi của Ngự Đan Liên, nhưng bản thân cô lại cảm nhận được.
Sau khi ăn viên đan d.ư.ợ.c đó vào, cô cảm thấy trong thần thức có thêm một tiểu nhân trong suốt.
Tiểu nhân đó cực kỳ chăm chỉ, tự mình sẽ thổ nạp tu luyện, hơn nữa còn đang cuồn cuộn không ngừng cung cấp linh lực cho cô.
Nói thế nào nhỉ?
Cô hiện tại cảm thấy mình một đ.ấ.m có thể đ.á.n.h c.h.ế.t mười con bò!
Là một nhân sĩ xuyên không vừa mới xuyên qua đã bị thông báo mình là phế sài, cô hiện tại cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể, khiến cô có một loại hưng phấn chưa từng thấy qua việc đời.
Cô quật khởi rồi, quật khởi rồi!
Cho nên cô liền lấy lại cái vòng tròn nhỏ này, rót một chút linh lực vào bên trong.
Sau đó liền trực tiếp lao về phía kẻ có tu vi cao nhất trong đám tán tu này, dưới cú đập này của cô, uy lực quả nhiên phi thường!
Tên tán tu Kim Đan hậu kỳ đó đều bị đập cho ngu người rồi.
Hắn vốn dĩ nhìn thấy con b.úp bê sữa này lao tới, cố ý không nhúc nhích, muốn sỉ nhục cô một chút.
Dù sao một nha đầu Luyện Khí tầng một thì có thể gây ra cho hắn bao nhiêu tổn thương chứ?
Lại không ngờ sau cú đập này, hắn cảm thấy tu vi Kim Đan hậu kỳ của mình đều bắt đầu buông lỏng rồi.
Sống động như bị Nguyên Anh tát cho một cái!
Hơn nữa đầu hắn còn rất choáng váng!
Nhất thời, tên tán tu Kim Đan hậu kỳ đó không nói nên lời, hắn vội vàng ngưng tụ linh lực muốn phản kích.
Nhưng tốc độ tay của Ngự Đan Liên cực nhanh, còn chưa đợi hắn bắt đầu phản kích, cái vòng tròn phát sáng kia lại hung hăng một lần nữa đập thẳng vào đầu hắn.
Tên Kim Đan hậu kỳ đó vẻ mặt kinh hãi, tiếng kêu t.h.ả.m thiết còn chưa kịp phát ra, hắn cảm thấy tu vi của mình nháy mắt tan vỡ, nháy mắt tụt xuống Kim Đan trung kỳ.
Cùng lúc đó, còn có cơn đau kịch liệt truyền đến từ trán bị đập, đau đến mức đầu óc hắn trống rỗng, hoàn toàn mất đi dư địa phản kháng!
Lập tức, hắn chỉ đành phóng ánh mắt cầu cứu về phía ba người đồng bọn khác của mình.
Lại không ngờ...
“Ha ha ha ha!”
“Đại ca diễn giống thật đấy! Ta suýt chút nữa đã coi con b.úp bê sữa Luyện Khí tầng một này thành đại năng Nguyên Anh kỳ rồi!”
“Đứa b.úp bê nhỏ này năm nay e là còn chưa tới mười tuổi nhỉ? Nguyên Anh kỳ chưa tới mười tuổi, lợi hại quá nha!”
“Không hổ là thiên tài của Thanh Liên Phong thuộc Cửu Huyền Kiếm Môn a!”
“Tiểu b.úp bê, ngươi cũng đừng chỉ lo để đại ca chúng ta chơi a? Lại đây, lại đây bắt nạt ta đi!”
“Ha ha ha ha ha ha ha!”
Tên tán tu Kim Đan hậu kỳ đó suýt chút nữa phun ra một ngụm m.á.u.
Ngu xuẩn!
Đám ngu xuẩn các ngươi!
Trong lúc ba tên tán tu kia đang cười ha hả, Ngự Đan Liên lại giáng thêm mấy vòng tròn xuống.
Cô chỉ biết một vài thuật pháp đơn giản, chỉ có thể dùng cho phương diện sinh hoạt, một thuật pháp công kích cũng không biết, cho nên cô chỉ có thể rót linh lực vào trong Xá Lợi Hoàn, sau đó đập mạnh.
Mà theo Xá Lợi Hoàn đập xuống hết cái này đến cái khác, tu vi của tên Kim Đan hậu kỳ kia cũng bắt đầu tụt dốc không phanh.
Kim Đan trung kỳ...
Kim Đan sơ kỳ...
Trúc Cơ hậu kỳ...
Luyện Khí tầng 9...
“Đại ca, huynh diễn cũng quá giống rồi, vậy mà ngay cả tu vi cũng hùa theo áp chế xuống rồi!”
“Đại ca, đừng chơi nữa, thời gian của chúng ta có hạn, tìm bảo bối quan trọng hơn, không cần thiết phải lãng phí thời gian trên người hai kẻ này!”
Ba tên tán tu kia bắt đầu khuyên đại ca đừng chơi nữa, nhưng dần dần, bọn họ nhìn thấy đại ca của bọn họ bắt đầu đầu rơi m.á.u chảy, rốt cuộc cũng nhận ra sự bất thường.
“Không đúng! Con nha đầu này không bình thường! Đại ca huynh mau bắt nó lại đi!”
