Sư Muội Qua Đây - Chương 127
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:27
“Trong lúc nói chuyện, vết thương trên chân cô ấy chậm rãi cầm m-áu.”
Cầm được m-áu là tốt rồi, đợi tìm được Lâm Vọng, anh ấy chắc chắn chữa được, Vân Nhược cởi áo khoác trên người khoác lên cho Miêu Uyển, Miêu Uyển vội vàng lắc lắc đầu, Vân Nhược nói:
“Cậu bị thương chảy rất nhiều m-áu, phải giữ nhiệt độ c-ơ th-ể, ban đêm không được nhiễm lạnh."
Miêu Uyển lúc này mới không từ chối.
Canh Tang Nhược bên kia đại khái đã ngủ rồi, những đệ t.ử tông môn và học sinh học viện vây quanh cô ta đều yên tĩnh không nói chuyện, sợ làm phiền tới cô ta.
Vân Nhược và Vưu Tiểu Thấm đi xa ra một chút, hỏi cô ấy:
“Các cậu gặp phải cái gì, sao bị thương thế?"
Vưu Tiểu Thấm kể lại vẫn có chút sợ hãi.
Cậu ấy hồ đồ đến nơi này, may mà đi cùng có học sinh cũ từng gặp ở lớp học, cũng suy đoán nơi này là bí cảnh, nhưng đều cảm thấy không thể nào, chỉ đành tìm xung quanh xem có ra ngoài được không, đi đi lại lại lại gặp được đệ t.ử tông môn khác, thế là mọi người liền kết bạn cùng nhau tìm lối ra.
Không ngờ trong đầm lầy lại có thứ kỳ quái tấn công họ.
“Là thứ gì?"
Vân Nhược hỏi.
“Không nhìn rõ."
Vưu Tiểu Thấm nói, “Tốc độ rất nhanh, lóe lên là qua, vết thương trên chân Miêu Uyển chính là bị thương như vậy."
Thứ này nghe có chút giống thú hút linh lực.
Vưu Tiểu Thấm đoán được Vân Nhược đang nghĩ gì:
“Chắc không phải thú hút linh lực, chúng nó không ăn linh lực, cũng không ăn người, luôn trốn dưới nước, sẽ đột nhiên từ trong nước lao ra tấn công."
Vậy chắc đúng là không phải thú hút linh lực, thú hút linh lực không thích nước, cũng không thể sinh tồn dưới đáy nước.
Vân Nhược nghĩ nghĩ, hỏi:
“Canh Tang Nhược tu vi rất mạnh à?"
Bản thân nàng bây giờ cũng có thể tu hành rồi, khó bảo không phải vì nàng và bộ xương phượng hoàng kia không tương hợp, nói không chừng Canh Tang Nhược có thể tu hành nhỉ?
Vưu Tiểu Thấm lắc lắc đầu:
“Tớ xem thân pháp linh lực của cô ta chắc đều chỉ là cấp thấp, nhưng cô ta toàn thân đều là pháp khí pháp bảo hộ thân, đi một đường tới nay đi theo bên cạnh cô ta an toàn nhất, là cô ta đang bảo vệ mọi người."
Thì ra là vậy.
Vân Nhược và Vưu Tiểu Thấm nói vài câu, bảo cậu ấy an tâm nghỉ ngơi, mình canh đêm.
“Tớ ở cùng cậu nhé."
Vưu Tiểu Thấm nói, “Tay của cậu có phải bị thương không?
Cũng là bị thứ trong nước kia thương tới à?"
Vân Nhược cười cười:
“Cậu nhìn ra rồi à?"
“Nói nhảm."
Vưu Tiểu Thấm nói, “Cậu cầm gậy đều dùng tay trái."
“Không sao, sắp khỏi rồi."
Vân Nhược nói.
Kết quả Vưu Tiểu Thấm nói muốn canh đêm cùng nàng, chưa được một khắc liền nghiêng đầu dựa vào người nàng ngủ thiếp đi.
Vân Nhược không gọi cậu ấy dậy, ngẩng đầu nhìn nhìn màn trời, chỉ một màu đen kịt, không có trăng cũng không có sao, nàng men theo tiếng gió cẩn thận nghe nghe, tiếng xao động dưới đáy nước nàng cảm nhận được khi tới đây dường như đều bình ổn xuống rồi.
Liệu có phải thứ tấn công mọi người không?
May mà nàng kiềm chế được sự hiếu kỳ, không đặc biệt ghé sát qua xem.
Không biết Bách Lý Dạ có ở vùng đầm lầy này không, hắn gặp phải những thứ này không?
Thực ra nàng không lo lắng Bách Lý Dạ lắm, ngược lại lo lắng hơn cho Kỷ Nguyệt Từ và Giang Bắc Sơn họ, Lâm Vọng chắc tự bảo vệ mình được, nguy hiểm nhất chính là Giang Bắc Sơn, linh kỹ của anh ấy nếu không khống chế được... nàng phải sớm tìm người.
Lần này Vân Nhược đặc biệt tính thời gian, phát hiện sự giao thay thời gian trong bí cảnh trở nên nhanh hơn, lúc nàng vào không biết sắc trời bên ngoài trong sơn động, nhưng từ lúc nàng ra sơn động tới lúc tìm được Vưu Tiểu Thấm họ, gần như chỉ có hai đối canh giờ trời liền đen, bây giờ ngắn hơn, đã không đủ hai canh giờ.
Ánh sáng trời sáng lên, những người khác đều lần lượt thức dậy, Canh Tang Nhược đầy mặt không vui đứng dậy, đệ t.ử tông môn bên cạnh lập tức xòe tay áo giúp cô ta chắn ánh sáng, có người dùng khăn tay thấm nước mang theo người lau mặt cho cô ta, Canh Tang Nhược đương nhiên hưởng thụ những thứ này, chỉnh đốn xong mới mở miệng:
“Xuất phát đi."
“Chân... chân của tớ không động được rồi!"
Miêu Uyển đứng dậy, lại phát hiện chân bị thương của mình mất cảm giác, không đứng vững ngã ngồi xuống.
Cô ấy xắn ống quần, vết thương bị thương hôm qua đã cầm m-áu, vết thương trông cũng chữa lành không ít, nhưng toàn bộ cẳng chân đều lộ ra một loại màu trắng không bình thường, Vưu Tiểu Thấm vươn tay sờ một cái, sắc mặt hơi khó coi:
“Sao tớ cảm thấy, chân của cậu giống như bị cứng lại rồi?
Thứ đó có lẽ có độc gì kỳ quái, lan tới toàn bộ chân rồi."
Miêu Uyển suýt nữa ngất đi.
“Độc này không lây chứ!"
Một học sinh học viện kinh hãi kêu lên.
Một đám người “ào" một cái lùi lại mấy bước.
Vân Nhược qua đó muốn xem xem, Miêu Uyển vội vàng rụt chân về phía sau:
“Đừng chạm vào, vạn nhất lây..."
“Không đâu."
Vưu Tiểu Thấm nói, “Tớ hôm qua giúp cậu băng bó, tay còn chạm vào m-áu, chút việc cũng không có."
Những người khác và Miêu Uyển đều đồng thời thở phào nhẹ nhõm, Miêu Uyển thở xong lại nhấc lên ngay:
“Vậy đây là chuyện gì?"
Vân Nhược qua đó vươn tay sờ sờ cẳng chân của cô ấy, cẩn thận quan sát, gần vết thương sờ vào hơi lạnh, cảm giác hơi cứng, những chỗ khác chỉ là lạnh, giống như... chân cô ấy đang lấy vết thương làm điểm khởi đầu, chậm rãi biến thành ngọc thạch không có sự sống.
Là độc à?
“Bạn của tớ cũng ở trong bí cảnh, y thuật của anh ấy rất lợi hại, tìm được anh ấy có lẽ có cách."
Vân Nhược nói, nàng cười an ủi Miêu Uyển, “Tớ đỡ cậu, đứng lên được không?"
“Được."
Miêu Uyển đỡ tay nàng đứng lên, Vưu Tiểu Thấm cũng qua đó đỡ cô ấy.
“Thế này sao đi?
Vốn qua vùng nước đã nguy hiểm, cậu đây không phải là kéo chân mọi người à."
Canh Tang Nhược bất mãn nói, cô ta quay đầu nhìn nhìn trong đám người, chỉ vào một học sinh học viện vóc dáng còn coi là vạm vỡ, “Cậu cõng cậu ấy đi."
Cậu học sinh kia nghĩ tới cảnh hôm qua gặp những thứ trong nước nhóm người chạy trốn điên cuồng, vẻ mặt do dự:
“Tớ cõng cậu ấy sao chạy, nếu gặp phải thứ đó..."
“Ái chà cậu phiền thật đấy."
Canh Tang Nhược chống nạnh không kiên nhẫn giọng giòn giã nói, “Không phải còn có ta à, cậu cứ việc cõng cậu ấy là được, gan nhỏ như vậy sau này có bản lĩnh gì vào đại tông môn?
Nếu đại sư huynh ở đây ta không phân phó cậu đâu, thật vô dụng."
Cậu học sinh học viện bị cô ta nói cho mặt xanh một trận trắng một trận, đành qua đó cõng Miêu Uyển lên.
“Đi thôi."
Canh Tang Nhược đi đầu ra khỏi rừng cành khô, mọi người đều đi theo ra ngoài.
Đầm lầy và dáng vẻ Vân Nhược nhìn thấy hôm qua xấp xỉ nhau, không trải qua một đêm xảy ra thay đổi gì, nàng nhìn về hướng mình tới, cuối cùng phát hiện ra điểm kỳ lạ.
