Sư Muội Qua Đây - Chương 129
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:27
“Vân Nhược lúc này mới hoàn hồn:
“Tớ muốn bắt một thứ này."
Đợi tìm được Lâm Vọng mới tốt để anh ấy phán đoán Miêu Uyển bị thứ gì thương tới, dù Lâm Vọng nhìn không ra, ít nhất có thể mang ra khỏi bí cảnh, nàng vừa nhìn chân Miêu Uyển, cảm giác vật cứng đã sắp lan tới đầu gối rồi, độc của thứ này thật sự đáng sợ.”
“Cậu điên rồi à!"
Vưu Tiểu Thấm liều mạng ngăn cản nàng, “Thứ đó nghe tiếng vỏ cứng như vậy, không bị thương đã là may mắn, sao có thể bắt được."
“Tớ có cách."
Vân Nhược nói.
Canh Tang Nhược nghe nói nàng muốn quay lại, tức giận dậm chân:
“Khó khăn lắm mới cứu các người ra, sao cô còn muốn quay lại?
Cái nơi này ở thêm một khắc ta cũng không thích!"
“Các cậu đi trước đi."
Vân Nhược nói.
Nàng gần như không nhìn Canh Tang Nhược, nhìn khuôn mặt này vẫn sẽ cảm thấy gượng gạo, nàng cảm thấy mình bây giờ như vậy đã rất lý trí rồi, nỗ lực thuyết phục bản thân không liên hệ những khổ sở chịu trong ngọc quan đó với Canh Tang Nhược, người động thủ là ba vị sư huynh của cô ta, cô ta lúc đó cũng chỉ là một vệt tàn hồn.
Nhưng Vân Nhược cũng không muốn ở cùng một đội với cô ta.
Canh Tang Nhược suýt bị câu nói này làm cho cười giận:
“Được thôi, đây là tự cô tự nói đấy, vậy chúng tôi không đợi cô nữa, cô tiêu hao linh lực như vậy, ta xem linh lực của cô chống đỡ được bao lâu, đến lúc đó chẳng phải lại tới cầu ta sao, hừ."
“Đi."
Cô ta dẫn người khác đi rồi.
Vân Nhược nhìn Miêu Uyển và Vưu Tiểu Thấm.
Miêu Uyển chống một chân:
“Tớ có thể đi cùng cậu không?"
“Đương nhiên."
Vân Nhược nói.
“Tớ đợi cậu."
Vưu Tiểu Thấm vô cùng cứng cỏi nói, “Nhưng đ-ánh thứ quái dị đó tớ sẽ không qua đó kéo chân cậu đâu."
Vân Nhược gật gật đầu:
“Được, tớ chỉ là thử, bắt không được liền quay lại."
Vân Nhược đi ngược trở lại vùng nước vừa mới đi qua, nhảy lên một tảng đ-á lớn, cố ý đứng khá sát bờ nước, tuy nhiên đợi nửa ngày trời, dưới nước lại chút động tĩnh cũng không có.
Nàng cảnh giác ghé sát nhìn nhìn mặt nước, trên mặt nước gợn sóng vừa rồi kích lên vẫn còn đang nhẹ nhàng rung rinh, nhưng mặt nước sạch sẽ thấu suốt, có thể nhìn thấy rêu xanh và cỏ nước dưới đáy nước, căn bản không có bóng dáng của bất kỳ thứ gì.
Vân Nhược nhớ tới mình “hôm qua" đi trong bờ vùng nước rất lâu đều không gặp thứ quái dị này, lúc đó nghe Vưu Tiểu Thấm kể rồi, nàng tưởng là hướng nàng tới vừa hay không có, nhưng toàn bộ đầm lầy, sao có thể bên hướng nàng tới không có.
Còn một khả năng, nguyên nhân nàng không gặp những thứ này là, chúng nó không chủ động tấn công nàng, là vì nàng luôn không sát bờ nước?
Nhưng bây giờ sát bờ rồi hình như cũng không có tác dụng.
Vân Nhược đợi thêm một lát, dưới nước vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Thế này làm sao, gọi Vưu Tiểu Thấm qua câu một chút?
Hơi quá ác quỷ rồi.
Nàng đang nghĩ xem còn cách gì khác không, Vưu Tiểu Thấm đợi nửa ngày trời không thấy Vân Nhược quay lại, lo lắng chạy qua đây, thấy Vân Nhược chỉ đứng bên bờ nước, cậu ấy thở phào nhẹ nhõm đi qua:
“Dọa ch-ết tớ rồi, cũng không nghe bên này có động tĩnh, những thứ kia không ra sao?"
Vân Nhược gật gật đầu.
Vưu Tiểu Thấm chưa đi tới bên cạnh nàng, mặt nước sóng nước rung rinh, một bóng đen lao ra khỏi nước tấn công về phía cậu ấy!
“Lùi lại."
Vân Nhược b-ắn ra một chiếc ch.óp ba cạnh bảo vệ Vưu Tiểu Thấm, Vưu Tiểu Thấm suýt sợ ch-ết khiếp, vội vàng lùi khỏi vùng nước.
Cậu ấy vừa lùi ra, mặt nước lại khôi phục sự bình tĩnh, Vân Nhược vội vàng đi qua, thứ quái dị đó vào nước liền biến mất, ngoài gợn sóng trên mặt nước căn bản không nhìn thấy dưới nước có bất kỳ thứ gì.
Thật tà môn.
Vân Nhược nghĩ nghĩ, nhìn về phía Vưu Tiểu Thấm:
“Hay là, cậu đi qua đây một chút?"
Vưu Tiểu Thấm cũng nhìn ra vấn đề rồi:
“Chúng nó... không tấn công cậu?
Tớ tới mới được?"
Vân Nhược gật gật đầu.
Vưu Tiểu Thấm:
“..."
Vưu Tiểu Thấm tâm nhất hoành, vài bước đi tới bờ vùng nước, coi ch-ết như không:
“Tới đi!
Tớ chuẩn bị xong rồi các ngươi lũ quái vật!"
Giây sau, mặt nước bốn phía nước tung tóe, thứ quái dị đua nhau ra tấn công cậu ấy.
Vưu Tiểu Thấm:
“..."
Được rồi thật sự thành mồi rồi nhé.
Vân Nhược luôn nghiêm túc chờ đợi, trong tay mấy chiếc ch.óp ba cạnh lấp lánh ánh bạc, nơi thị giác chạm tới, thứ nhảy lên từ dưới nước tốc độ có một giây biến chậm, Vân Nhược càng tập trung sự chú ý, vỏ của thứ này cứng vô cùng, muốn bắt nó không thể từ bên ngoài, chỉ có thể tấn công bên trong thôi.
Vưu Tiểu Thấm nỗ lực né tránh, tinh thần lực tập trung trước nay chưa từng có, mấy lần suýt né được tấn công tới trước mặt, tất nhiên cũng có Vân Nhược giúp cậu ấy chắn không ít, cậu ấy chỉ cảm thấy không biết vì sao, động tác và thị lực của mình đều trở nên rõ ràng nhanh nhẹn hơn nhiều so với lúc chạy mạng vừa rồi, c-ơ th-ể dường như cũng nhẹ nhàng hơn.
“Được rồi, lui."
Tiếng của Vân Nhược vang lên.
Vưu Tiểu Thấm lập tức thoát thân rời khỏi vùng nước.
Thứ quái dị nhảy lên lập tức ít đi, Vân Nhược đã dùng linh kỹ khóa c.h.ặ.t một con, đợi động tác của nó chậm lại giây đó, trong tay một chiếc ch.óp ba cạnh xé gió mà đi, chuẩn xác cắm từ miệng thứ đó vào trong c-ơ th-ể.
Thành công rồi, lần này nàng không nghe thấy tiếng linh khí va chạm vào vỏ cứng của nó vang lên.
“Bõm" một tiếng, thứ đó vẫn nhảy về trong nước.
Chưa ch-ết?
Vân Nhược đi tới bờ nước nhìn nhìn, chiếu cũ là nước trong có thể nhìn xuyên đáy và cỏ nước trôi nổi, ngoài ra không có gì cả.
Vưu Tiểu Thấm thấy nàng không bắt được, nôn nóng thử:
“Tớ lại qua câu một lần?"
Nghe giọng điệu còn khá vui.
Cậu ấy đang định qua đây, Vân Nhược đột nhiên nhìn thấy dưới đáy nước thứ gì đó phản xạ một chút ánh sáng, nàng vẫy vẫy tay với Vưu Tiểu Thấm ý bảo cậu ấy đừng qua đây, tự mình bò tới bên tảng đ-á nhìn xuống nước, dưới mặt nước không có gì lại xuất hiện mấy đạo chùm sáng màu sắc khác nhau, lấp lánh chậm rãi nổi lên từ đáy nước.
Nàng vươn tay vào trong nước, rõ ràng nhìn thấy trong nước không có gì, nàng lại sờ thấy thứ gì đó cứng cứng.
Vưu Tiểu Thấm thấy nàng bò bên bờ nước, muốn qua lại không dám qua, sợ cậu ấy qua đó thứ quái dị trong nước nhảy ra tấn công Vân Nhược, lại vô cùng lo lắng, sốt ruột xoay vòng vòng tại chỗ.
Vân Nhược sờ sờ thứ không nhìn thấy đó, bề mặt có những khối nhỏ lồi lên, nhưng vô cùng trơn láng, tay nàng vươn tới, thứ đó chậm rãi động động, cọ cọ vào tay nàng.
