Sư Muội Qua Đây - Chương 13
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:03
“Nguyên nhân kết giới ngọc mất hiệu lực cũng đã được điều tra rõ ràng, chính là do con Phệ Linh Thú lén lút lẻn vào thành từ lúc nào không hay gây ra.”
Phệ Linh Thú ưa thích những thung lũng sâu thẳm ẩm thấp âm hàn, hiếm khi chủ động tiến vào những thị trấn đông người, cho dù có ra ngoài dạo chơi, cũng thích tìm đến những tiên sơn của các đại tông môn linh khí nồng đậm, con này không biết tại sao lại chạy vào Bắc Châu thành, còn tìm thấy nơi đặt kết giới ngọc, ăn sạch lớp màng phòng hộ, gặm nhấm hết sạch linh lực trong kết giới ngọc.
Khéo thay lại đúng lúc yêu thú Ly Khôn đi qua, chướng khí bao vây thành, suýt chút nữa đã gây ra đại họa.
May mà kinh hỉ nhưng không nguy hiểm.
Đệ t.ử Huyền Dương Tông xử lý xong sự việc liền rời đi, gã râu quai nón được người của trạm canh gác đưa đi trị thương, lúc đi nhờ Vân Nhược trông nom giúp đồ đệ nhỏ của mình.
Vân Nhược rốt cuộc cũng biết được đại danh của gã, Hồ Dũng.
Người như tên.
Nàng dẫn theo đồ đệ nhỏ của Hồ Dũng là A Hằng đi dạo một vòng quanh nội thành, đi dạo không mục đích trên phố, còn ghé qua khu Tây thị một chuyến, hai tên gian thương một đen một trắng đã đi rồi, nàng lại dẫn A Hằng tới phố ẩm thực ở khu Bắc thị chơi, mua cho cậu bé ít đồ ăn.
A Hằng trái lại rất ngoan, Vân Nhược đi đâu cậu bé đi đó, giống như một con cún nhỏ nghe lời.
Đến tối Vân Nhược mới dẫn người trở về ngoại thành.
Đáng lẽ nàng đã đưa A Hằng về trạm canh gác rồi, lúc đi cậu bé lại đi theo ra ngoài, nhìn Vân Nhược chằm chằm bằng ánh mắt mong đợi, Vân Nhược đành phải đưa cậu bé về nơi ở của mình, nhường chiếc giường duy nhất cho cậu bé.
Thiếu niên mệt mỏi cả ngày, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi, Vân Nhược lại không ngủ được.
Múc nước tắm một trận bằng nước lạnh, rửa sạch hết vết m-áu và bụi bặm trên người, tâm trạng nàng rốt cuộc cũng bình phục lại một chút.
Việc mình là toàn linh mạch thức tỉnh vẫn có chút không chân thực.
Mọi thứ vốn đã được dự định ổn thỏa vào ngày hôm qua đột nhiên bị xáo trộn cả lên, trước ngày hôm nay, nàng chỉ muốn tích góp thêm chút tiền, đổi một nơi ở bình thường, sau này quy hoạch tốt con đường nghề nghiệp của mình, tìm những cách kiếm tiền khác, bình tĩnh và an ổn sống tốt những ngày tháng ở thế giới này.
Đã sống dưới thân phận người phàm lâu như vậy, số phận đột nhiên lại trêu đùa nàng một vố, ném xuống đầu nàng một miếng bánh lớn như vậy.
Có lẽ lại là một cái bẫy cần trả giá cũng nên.
Vân Nhược suy nghĩ lung tung rất nhiều, cuối cùng tựa bên cửa sổ ngủ thiếp đi.
Sáng sớm ngày hôm sau trời vừa tờ mờ sáng nàng đã bị tiếng gõ cửa đ-ánh thức.
Nói là gõ cửa, thực ra là đ-ập cửa, lực đ-ập còn không nhỏ, nàng mà không tỉnh nữa, hai cánh cửa cũ kỹ lâu ngày không tu sửa kia sẽ hy sinh oanh liệt mất.
Vân Nhược dụi mắt ra mở cửa, gã râu quai nón Hồ Dũng tinh thần sảng khoái đứng ngoài cửa, nhìn thấy Vân Nhược thì ngẩn ra, sau đó nhe răng cười lộ ra hàm răng trắng hếu, trên vai vác một bọc đồ đi vào sân nhà nàng, ánh mắt nhìn quanh một vòng rồi lặng lẽ rơi lại trên mặt nàng, biểu cảm khó diễn tả:
“Mẹ ơi, đây là nơi cho người ở sao?"
“Thúc khỏi thương rồi à?"
Vân Nhược hỏi.
Hồ Dũng “hừ" một tiếng, vung vẩy cánh tay đầy uy thế, hào sảng nói:
“Chút thương tích đó không thành vấn đề."
“Đây là cái gì?"
Vân Nhược chọc chọc vào cái bọc lớn gã vác trên vai.
“Cho con đấy."
Hồ Dũng đặt đồ xuống, lại từ trong ng-ực móc ra một cái túi to vừa phải nhét cho Vân Nhược, “Này, cái này cũng vậy."
Vân Nhược mở túi ra nhìn, suýt chút nữa lóa cả mắt.
Bên trong toàn là linh thạch, ước chừng sơ sơ cũng có hàng trăm viên, phần lớn là linh thạch hạ phẩm, trong đó còn lẫn lộn mấy viên trung phẩm.
“Thế này là làm gì ạ?"
Nàng nhìn gã râu quai nón.
“Bây giờ thúc chỉ có bấy nhiêu thôi."
Hồ Dũng gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng, “Cho con làm lộ phí đi đường, con sẽ không ở lại Bắc Châu thành nữa đúng không?
Đã biết mình là toàn linh mạch thức tỉnh, chắc chắn phải tới học viện học tập tu hành, coi như là một chút tâm ý của thúc, đền đáp ơn cứu mạng của con."
Tối qua lúc Vân Nhược xông vào trạm canh gác gã cứ ngỡ là một trong những tiểu khất cái thường xuyên tới chỗ gã trộm đồ, muốn dọa nạt một chút, dạy bảo một phen, rồi để nàng lấy chút đồ đi, không ngờ Vân Nhược không chỉ thân thủ linh hoạt, có thể vòng ra sau lưng c.h.ặ.t vào gáy gã, mà khi nguy hiểm đến gần không hề tự mình bỏ chạy mà lựa chọn tới trạm canh gác báo tin, sau đó lại càng liều mạng cứu gã lúc gặp hiểm nguy, tâm tư và lòng can đảm đều là hạng nhất thông tuệ và gan dạ.
Sau đó gã nghĩ hay là lại nhận thêm một đồ đệ nữa, ít nhất để Vân Nhược có thể ăn no mặc ấm học chút bản lĩnh, không ngờ nàng lại là hạt giống tốt toàn linh mạch thức tỉnh.
Hồ Dũng đưa tay định vỗ vai Vân Nhược, nhìn bé gái trước mặt đã rửa sạch sẽ trông vô cùng xinh xắn, nửa chừng lại rụt tay về, lúc nãy vào cửa gã suýt nữa không nhận ra, gã cười cười, vẻ mặt nghiêm túc hơn không ít:
“Con ngốc như vậy, có sức tự bảo vệ mình mới là quan trọng nhất."
Vân Nhược:
“?"
Con ngốc chỗ nào cơ ạ?
Nàng nhìn bọc đồ lớn dưới đất, phồng căng lên, đại khái là những thứ như chăn đệm, chuẩn bị cho nàng khá là đầy đủ.
Không ngờ Hồ Dũng trông cục mịch thô kệch như thế cũng có lúc tinh tế thế này.
Cứ thế là đi tu hành sao?
Nhưng nàng còn rất nhiều câu hỏi.
Học viện đi thế nào, ở hướng nào, cách bao xa, tới đó rồi làm sao để vào học viện, có giống như vào đại tông môn không?
Tuy rằng nàng cũng không biết làm sao mới có thể vào đại tông môn, dù sao năm đó nàng là trực tiếp được đưa vào Huyền Dương Tông.
Còn nữa học viện rốt cuộc tên là gì, nếu nàng đi đường hỏi thăm người ta, cũng phải biết cái tên chứ.
Hồ Dũng nhìn ánh mắt mơ màng của Vân Nhược, thở dài một tiếng:
“Con cái gì cũng không biết đúng không...
Thúc đoán ngay mà."
Dẫu biết những điều này, cũng không đến nỗi tới tận mười bảy mười tám tuổi mới đo linh mạch lần đầu, có chút dấu hiệu đã sớm đi tìm cách đo rồi.
Một cô bé cô đơn lẻ loi, cũng không có người thân, thảo nào bị trì hoãn tới tuổi này.
Hồ Dũng gọi to tên đồ đệ nhỏ trong sân hai tiếng, A Hằng mắt nhắm mắt mở đi ra, bị sư phụ túm đi rửa mặt, nói với cậu bé vài câu, A Hằng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, chào Vân Nhược một tiếng rồi chạy biến ra ngoài.
“Con thu dọn đồ đạc đi, hôm nay lên đường luôn."
Hồ Dũng nói với Vân Nhược.
Mặc dù gã thấy cũng chẳng có gì để thu dọn, chỗ này của Vân Nhược quả thực nghèo rớt mồng tơi, cơ mà không nghèo thì cũng không sống ở khu thành cũ đã bị bỏ hoang này.
“Vâng, con biết rồi."
Vân Nhược vô thức trả lời.
