Sư Muội Qua Đây - Chương 31
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:06
Bách Lý Dạ quay đầu nhìn Vân Nhược, Vân Nhược chậm rãi rút thanh kiếm trong tay ra khỏi người Phệ Linh Thú, mấy giọt m-áu ấm nóng b-ắn vào cổ nàng, tôn lên làn da trắng nõn, tạo cho người ta một cảm giác kinh tâm động phách.
Lúc này hắn mới nhìn rõ, một bên vạt váy trên người nàng đã dính đầy vết m-áu.
“Cô bị thương sao?”
Bách Lý Dạ ngồi xổm xuống.
“Không có ạ.”
Vân Nhược có chút mịt mờ, lúc Bách Lý Dạ vươn tay qua theo bản năng lui ra sau một chút, lần theo ánh mắt của hắn nhìn về phía vết m-áu trên người mình, bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng giải thích, “Không phải m-áu của tôi, là của Phệ Linh Thú đấy.”
Bách Lý Dạ nghe xong có chút im lặng.
Vân Nhược cũng im lặng theo.
Cảnh này lúc này, vậy mà lại giống một cách kinh ngạc với hồi ở Bắc Châu Thành.
Cùng một kiểu Phệ Linh Thú bị g-iết, thậm chí ngay cả lời giải thích của nàng cũng y hệt, chỉ là khi đó đối tượng nàng giải thích là Hồ Dũng.
“Cô lại g-iết được một con Phệ Linh Thú?”
Bách Lý Dạ hỏi.
Giọng điệu hắn ít nhiều mang theo chút hoài nghi, Vân Nhược không trách hắn, vì chính nàng lúc này cũng đang rất nghi hoặc, nàng chỉ chỉ phía sau lưng, Bách Lý Dạ ló đầu nhìn một cái, dưới đất quả thật nằm một con Phệ Linh Thú bị đ-âm cho mấy cái lỗ thủng.
Vân Nhược:
“Lúc tôi tới bị nó đ-ánh lén, trong lúc tình thế cấp bách nhớ lại phương pháp rót linh lực mà huynh dạy, vốn dĩ là nghĩ linh lực của tôi nhiều, vậy thì cho nó ăn thêm một chút, vạn nhất nó ăn no rồi sẽ không ăn tôi nữa thì sao?”
“…
Thông minh.”
Bách Lý Dạ nói:
“Cô nói tiếp đi.”
Vân Nhược cảm thấy câu “thông minh” này dường như không phải đang khen mình, nhưng nàng không có bằng chứng, thế là tiếp tục kể:
“Kết quả là ngưng tụ ra một thanh kiếm.”
Nàng vung nhẹ thanh kiếm thon dài trong tay, vết m-áu trượt xuống, lưỡi kiếm khôi phục sạch sẽ, ánh bạc lóe lên.
Vừa rồi nàng quá căng thẳng, sau khi ngưng tụ ra linh kiếm liền đ-âm loạn xạ một hồi, hoàn toàn quên mất lúc trước ở Huyền Dương Tông từng học qua một chút kiếm thuật, suýt chút nữa đ-âm con Phệ Linh Thú lao tới trước mặt thành con nhím.
Cú vừa rồi nàng đã có kinh nghiệm hơn nhiều, một kiếm đoạt mạng.
Bách Lý Dạ nhìn nhìn con Phệ Linh Thú vẫn còn xuyên trên thân kiếm của mình, lại nhìn nhìn con ở ngoài cửa, nghiêm túc hỏi Vân Nhược:
“Làm sao cô đ-âm trúng được nó?”
Nếu là may mắn đ-âm trúng một lần thì cũng thôi đi, hồi ở Bắc Châu Thành hắn đã nhận ra điểm kỳ lạ trên người Vân Nhược nhưng không nói toạc ra, có khả năng là con người trong tình cảnh cực đoan bị kích phát tiềm năng, hắn không quá để tâm, chỉ giúp nàng đo lường linh mạch.
Nhưng chuyện may mắn thì không thể cứ xảy ra hết lần này đến lần khác được.
Lần ở Bắc Châu Thành đó Vân Nhược cũng đã trả lời câu hỏi này của Bách Lý Dạ, chỉ là khi đó nàng không hiểu ý đồ khi Bách Lý Dạ hỏi như vậy, hiện tại thì đã hiểu rồi.
“Tôi không biết.”
Vân Nhược thành thật nói, “Hình như, tốc độ của tôi nhanh hơn nó?”
Dù sao nàng luôn có mấy khoảnh khắc cảm thấy động tác của Phệ Linh Thú chậm rì rì, vung kiếm đ-âm một cái là trúng.
Bách Lý Dạ nhíu mày:
“Ta có thể nhìn thấy động tác của cô, không nhanh.”
Vân Nhược:
“…
Ồ.”
Nàng rõ ràng không đồng tình với lời này, Bách Lý Dạ nhận ra cảm xúc của nàng, thở dài:
“Không phải ý đó, ta cảm thấy có thể đổi hướng suy nghĩ một chút, nếu là tốc độ của cô còn nhanh hơn Phệ Linh Thú, vậy thì lúc cô đ-âm trúng nó ta không thể nào đ-âm trúng được, vì động tác của ta không nhanh bằng cô, nhưng chúng ta gần như là đồng thời đ-âm trúng.”
…
Hình như đúng là như vậy thật.
Vân Nhược nghĩ đến những chuyển động chậm mất khung hình trong mắt nàng, chỉ cần nàng tập trung chú ý đặc biệt, liền có thể cảm thấy động tác của đối phương là chậm chạp, nàng vẫn luôn nghĩ là mình nhanh nên mới làm cho đối phương trông chậm đi, nghĩ kỹ lại, lúc ở học viện báo danh, không lấy được bài thông hành sẽ bị kéo xuống nước, lúc đó dòng nước dưới chân cũng chậm lại, nếu là nàng tốc độ rất nhanh, vậy thì ngoài dòng nước ra, những người xung quanh trong cảm nhận của nàng cũng phải chậm lại mới đúng.
Nhưng không hề, lúc đó ngoại trừ dòng nước kéo nàng chậm lại, không kịp quấn lấy chân nàng, thì tiếng người và đám đông xung quanh đều bình thường.
Người trở nên nhanh hơn không phải nàng, mà là đối phương đã chậm lại.
Nhưng khoảnh khắc chậm lại đó, dường như chỉ có nàng mới bắt được.
Thử lại lần nữa xem.
Nói là làm, Vân Nhược cầm kiếm đi vào trong viện, để bản thân lộ diện trước mặt Phệ Linh Thú.
Bách Lý Dạ không ngăn cản nàng, đứng dậy nhai một viên kẹo, bổ sung linh lực cho thanh kiếm trong tay.
Nếu Vân Nhược thất bại thì ít nhất hắn có thể chặn đứng đòn tấn công lại.
Vân Nhược đứng giữa sân, phóng thích linh lực, đám Phệ Linh Thú xung quanh cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ và ngọt ngào, tất cả đều bước ra khỏi bóng tối, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Vân Nhược, mấy con nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, nhìn mà Vân Nhược thấy hơi buồn nôn.
Tới đi.
Nàng xoay thanh kiếm trong tay, nghiêm túc hơn bao giờ hết, mũi kiếm linh lực lưu chuyển chỉa chéo xuống đất, đây là lần đầu tiên nàng có ý thức sử dụng sức mạnh của chính mình.
Con Phệ Linh Thú vồ về phía Vân Nhược đột nhiên biến mất trong tầm mắt Bách Lý Dạ, hắn hoàn toàn không kịp bắt lấy động tác của chúng, đang định lướt người lên trên, thanh kiếm trong tay Vân Nhược đã động, múa ra một đóa kiếm hoa xinh đẹp, chiêu thức kiếm thuật gọn gàng dứt khoát, chỉ trong vài nhịp thở, mấy con Phệ Linh Thú đều đã ch-ết dưới kiếm của nàng.
Bách Lý Dạ lần này cũng rất nghiêm túc, cảm thấy sức mạnh của Thức Mạch bị mình thúc giục đến cực hạn, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào động tác của Vân Nhược, cuối cùng cũng để hắn nhìn ra được chút manh mối.
Động tác của Vân Nhược không chậm, nhưng cũng tuyệt đối không nhanh hơn Phệ Linh Thú, chỉ là khi kiếm của nàng đ-âm ra, có một khoảnh khắc, con Phệ Linh Thú ngay trước lưỡi kiếm của nàng dường như đã khựng lại.
Chỉ là một tích tắc, thực ra hắn không nhìn rõ được, là kết hợp với những suy đoán cơ bản mà đoán ra thôi.
Phệ Linh Thú nếu không chiếm ưu thế về tốc độ thì căn bản chẳng khác gì những con yêu thú bình thường, thậm chí ngay cả lớp da cứng cáp cũng không có.
Vân Nhược không cho chúng cơ hội, đuổi theo giải quyết sạch sẽ tất cả.
Bộ váy trắng trên người nàng gần như bị nhuộm đỏ, chậm rãi từ ngoài cửa đi trở vào.
“Tôi g-iết hết rồi.”
Nàng nói, bàn tay cầm kiếm hơi run rẩy.
“Cô làm rất tốt.”
Bách Lý Dạ đi tới, do dự một chút, giơ tay lau đi một vết m-áu bên khóe mắt nàng, nắm lấy cổ tay nàng dẫn dắt nàng bình ổn linh lực, thu thanh kiếm do linh lực hóa hình lại, “Phệ Linh Thú nếu mà chạy xuống núi thì thị trấn dưới núi sẽ rất nguy hiểm, cô đã cứu được rất nhiều mạng người đấy.”
