Sư Muội Qua Đây - Chương 40
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:08
Kỷ Nguyệt Từ im lặng một hồi, nhàn nhạt nói:
“Chuyện tương lai để tương lai nói sau, tôi thấy hiện tại như thế này khá tốt.
Đệ vẫn nên lo lắng cho lời hứa của chính mình đi, sư phụ vốn dĩ không thích giao thiệp với học viện, năm ngoái vì chuyện của tôi mà lại làm ầm lên một trận, nếu người không chịu viết thư đề cử cho Vân Nhược, để xem đệ tính sao."
Nàng nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng tiếng đóng cửa sổ lại không nhỏ, làm rung động mấy con chim trên cây bên cửa sổ khiến chúng kinh hãi vỗ cánh bay đi.
Bách Lý Dạ xoa xoa mũi, thở dài.
Đây đúng là một vấn đề nan giải thật.
Đến Nhàn Vân Tông đã gần hai tháng, Vân Nhược cuối cùng cũng thực sự cảm nhận được mình là đến để làm việc.
Buổi sáng nàng có thói quen dậy sớm, dắt Đại Hoàng đi dạo.
Trước kia chỉ là quanh quẩn gần tông môn, hiện tại để tìm th-ảo d-ược cho Kỷ Nguyệt Từ, nàng chạy xa hơn một chút.
Khả năng nhận đường của Đại Hoàng rất mạnh, bất kể chạy xa bao nhiêu đều có thể thuận lợi dẫn nàng về tông môn, đôi khi còn có thể dẫn nàng đi đường tắt, vô cùng đáng tin cậy.
Những d.ư.ợ.c liệu Kỷ Nguyệt Từ muốn không dễ tìm cho lắm, Vân Nhược đi về phía núi Tình Tiều, đôi khi những d.ư.ợ.c liệu khác đã hái được một giỏ rồi, nhưng loại nàng ấy chỉ đích danh thì chỉ gặp được một hai cây.
Buổi chiều quay về ăn cơm tối, những d.ư.ợ.c liệu linh tinh thì đưa cho Lâm Vọng, đôi khi Giang Bắc Sơn cũng tới lựa xem có thứ gì có thể dùng làm gia vị nấu ăn không, những thứ tìm kiếm kỹ lưỡng thì cùng với bữa tối ngày hôm đó gửi về phòng cho Kỷ Nguyệt Từ.
Ăn cơm tối xong, mấy người liền chui vào phòng Bách Lý Dạ, chọn lựa ngọc thạch để làm ngọc kết giới.
Theo lời Lâm Vọng, phải cố gắng trước khi Vân Nhược đi học viện vào năm tới, đem toàn bộ số ngọc thạch mà hắn và Bách Lý Dạ tìm về được chế tạo thành pháp khí, tuyệt đối không được lãng phí cái bản lĩnh rót linh lực nhanh đến mức không ai đuổi kịp này của nàng.
Mặc dù ngày càng bận rộn, Vân Nhược lại cảm thấy rất vui vẻ.
Đôi khi d.ư.ợ.c liệu nàng cần tìm nằm sâu trong khe núi, đi xa, buổi trưa nàng không về ăn cơm, trước khi ra khỏi cửa buổi sáng sẽ để lại một mẩu giấy, bảo Giang Bắc Sơn không cần chuẩn bị cơm trưa cho mình.
Kết quả ngày hôm sau tiểu t.ử này dậy còn sớm hơn cả nàng, hấp sẵn màn thầu để nàng mang theo làm cơm trưa.
Sau này nếu buổi trưa Vân Nhược không về nàng sẽ báo trước cho Giang Bắc Sơn, đỡ cho hắn mỗi ngày đều phải dậy sớm cùng mình khi trời mới tờ mờ sáng.
Lâm Vọng và Bách Lý Dạ định kỳ cách một khoảng thời gian lại xuống núi bán pháp khí.
Biết Vân Nhược thích ăn Tuyết Thự (khoai tuyết), chỉ cần gặp là họ đều sẽ đóng gói một phần mang về tông môn cho nàng.
Nếu nhiều ngày không đi ra ngoài, cũng sẽ trực tiếp mua một túi tươi về, giao cho Giang Bắc Sơn làm, thành công mở khóa các kiểu ăn như Tuyết Thự cay tê, bánh viên Tuyết Thự, thịt hầm Tuyết Thự.
Cuối cùng là Vân Nhược bày tỏ ăn liên tục bảy ngày thực sự là ăn phát ngán rồi, Giang Bắc Sơn mới chịu đổi món, cuối cùng cũng không còn nhìn chằm chằm vào Tuyết Thự mà chế biến nữa.
Các dãy núi gần núi Tình Tiều đều có linh lực dồi dào, hoa cỏ kỳ lạ thú vị đếm không xuể.
Có một lần Vân Nhược mang về một cành cây có mùi hương độc đáo, giống như mùi không khí sau khi tuyết lớn vừa tạnh, l.ồ.ng lộng và thanh khiết.
Lâm Vọng nói đây là Tễ Tuyết Chi (cành tuyết tạnh), rất phổ biến trong rừng núi có linh khí dồi dào, không thuộc loại d.ư.ợ.c liệu, không có công dụng gì lớn, chỉ là mùi vị khá đặc biệt thôi.
Biết không phải là thứ danh quý gì, sau đó mỗi lần trở về Vân Nhược đều thuận tay bẻ một cành, nhờ Bách Lý Dạ làm cho nàng một cái bình nhỏ bằng ngọc trắng, cắm Tễ Tuyết Chi đặt trên bậu cửa sổ, xanh mướt trông rất đẹp mắt.
Ngày hôm sau Vân Nhược đi ra ngoài từ sớm, Kỷ Nguyệt Từ ngủ dậy thấy một con gà đang ngồi xổm trên bậu cửa sổ, từng miếng từng miếng mổ sạch toàn bộ lá non trên cành cây.
Kỷ Nguyệt Từ:
“..."
Vân Nhược đang tìm d.ư.ợ.c liệu trong khe núi, mệt mỏi liền ngâm chân bên dòng suối, chú ch.ó Đại Hoàng nằm sấp bên cạnh đuôi vẫy vẫy nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên đôi tai dựng đứng lên, cảnh giác đứng dậy hướng về phía cành cây trên đỉnh đầu sủa vang “gâu gâu".
Lũ chim đậu trên cây vỗ cánh bay đi, chỉ có một con vỗ cánh bay xuống, lượn quanh Đại Hoàng một vòng rồi nhẹ nhàng đậu xuống trước mặt Vân Nhược.
Con chim nhỏ toàn thân trắng như tuyết, trên đỉnh đầu có một điểm đỏ tươi.
Vân Nhược càng nhìn càng thấy quen mắt.
Nàng đưa tay ra, con chim này cũng không bay đi, nhảy một cái liền nhảy lên lòng bàn tay nàng, cúi đầu ngửi ngửi trong lòng bàn tay nàng, vỗ cánh nói tiếng người:
“Vân Nhược, Tễ Tuyết Chi của nàng mất rồi, về nhớ bẻ lại một cành mới nhé."
Vân Nhược kinh ngạc nhìn con chim trong tay:
“Bách Lý Dạ?"
Con chim nhỏ im lặng một hồi, lại mở miệng lần nữa:
“Vân Nhược, Tễ Tuyết Chi của nàng mất rồi, về nhớ bẻ lại một cành mới nhé."
Đúng là giọng của Bách Lý Dạ không sai vào đâu được.
Vân Nhược đầy đầu chấm hỏi.
Tễ Tuyết Chi của mình sao lại mất được?
Hôm qua vừa mới hái cành mới mà.
Cái này rốt cuộc là cái gì vậy?
Tại sao nó lại biết nói chuyện!
Chẳng lẽ đây là một tu giả vẹt biết học tiếng người sao?!...
Mình đang nghĩ cái quái gì thế này?
Đại Hoàng nghe thấy giọng Bách Lý Dạ cũng ghé sát lại, vây quanh con chim nhỏ ngửi mấy vòng, cái mũi ướt sũng hếch tới hếch lui.
Con chim nhỏ cũng không tránh, trực tiếp đậu lên ch.óp mũi nó, làm cho con ch.ó Đại Hoàng đang nhìn chằm chằm vào nó bỗng chốc trở thành mắt lác.
“Vân Nhược, Tễ Tuyết Chi của nàng mất rồi, về nhớ bẻ lại một cành mới nhé."
Con chim nhỏ mở miệng nói lần thứ ba, dọa Đại Hoàng giật mình, “oẳng" một tiếng hất con chim xuống đất.
Con chim nhỏ lăn một vòng trên mặt đất, nhảy dựng lên loạng choạng bay vào lòng bàn tay Vân Nhược, khép cánh ngồi xuống, không động đậy nữa.
Vân Nhược vuốt ve nó, trông thì có vẻ đầy lông tơ nhưng chạm vào lại thấy cảm giác cứng cáp.
Xương của Phệ Linh Thú trong phòng Bách Lý Dạ chạm vào chính là cảm giác như vậy, rất nhẹ và giòn.
Quả nhiên, khi nàng trở về tông môn, từ xa đã thấy Bách Lý Dạ trong bộ y phục đen đứng ở cửa.
Chú ch.ó Đại Hoàng lao tới như bay, quấn quýt quanh hắn mấy vòng mới vào nhà.
Bách Lý Dạ đợi nàng đi tới gần mới lên tiếng:
“Thế nào, tin nhắn truyền tới rồi chứ?"
