Sư Muội Qua Đây - Chương 92
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:19
Một đám người nằm liệt trên ghế đợi tiếp tế, Vân Nhược chạy tới chạy lui múc cơm trong mắt bọn họ toàn thân đều tỏa ra thánh quang.
“Năm nay có thế gia nào đến không?"
Trong lúc cùng ăn cơm, một người trong đó hỏi.
“Không có."
Một người khác vô lực cúi đầu ăn cơm, “Ba đại thế gia hiện tại cơ bản không bao giờ tham gia những hoạt động này, đại hội tông môn mười năm một lần ngược lại có thể mong chờ, sao nào cậu còn mơ tưởng vào thế gia làm đệ t.ử à?"
“Không không không không."
Người đó lắc đầu như trống bỏi, “Chỉ là muốn mở mang kiến thức thôi, tò mò mà."
“Thế gia gì?"
Vân Nhược hỏi.
Diệp Cảnh mang bộ dáng biết ngay cậu chắc chắn sẽ hỏi, cô ấy cũng ăn xong rồi, nhưng ngồi không muốn cử động, chậm rãi giải thích cho Vân Nhược:
“Ba đại thế gia khác với tông môn, đệ t.ử tông môn loại hình nhiều mà tạp, chỉ cần bản lĩnh hơn người đều có khả năng vào tông môn, tương lai cũng có thể dựa vào tu vi của chính mình trở thành một tông chủ, đệ t.ử thân truyền của thế gia thì đều là đời đời truyền lại, đệ t.ử ngoại môn của bọn họ lại gọi là đệ t.ử khác họ, và mỗi thế gia chỉ tinh tu một đạo."
“Ví dụ như một trong ba đại thế gia là thế gia Canh Tang, chuyên tu đạo khí thuật, nhưng mọi người đều biết, khí thuật sư hiện tại sắp tuyệt chủng rồi, người nhà Canh Tang cũng không hoạt động nhiều bên ngoài, nghe nói cho dù là Huyền Dương Tông muốn tìm họ tu sửa pháp khí cũng không mời được."
Canh Tang?
Vân Nhược ngẩn nhẹ.
Cô được nhặt về Huyền Dương Tông, các sư huynh đặt họ cho cô là Canh Tang, dùng tên của chính cô, gọi Canh Tang Nhược.
Đây là trùng hợp sao?
Vân Nhược lắc lắc đầu, bất kể có phải là trùng hợp hay không, đều không liên quan đến cô nữa.
“Còn hai nhà nữa?"
Vưu Tiểu Thấm cũng không biết, gia nhập đội ngũ tò mò của Vân Nhược.
“Hai nhà khác một nhà rất thần bí, ta biết không nhiều, cũng không nói ra được cái gì, nhà cuối cùng này ngược lại biết một chút, chuyên tu kiếm đạo, nghe nói gia chủ đời đầu của họ là Bách Lý Hiểu Phong ra ngoài bình ổn yêu thú chi loạn, vung kiếm có thể phá biển đuổi sóng, thời niên thiếu liền kiếm định càn khôn một trận thành danh, sau đó lại lấy kiếm nhập đạo tự thành một nhà.
Từ đó về sau, cùng hai nhà còn lại được người đời xưng là ba đại thế gia."
Diệp Cảnh rất có tiềm chất là một ông thầy kể chuyện, kể đến mức hào hùng khiến người ta hướng về, người nghe dường như đều nhìn thấy kiếm thế chấn động kia.
Vân Nhược lại trong lòng thầm lẩm bẩm.
Ba đại thế gia, cô hiện tại đã quen biết hai người trùng họ rồi.
“Người của ba đại thế gia sẽ bái vào tông môn khác không?"
Vân Nhược hỏi.
“Không đâu."
Diệp Cảnh khẳng định nói, liếc nhìn Vân Nhược cười nói, “Ba đại thế gia có quy củ, sẽ không nhập tông môn khác, nếu gặp phải họ trùng nhau, vậy cũng chỉ là họ trùng nhau mà thôi."
Vưu Tiểu Thấm gật gật đầu:
“Ừm, ta cũng quen một người họ Bách Lý, Canh Tang ngược lại khá hiếm thấy."
Thế là đề tài của mọi người lệch sang thảo luận về những họ hiếm gặp, cuối cùng lại phát triển thành họ nào nghe hay nhất, một đám người cãi nhau ồn ào, cho đến khi ăn xong cơm muốn đi tiếp tục bận rộn mới dừng lại, Diệp Cảnh dặn dò Vân Nhược không có chuyện gì thì về ký túc xá nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng sức tham gia hoạt động ngày mai, Vân Nhược ừ ừ ừ gật đầu, đợi bọn họ đi rồi, cô liền tới lối vào học viện.
Không ít giáo tập đều làm kiểm tra lần cuối trên quảng trường bên ngoài vách núi, tưởng Vân Nhược được phái tới giúp đỡ, tạm thời kéo cô đi giúp nạp linh cho pháp trận, Vân Nhược trước đó chưa từng thấy trận pháp này, loay hoay nửa ngày không thành công, giáo tập mới phát hiện cô là tân sinh, đuổi cô sang bên cạnh dưới bóng cây giúp trông coi đồ đạc.
Vân Nhược đợi rất lâu đều không thấy gà truyền tin, đến khi giáo tập thu dọn, pháp trận lối vào học viện thiết lập xong xuôi, bắt đầu có tông môn tới học viện trước, cô đều không nhìn thấy bóng dáng con gà nhỏ màu trắng, đành phải quay về.
Cũng không biết gà truyền tin có mang tin tức của cô đến không, cô đã dốc hết sức nạp linh, chắc là có thể chống đỡ đến khi về Nhàn Vân Tông... nhỉ.
Không được thì tháng sau ngày nghỉ cô liền chạy về ngay trong đêm.
Cô có rất nhiều lời muốn nói với Kỷ Nguyệt Từ, nhưng lại không biết nên nói từ đâu, chính là rất nhớ cô ấy, muốn cùng cô ấy uống một vò r-ượu dưới ánh trăng.
Trước ngày mở cửa đến không ít tông môn, Đông viện và Tây viện sáng đèn suốt đêm.
Có tông môn vừa tới liền mười mấy người, có tông môn chỉ một hai người, có tông chủ đích thân đến hiện trường, mấy nhà tông môn lớn liền cơ bản chỉ đến đệ t.ử thân truyền, về phần ba đại thế gia mà mọi người đều rất muốn kiến thức một chút tự nhiên là sẽ không tới.
*
Ngày mở cửa học viện.
Ngày mở cửa không nghiêm trang bằng khi lễ nhập học, ngược lại tùy ý hơn nhiều, học viên ngoài việc không lên lớp, sinh hoạt so với bình thường không có khác biệt gì, thậm chí một số học viên cũ dứt khoát trốn trong ký túc xá không ra ngoài, đỡ gặp phải đồng kỳ trước kia ở tông môn lớn phong sinh thủy khởi, chính mình còn đang giãy giụa khổ tu trong học viện, gặp lại cũng không có lời nào để nói, cả hai bên đều rất ngượng ngùng.
Ngược lại là học viên hai ba khóa gần đây đi dạo tương đối nhiều, tính cách hoạt bát gặp được người của tông môn khác sẽ tới chào hỏi, làm quen mặt, vạn nhất tương lai mình tham gia tuyển chọn đệ t.ử, để lại ấn tượng tốt cho người ta cũng bớt việc được một nửa.
Gần trưa, tuyển chọn đệ t.ử tông môn khai mạc, Diệp Cảnh cùng Vân Nhược tới bên ngoài diễn võ trường, dặn dò Vân Nhược tranh thủ biểu hiện cho tốt, cho dù không được tông môn lớn chọn trúng, ít nhất để lại một ấn tượng tốt.
Vân Nhược ừ ừ ừ gật đầu.
Diệp Cảnh suýt nữa muốn đ-ấm cô một trận:
“Đây là cơ hội ta cầu cũng không được, cậu cho ta nghiêm túc chút!"
“Ta sẽ mà."
Vân Nhược lúc này mới nghiêm sắc mặt gật gật đầu với cô ấy, “A Cảnh, cậu chăm chỉ tu tập như vậy, cho dù không có ngày mở cửa của học viện, tương lai cậu nhất định cũng có thể vào tông môn lý tưởng của mình."
Diệp Cảnh cười đến mức cong cong đôi mắt, bất ngờ tiến lên một bước ôm ôm cô:
“Đi đi đi đi, cố lên nha."
Diễn võ trường hôm nay không mở cửa cho học viên, các tông môn đã vào sân, khán đài rất cao, khi Vân Nhược đi vào ngước mắt nhìn nhìn, nếu người trong hàng ghế khán đài không đi tới mép ngoài thì căn bản không nhìn thấy người, cô vẫn thử tìm một vòng, không nhìn thấy người của Nhàn Vân Tông.
Vạn sư phụ không thích học viện, chắc là sẽ không đến.
Cũng nằm trong dự liệu của cô.
Học viên được chọn vào tham gia tuyển chọn đệ t.ử tông môn đã tới từ lâu, lác đác vài người chuẩn bị xung quanh đài diễn võ, Vân Nhược là người tới muộn nhất, đi vào lại nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc.
Lục T.ử Vân, Quan Thuật, và mấy vị học viên cũ từng gặp mặt trên lớp học.
