Sư Muội Quá "tiện", Làm Sụp Đổ Cả Tu Chân Giới - Chương 30: Thương Ngạn

Cập nhật lúc: 07/05/2026 17:04

Nhưng Ô Nhai Sư bị chọc giận triệt để quá hung hãn, ba vị sư huynh liên thủ vây công, cũng không đ.á.n.h lại nó.

Sau lần thứ n ba người bị đ.á.n.h bay, Bạch Mặc nhẫn nhịn hết nổi, vác Nhan Mạt đã ngất xỉu lên vai rồi cắm đầu cắm cổ chạy trối c.h.ế.t.

"Chạy a!!!"

Ô Nhai Sư bạo nộ sao có thể dễ dàng buông tha cho bọn họ như vậy, sải đôi chân dài đuổi sát theo.

Lúc Nhan Mạt ngất xỉu, đã chạy vào trong thức hải, điên cuồng hấp thu linh khí.

Đan d.ư.ợ.c bổ sung linh khí của nàng dùng hết rồi!

Cửu Vụ Linh Quả nhìn thấy Nhan Mạt, vui vẻ nhảy nhót tung tăng bên cạnh Nhan Mạt.

Nhan Mạt một tát vỗ bay Cửu Vụ Linh Quả: "Đừng ồn nữa!"

Cửu Vụ Linh Quả bẹp một cái, bị vỗ xuống đất, lảo đảo đứng dậy xong, không cam lòng lại nhảy nhót bên cạnh Nhan Mạt.

Đợi đến khi Nhan Mạt hồi phục gần xong, mở mắt ra nhìn thấy chính là một cục màu vàng xanh và một giọt nước trong suốt màu xanh nhạt.

"Chủ nhân chủ nhân, cuối cùng tỷ cũng nhìn ta rồi!" Cửu Vụ Linh Quả nhảy càng hăng hơn.

"Ngươi còn không ra ngoài, là bị Ô Nhai Sư c.ắ.n c.h.ế.t đấy, linh lực của ta đã cạn kiệt, không giúp được ngươi đâu." Giọng nói của giọt nước trong suốt có vẻ hơi yếu ớt.

Thấy giọt nước trong suốt trôi nổi trước mặt mình, Nhan Mạt kinh ngạc hỏi: "Ủa? Ngươi tỉnh rồi à?"

Giọt nước nảy lên một cái: "Đúng vậy, nhưng ta cạn kiệt linh lực, lại sắp chìm vào giấc ngủ rồi."

"Cạn kiệt linh lực? Ngươi làm gì rồi?" Nhan Mạt nghi hoặc.

Nó ở trong thức hải của mình không có việc gì làm, cần tiêu hao linh lực gì chứ?

Không ngờ, giọt nước nghe thấy lời này liền nổi giận: "Ta làm gì rồi? Ngươi phải tự hỏi bản thân ngươi làm gì rồi!!"

"Ngươi không có việc gì liền đi tìm đường c.h.ế.t, nếu không phải ta truyền linh lực cho ngươi, ngươi đã c.h.ế.t tám trăm lần rồi!!"

Giọt nước tức giận lên, nảy tưng tưng tưng, Nhan Mạt đều lo nước của nó sẽ rỉ ra ngoài.

"Đúng vậy đúng vậy, chủ nhân mỗi lần tỷ gặp nguy hiểm, chỉ cần nó thức, đều sẽ truyền linh lực cho tỷ."

"Nhưng mỗi lần truyền linh lực cho tỷ xong, nó sẽ chìm vào giấc ngủ." Cửu Vụ Linh Quả nhảy nhót tung tăng bổ sung bên cạnh.

"Truyền linh lực cho ta?"

"Lẽ nào... luồng linh lực bơm thêm đó là của ngươi??"

Giọt nước hừ một tiếng không vui: "Nếu không thì sao!"

Nhan Mạt bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là vậy!

Nhan Mạt nhẹ nhàng đỡ nó lên: "Không ngờ ngươi là một khí linh, cũng lợi hại phết đấy chứ."

"Ai nói ta là khí linh?" Giọt nước kiêu ngạo.

"Ngươi không phải khí linh? Vậy ngươi là cái gì? Tại sao lại ở trong thức hải của ta?"

Giọt nước tiếp tục kiêu ngạo: "Đây chỉ là một sợi tàn hồn của ta, đỉnh lô đó là do ta hóa thành, không gian này đã là một phần thức hải của ngươi rồi."

"Còn nữa, ta tên là Thương Ngạn."

"Một sợi tàn hồn? Vậy nguyên thân của ngươi là gì?"

Thương Ngạn liếc Nhan Mạt một cái: "Được rồi được rồi, ta phải ngủ đây, ngươi còn không ra ngoài các sư huynh của ngươi sắp không trụ nổi nữa rồi."

"Chủ nhân cố lên nha!" Cửu Vụ Linh Quả gọi từng tiếng chủ nhân ngọt xớt.

Nhan Mạt xoa xoa cái đầu nhỏ của Cửu Vụ Linh Quả, liền lách mình thoát khỏi thức hải.

Thương Ngạn liếc nhìn cái đầu nhỏ bị xoa của Cửu Vụ Linh Quả, kiêu ngạo bĩu môi.

Sau khi Nhan Mạt thoát khỏi thức hải, liền phát hiện mình đang bị Bạch Mặc vác trên vai như vác lợn, xóc đến mức Nhan Mạt suýt chút nữa thì nôn cả cơm nguội đêm qua ra.

Đồng thời còn vang lên tiếng hét lo lắng của Kỳ Tửu: "Làm sao đây! Tốc độ của Ô Nhai Sư quá nhanh!"

Mắt thấy Ô Nhai Sư sắp giáng một móng vuốt xuống rồi.

Nhan Mạt nhanh tay lẹ mắt, móc ra vài tờ Gia Tốc Phù, dán lên người mấy người.

"Vút!" Mấy người nháy mắt đã thoát khỏi ma trảo của Ô Nhai Sư, kéo giãn khoảng cách với nó.

Tiếp đó, Nhan Mạt lại móc ra giấy bùa ẩn giấu khí tức, dán lên người mấy người.

Ô Nhai Sư lập tức mất phương hướng theo dõi, gầm thét bất lực tại chỗ.

"Tiểu sư muội! Muội tỉnh rồi!" Kỳ Tửu mừng rỡ hét lớn.

"Đệ không muốn sống nữa à! Hét lớn thế làm gì!" Mộ Dung Trì vả cho một cái, đ.á.n.h cho đầu Kỳ Tửu ong ong.

Lại chạy thêm một lúc lâu, mấy người mới dừng lại nghỉ ngơi.

Ngoại trừ Nhan Mạt ra, ba người đều đang thở hồng hộc.

Nhan Mạt tự biết đuối lý, ân cần vừa đ.ấ.m lưng vừa đưa nước cho ba vị sư huynh.

Ba người đã bị Nhan Mạt làm cho hết sạch tính nóng nảy rồi.

Tiểu sư muội nhà người ta đều thơm tho mềm mại, sao tiểu sư muội nhà bọn họ lại dũng mãnh thế này!

Tất nhiên, ngoại trừ Hòa Nguyệt Oánh kia.

Mấy người nghỉ ngơi một lát, sau khi hồi phục linh lực, lại tiếp tục tiến lên.

Ba vị sư huynh liên tục dặn dò cảnh cáo: "Tiểu sư muội, muội chỉ là Luyện Khí kỳ, yêu thú đẳng cấp cao đ.á.n.h không lại đâu! Chúng ta đừng đi trêu chọc yêu thú cấp cao nữa, tìm mấy con bậc một bậc hai luyện tay là được rồi!"

Nhan Mạt ậm ờ gật đầu, mắt không chớp lấy một cái, tiếp tục tìm kiếm yêu thú.

Có lẽ là lời dặn dò ân cần của ba vị sư huynh đã có hiệu quả, cũng có lẽ là vừa vặn gặp toàn yêu thú cấp thấp.

Khoảng thời gian tiếp theo, Nhan Mạt luôn đ.á.n.h nhau với yêu thú bậc hai bậc ba.

Đánh được thì đ.á.n.h, thực sự đ.á.n.h không lại, ba vị sư huynh sẽ vào giúp.

Cứ như vậy, phàm là nơi Nhan Mạt đi qua, không có yêu thú nào thoát khỏi độc thủ của nàng.

Ba vị sư huynh đi theo Nhan Mạt, bị ép tiến hành một cuộc rèn luyện cường độ cao.

Nhan Mạt tinh lực dồi dào, căn bản không hề dừng lại!!

Chuyện này còn mệt hơn bất kỳ lần rèn luyện nào trước đây của bọn họ!

Theo lời Nhan Mạt nói, bọn họ nhất định phải nhanh ch.óng mạnh lên, mới không bị người ta bắt nạt! Nàng phải đốc thúc bọn họ!

Ba vị sư huynh mặc dù mệt, nhưng nghe lời này cũng có lý.

Cùng với việc khiêu chiến yêu thú ngày càng nhiều, bốn người đều có sự tiến bộ rõ rệt.

Kỳ Tửu sau khi luyện Tàn Phong Kiếm Quyết, vốn dĩ đã lờ mờ có dấu hiệu đột phá, trải qua cuộc rèn luyện cường độ cao, cuối cùng cũng sắp đột phá rồi!

Mà thu hoạch của Nhan Mạt cũng rất phong phú, gần như đột phá cùng lúc với Kỳ Tửu.

Đối với tốc độ tu luyện của Nhan Mạt, ba người đã tê rần rồi.

Ngộ tính này, không phải là thứ bọn họ có thể so sánh được.

Nhan Mạt dùng trận pháp bày một kết giới, cùng Kỳ Tửu đồng thời ngồi khoanh chân.

Ném cho Kỳ Tửu một bát Đột Phá Đan lớn xong, liền bắt đầu ngưng thần tĩnh khí, chuyên tâm tu luyện.

Kỳ Tửu nhìn Đột Phá Đan trong tay, mừng rỡ như điên.

Có Đột Phá Đan rồi, đột phá không có gì bất ngờ!

Mỹ mãn xơi tái xong, liền bước vào trạng thái đột phá quên mình.

Bạch Mặc và Mộ Dung Trì hộ pháp cho hai người.

Đêm khuya, Nhan Mạt mở mắt ra trước, thành công đột phá đến Luyện Khí tầng tám!

"Tiểu sư muội, chúc mừng nha!" Bạch Mặc và Mộ Dung Trì chân thành cảm thấy vui mừng cho tiểu sư muội nhà mình.

Kỳ Tửu vẫn đang ngồi khoanh chân, Nhan Mạt không quấy rầy hắn, bụng nàng đã sớm đói sôi sùng sục rồi!

Móc ra một con Bích Linh Thứu đã nướng chín, thúc giục hỏa linh lực, rắc lên một nắm thì là, nướng nóng lại một chút là thơm phức rồi.

Tu tiên thật tốt a! Muốn ăn gì lúc nào cũng có thể phóng một mồi lửa, không cần bất kỳ nhiên liệu nào.

Nhan Mạt coi như không có ai bên cạnh, mỹ mãn đ.á.n.h chén no nê, làm Mộ Dung Trì nhìn mà cũng thấy đói.

Cuối cùng, Mộ Dung Trì vẫn không nhịn được: "Cái đó.. tiểu sư muội, ta cũng muốn ăn.."

"Đệ tích cốc rồi thì đừng ăn nữa!" Bạch Mặc không đồng tình nói.

Ban ngày mấy người ăn thì ăn rồi, sao còn nghiện nữa vậy?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Quá "tiện", Làm Sụp Đổ Cả Tu Chân Giới - Chương 30: Chương 30: Thương Ngạn | MonkeyD