Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc - Chương 127
Cập nhật lúc: 03/04/2026 04:26
"Roẹt ——" Tiếng xé vang lên, khi hắn bóp nát khuôn mặt ác quỷ, một bức họa "Môn Thần" bốc cháy ngùn ngụt. Tên ác nhân trong bức họa còn lại thấy vậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ, màu mực đỏ rực nháy mắt phai nhạt như lớp sơn dầu bị bong tróc. Một cái bóng có hình dáng con bọ bứt ra khỏi bức tranh, luồn lách qua khe cửa tẩu thoát vào trong nhà, e là định đi cấp báo cho chủ nhân.
Thân Đồ Úc đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là khoảng sân vắng lặng đến rợn người, cây cối rậm rạp che khuất ánh sáng, hơi ẩm giăng đầy, mùi tanh của bùn đất xộc lên nồng nặc.
Hắn bước lên nền gạch, mũi chân vừa điểm nhẹ, viên gạch liền nứt toác phát ra tiếng răng rắc. Từ những khe hở nứt nẻ ấy, hàng vạn chiếc xúc tu mọc ra, rồi một con rết khổng lồ màu vàng nâu từ từ ngoi lên.
Loại vật này vốn dĩ chỉ là loài sâu bọ nhỏ nhặt thường thấy, với hơn chục đôi chân thon dài mọc dọc hai bên thân mình chia đốt. Trông bộ dạng yếu ớt ấy, tưởng như chỉ cần tùy tiện dẫm một cước là c.h.ế.t bẹp.
Nhưng ác nỗi, ở đây không chỉ có một con.
Từ những kẽ nứt, hàng bầy rết chen chúc nhau chui ra. Gần như chỉ trong chớp mắt, chúng đã phủ kín toàn bộ khoảng sân, bò lổm ngổm trên nền gạch xanh, bu đầy lên hai bên hành lang và những gốc cây cổ thụ, thậm chí không ít con còn nhăm nhe muốn bò lên người Thân Đồ Úc. Hắn rũ mắt nhìn đám sâu bọ này, hoàn toàn phớt lờ cảnh tượng kinh dị đủ sức dọa ngất bất cứ ai, đôi mắt hắn chỉ thoảng qua chút tia bất ngờ.
Hóa ra, kẻ đang lẩn trốn ở đây lại là một con yêu quái. Nếu hắn đoán không lầm, đại khái là kẻ hắn đã từng chạm mặt. Đều là đồng đạo Yêu tộc, dẫu hiện tại đang mang hình hài con người, hắn vẫn có thể cảm nhận được luồng yêu khí thoang thoảng xung quanh. Đưa tay khẽ túm lấy, một sợi yêu khí từ bầy bọ tản ra, ngoan ngoãn nằm gọn trong tay hắn tựa hồ như một sợi tơ mỏng.
Yêu tộc nhận diện nhau, trước nay đều dựa vào yêu khí.
Quả nhiên là con tiểu yêu rết mà hắn từng gặp qua trước đây. Thân Đồ Úc xác nhận xong, xua tan đi vệt yêu khí, thản nhiên nhấc chân tiến lên một bước. Những con rết bám vào ủng của hắn tựa như bị ngọn lửa lớn thiêu rụi, nháy mắt đen thui, xẹp lép, mùi khét lẹt tỏa ra cay xè sống mũi.
Đạp lên biển côn trùng bước thêm vài bước, từ trong gian phòng âm u đối diện bước ra một gã nam nhân dung mạo xinh đẹp như thiếu nữ, nhưng vóc dáng lại cao gầy, n.g.ự.c phẳng lì.
Nam nhân nheo mắt nhìn hắn chằm chằm, thái độ vô cùng dè chừng, giọng điệu đanh ác: "Là tu sĩ phương nào, cớ sao cứ phải đến đây gây khó dễ với ta? Đã thiêu rụi bầy Phi Đầu Quỷ giữ nhà hộ viện của ta, nay lại muốn tàn sát đám đồ t.ử đồ tôn vô tội này của ta là cớ làm sao?"
Thân Đồ Úc lạnh nhạt đáp: "Ngươi dám đả thương đồ đệ của ta, ta tất nhiên phải đến lấy mạng ngươi."
Yêu rết giận quá hóa cười: "Đồ đệ của ngươi? Nếu ý ngươi là tiểu cô nương kia, nàng ta đã hề hấn gì đâu. Ngược lại, là các ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t bao nhiêu ch.ó săn giữ nhà hộ viện của ta. Ta còn chưa thèm tìm các ngươi tính sổ, ngươi cớ gì phải đuổi tận g.i.ế.c tuyệt đến cùng? Dù sao chúng ta cũng chẳng có thâm thù đại hận gì, hay là mỗi bên nhường một bước, thấy sao?" Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tự biết đ.á.n.h không lại nam nhân này, hắn mới hạ mình nhún nhường. Nhưng nếu tên này thực sự không biết điều, hắn quyết chẳng để tên này chiếm tiện nghi.
Bỏ qua tia hung quang lóe lên trong mắt hắn, giọng điệu của Thân Đồ Úc vẫn bình thản vô cùng: "Ngươi bản tính thù dai, nay ta đã phá nát sào huyệt của ngươi, nếu hôm nay không lấy mạng ngươi, ắt có ngày ngươi sẽ bắt nàng hoàn trả gấp bội." Hắn thì chẳng ngán con rết cỏn con này, nhưng đồ đệ của hắn vẫn còn non nớt, con yêu rết này ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, ắt sẽ nhắm vào đồ đệ mà ra tay.
Dẫu cùng chung nguồn cội Yêu tộc, lại ít nhiều có chút liên đới, Thân Đồ Úc cũng chẳng mảy may có ý nương tay. Hay nói đúng hơn, hắn vốn dĩ chẳng biết "nương tay" là cái thá gì.
Ánh mắt yêu rết đanh lại, cảnh giác càng dâng cao: "Ngươi nói vậy, tựa hồ như biết rõ ta là ai?"
Thân Đồ Úc lười đôi co, vươn tay tiến tới. Yêu rết gần như hành động cùng một lúc. Thảm thực vật rậm rạp trong sân bị luồng khí tỏa ra từ quanh người Thân Đồ Úc chấn cho đổ rạp ra bốn phía. Bầy rết phủ kín sân bỗng chốc phình to, to hơn cả tòa nhà cao trượng, vây kín Thân Đồ Úc trong vô số xúc tu tẩm độc. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Thân Đồ Úc đã phá vỡ vòng vây trùng điệp, những con rết chắn đường đều bị luồng kim khí sắc bén c.h.é.m thành trăm mảnh. Chớp mắt, hắn đã áp sát yêu rết.
Yêu rết hoảng hốt lùi lại, buộc phải hiện nguyên hình là một con rết khổng lồ để chống đỡ đòn tấn công. Con rết đen tuyền cuộn mình trước nhà, lớp vỏ cứng ngắc tỏa ra ánh sáng đen sẫm, cản lại luồng kim khí vô hình sắc như d.a.o cạo trong tay Thân Đồ Úc. Yêu rết còn chưa kịp thở phào, đã thấy luồng kim khí trong tay Thân Đồ Úc tan biến. Hắn trực tiếp chọc những ngón tay xuyên qua khe hở giữa các đốt giáp, tàn bạo xé toạc——
