Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc - Chương 21
Cập nhật lúc: 03/04/2026 03:24
“Con tôm không động đậy nữa rồi! Mau lên, dùng sức kéo đi!”
...
Mọi người hợp lực kéo lê con tôm lớn lên bờ. Tân Tú và lão nhị thì vừa đun đẩy dưới hồ vừa phụ họa. Vừa lên bờ, hai người đã mệt lử, ngồi bệt xuống tảng đá thở dốc.
Con tôm hùm đất này khổng lồ vô cùng, nhưng nhìn màu sắc vỏ của nó, cũng không phải là loại già cỗi, thịt chắc chắn sẽ rất mềm mại. Tân Tú nghỉ ngơi lấy lại sức xong, bèn lồm cồm bò dậy, dùng thiết phiến chèn vào khớp nối con tôm, sau đó lấy đá nện mạnh vào thiết phiến, tháo dỡ con tôm hùm ra hệt như người thợ phá đá. Đám nhóc học theo nàng, hợp sức tháo dỡ phân nửa con tôm.
“Hôm nay chúng ta ăn cặp càng này trước đi. To ngần này, bên trong chắc chắn có rất nhiều thịt.” Tân Tú chống tay ngang hông, liếc nhìn cánh tay lão tam: “Ăn gì bổ nấy, ăn cái càng bự này biết đâu vết thương lại mau lành hơn.”
Lão tứ sờ thử lớp vỏ càng tôm: “Dày thế này, cạy ra lấy thịt bên trong khó lắm a.”
Tân Tú bảo: “Cạy ra làm gì, cứ khênh ra lò rèn bên kia, đặt nguyên cái càng lên nướng. Vừa nướng vừa đập, đợi nó chín, vỏ cũng giòn rụm thì tha hồ đập vỡ vụn. Chúng ta còn phải học nghề rèn cơ mà, đập dập vỏ tôm thì đã làm sao.”
Y như lời nàng phán, cặp càng tôm bự chảng được khiêng lên bệ bếp. Lửa bùng lên, vỏ con tôm hùm từ màu than chì chậm rãi chuyển sang màu đỏ rực dưới ngọn lửa lò hừng hực.
“Sắp được rồi, người mang hệ Kim lên đài, bắt đầu đập!” Tân Tú cầm lấy cái b.úa sắt dẫm một chân lên tảng đá, dùng sức đập binh binh xuống vỏ con tôm, dáng vẻ nghiêm túc hơn hẳn những lúc rèn sắt vu vơ. Dẫu sao, đây là mồi ngon mà.
Mùi tôm nướng thơm lừng tỏa ra, khiến ai nấy đều thòm thèm nuốt nước miếng ừng ực. Sắc đỏ rực rỡ kia cũng đặc biệt kích thích sự thèm ăn.
Tiếng nện vỏ tôm chan chát không ngớt, dần dà chuyển thành những tiếng răng rắc giòn tan. Vỏ tôm hùm rốt cuộc cũng bị đập cho nứt nẻ.
Tân Tú nhảy xuống, chạy đi lấy món gia vị ướp bí truyền của mình. Quanh quẩn nơi đây nàng đã sưu tầm được cơ số thứ dùng làm gia vị: ớt cay, hoa tiêu, vỏ quế, tỏi... Không thể phủ nhận thế giới này có vô số gia vị hương liệu độc đáo.
Một chậu gia vị lớn được nàng men theo các vết nứt rải đều vào trong. Đổ xong nàng lại có chút tiếc nuối: “Gia vị hơi ít, không thể bôi trát đều được, càng tôm to quá lại khó lật qua lật lại. Nhưng thôi vậy, cứ chắp vá ăn tạm đi.”
Hương thơm càng lúc càng sực nức. Tân Tú phải lớn tiếng cảnh cáo lão nhị đang vung b.úa kia ngậm c.h.ặ.t miệng lại, chớ có để nước bọt văng lung tung vào thức ăn, rồi lại quay sang sai lão tứ lau dãi cho Tiểu Cửu, nước miếng chảy ròng ròng ướt sũng cả cái yếm dãi rồi.
Cuối cùng chiếc càng tôm khổng lồ nướng thơm lừng cũng được dỡ khỏi lò. Cả đám xúm lại ngồi chờ xơi tái. Tân Tú gỡ vài mảng vỏ đỏ vụn vỡ ra. Mùi thịt tôm chấm gia vị cay xé lưỡi, quyện với mùi thơm đặc trưng sau khi nướng qua lửa lớn, bốc khói nghi ngút xông thẳng vào khoang mũi mọi người, khiến cả bọn đồng loạt nuốt nước miếng cái ực.
Ba người đang tụ tập hóng chuyện bên ngoài Bồn Thiên cũng vô thức nuốt nước bọt. Một người không nhịn được lên tiếng: “Giờ ta chạy vào chữa thương cho vị sư muội kia, liệu có được ké miếng tôm nào với bọn họ không?”
Người kia xụ mặt chấn chỉnh: “Không được, sư gia đã ban lệnh ở lại trong Bồn Thiên một năm là để rèn luyện. Ngoại trừ lúc dẫn đường ban đầu, chúng ta tuyệt đối không được can thiệp!”
“Nhưng trước đó Thân Đồ sư bá còn xuất thủ tặng nhà, Cảnh Thành T.ử sư bá cũng lẻn vào được cơ mà.”
“...Đệ mà làm sư bá được thì đệ cũng có quyền vào.”
“Nhìn cái điệu bộ thèm thuồng của hai đệ kìa.” Vị sư tỷ còn lại ngứa mắt, chỉ thẳng mặt hai vị sư đệ giáo huấn, “Đường đường là người tu tiên, lại bị chút đồ ăn cỏn con làm cho thèm thuồng tới mức này.”
Vị sư đệ nọ đang cảm thấy xấu hổ thì lại nghe sư tỷ tiếp lời: “Người tu tiên thân xác đồ sộ thế này, thèm ăn tôm hùm thì tự thân vận động đi chứ!”
“Sư tỷ, nhưng ta không biết làm a.” Sư đệ trưng bộ mặt vô tội.
Sư tỷ thở dài cái thượt: “Đúng là hết nói nổi. Thôi được rồi, để ta vào thăm dò xem vị sư muội kia nấu nướng thế nào, học lỏm về rồi sẽ truyền thụ lại cho các đệ. Các đệ cứ đứng đây canh chừng cho ta.”
Dứt lời, nàng cũng hóa thân lặn thẳng vào trong Bồn Thiên.
Hai vị sư đệ: “???”
Tân Tú và đám lâu la đang vùi đầu khổ chiến món tôm nướng, bỗng thấy một vị tiên t.ử diễm lệ từ trên trời giáng xuống. Nàng ta hiện diện với thái độ vô cùng hòa ái dễ gần, xinh đẹp thoát tục, nâng cánh tay của lão tam lên, mỉm cười nói nhỏ: “Ta là Quế Tâm sư tỷ. Thấy sư muội bị thương, nên đặc ý đến đây chữa trị giúp muội.”
Chỉ thấy bàn tay nàng ta khẽ lay động, chầm chậm lướt qua cánh tay lão tam, vết thương sâu hoắm của lão tam đã liền lại như chưa từng có gì xảy ra. Mấy đứa nhóc há hốc kinh ngạc, đồng thời lộ rõ vẻ cảm kích.
