Sự Thật Còn Kinh Khủng Hơn Tôi Nghĩ - 4
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:18
- “An An!”
Tôi vội vàng chạy tới đỡ cô ấy. Kiều An lập tức nổi giận. Cô ấy túm tóc Sơ Lệ.
- “Là cô ra tay trước đấy nhé!”
Chát! Một cái tát giáng xuống. Má Sơ Lệ lập tức sưng đỏ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kiều An hung hăng đến vậy. Tôi kéo thế nào cũng không kéo nổi.
- “An An, đừng đ.á.n.h nữa…”
Nhưng dường như cô ấy đang trút hết tất cả sự tức giận đã kìm nén suốt thời gian qua. Bình hoa bên cạnh bị hất đổ.
Choang!
Mảnh sứ vỡ tung đầy sàn. Sơ Lệ hoàn toàn không có sức chống trả. Cho đến khi Hà Dĩ lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Kiều An.
- “Đủ rồi!”
Sơ Lệ bật khóc.
- “Tôi báo cảnh sát! Các người quá đáng lắm rồi!”
Hà Dĩ vội vàng giật lấy điện thoại của chị ta.
- “Chị Sơ, đừng làm lớn chuyện. Tôi sẽ bồi thường cho chị gấp mười lần tiền lương, toàn bộ viện phí tôi cũng sẽ chịu. Chuyện này bỏ qua được không?”
Sơ Lệ ngước nhìn Hà Dĩ bằng đôi mắt ngấn lệ. Rất lâu sau. Chị ta quay về phòng, thu dọn hành lý rồi tức giận bỏ đi. Tôi cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên khuỷu tay bầm tím của Kiều An, nhưng dường như cô ấy chẳng cảm thấy đau đớn chút nào. Tôi bật cười trêu chọc:
- “Cậu còn tức hơn cả tớ nữa. Ai không biết chuyện chắc còn tưởng cậu là người đi bắt quả tang ngoại tình ấy chứ.”
Vốn chỉ là một câu đùa, vậy mà Kiều An lại giật mình đến mức bàn tay khẽ run lên.
- “Cậu nói linh tinh gì thế? Tớ chỉ đang bênh vực cậu thôi.”
Tôi mỉm cười. Có một người bạn như vậy, luôn đứng ra bảo vệ mình, khiến tôi cảm thấy cuộc sống vẫn còn rất nhiều ý nghĩa. Sau khi Kiều An rời đi, Hà Âm lặng lẽ dọn dẹp những mảnh kính vỡ vương vãi trên sàn. Tôi nhìn anh ngồi xổm dưới đất, cẩn thận nhặt từng mảnh thủy tinh sắc nhọn. Giống như trái tim tan nát của tôi vậy. Một khi đã vỡ rồi, sẽ không bao giờ có thể ghép lại hoàn toàn như cũ.
Buổi tối trong lúc Hà Dĩ đi tắm. Điện thoại anh để trên bàn trà đột nhiên sáng lên. Tôi vốn không có thói quen xem điện thoại người khác nhưng dòng tin nhắn hiện lên quá rõ. Rõ đến mức tôi không thể không nhìn thấy. Người gửi: Kiều An, bạn thân của tôi. Nội dung:
"Tôi bảo anh quên Lâm Du Bạch đi và về bên tôi."
"Vậy mà anh lại làm ra loại chuyện này."
"Chẳng lẽ anh còn thích cả loại người như chị Lý sao?"
"Tôi đúng là đã đ.á.n.h giá anh quá cao rồi."
Ầm.
Đầu óc tôi trống rỗng. Toàn thân như bị đóng băng. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Từng chữ, từng chữ một. Cảm giác như có người cầm d.a.o đ.â.m xuyên tim mình. Dư Na không phải, Sơ Lệ cũng không phải. Người luôn an ủi tôi, người luôn đứng về phía tôi, người từng nói sẽ là người đầu tiên đ.á.n.h Hà Dĩ nếu anh phản bội tôi. Lại chính là người đã đ.â.m tôi nhát d.a.o đau nhất, Kiều An, bạn thân nhất của tôi. Khoảnh khắc ấy tôi mới hiểu. Thì ra trên đời này kẻ đáng sợ nhất chưa bao giờ là người đứng ngoài cuộc hôn nhân. Mà là người được bạn tin tưởng bước vào cuộc sống của mình.
Tôi không biết mình đã ngồi trên sofa bao lâu. Cho đến khi tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại tôi mới giật mình hoàn hồn. Màn hình điện thoại đã tối đen nhưng những dòng chữ kia vẫn hiện rõ trong đầu tôi.
"Tôi bảo anh quên Lâm Du Bạch đi và về bên tôi."
Về bên tôi. Bốn chữ ấy giống như một cái tát. Đánh tan toàn bộ sự tin tưởng mà tôi dành cho Kiều An suốt bao năm qua. Cửa phòng tắm mở ra, Hà Dĩ vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Tôi lập tức cúi đầu xuống giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
- "Em chưa ngủ à?”
- "Sắp rồi.”
Anh đi tới ngồi cạnh tôi. Bàn tay quen thuộc đặt lên vai tôi. Nếu là trước đây, chỉ một cái ôm của anh cũng đủ khiến tôi cảm thấy an toàn. Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy ghê tởm, ghê tởm đến tận xương tủy. Tối hôm đó tôi nằm trên giường, mắt mở thao láo, không tài nào ngủ được. Tôi bắt đầu nhớ lại từng chi tiết trong quá khứ. Những chuyện trước đây từng bị tôi bỏ qua bây giờ lại hiện lên rõ mồn một.
Tôi nhớ lại những lần cô ấy ở bên cạnh tôi, những lần tôi khóc lóc kể lể, những lần tôi đau khổ đến tuyệt vọng. Lúc ấy…có phải trong lòng cô ấy đang âm thầm chế giễu tôi hay không? Có phải cô ấy đang nghĩ: “Lâm Du Bạch, cậu đúng là một kẻ ngốc.” Vậy thì…bọn họ bắt đầu qua lại với nhau từ khi nào? Cuộc hôn nhân này tạm thời vẫn chưa thể kết thúc được. Tôi cần phải biết rốt cuộc hai kẻ đáng ghê tởm kia đã bắt đầu phản bội tôi từ lúc nào.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, tôi bỗng buông bỏ được rất nhiều người và rất nhiều thứ mà trước đây mình từng quan tâm. Thật kỳ lạ, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Giống như bị mất trí nhớ vậy. Sau đó, ngày nào tôi cũng dịu dàng mỉm cười với Hà Âm, nấu cơm cho anh, chăm sóc anh, đối xử với anh chu đáo đến mức giống như một bà tiên đỡ đầu. Hà Âm rất vui trước sự thay đổi của tôi. Anh ôm tôi từ phía sau.
- “Du Bạch, chuyện cũ đã qua rồi. Từ giờ chúng ta hãy sống thật hạnh phúc nhé.”
Tôi cười thầm trong lòng. Hạnh phúc sao? Ai muốn sống hạnh phúc với anh chứ? Điều tôi đang nghĩ là làm thế nào để bóc trần những bí mật bẩn thỉu của anh. Làm thế nào để khiến anh rời đi tay trắng. Đến cả một chiếc quần lót cũng không mang theo được. Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng.
- “Anh yêu, nếm thử món canh củ sen em nấu đi.”
Có lẽ vì cảm thấy có lỗi nên Hà Âm còn dịu dàng với tôi hơn trước gấp trăm lần. Anh vẫn mang hoa về mỗi ngày. Những lúc rảnh rỗi cuối tuần, anh còn chủ động xuống bếp nấu ăn cho tôi. Nhưng tôi cần nhiều bằng chứng hơn. Tôi phải tạo lợi thế cho bản thân trong vụ ly hôn sau này.
