Sự Thiên Vị Cho Em Họ - Chương 6

Cập nhật lúc: 16/07/2026 16:01

Năm hai đại học, con trai của chị Trương — người anh từng học cao học tại Đại học Hoa Thanh — tốt nghiệp.

Anh ấy muốn khởi nghiệp, hỏi tôi có muốn thực tập ở văn phòng mới mở của anh tại Bắc Kinh không.

Đó là cơ hội mà tôi hằng mong đợi, tôi lập tức gật đầu đồng ý.

Trong nửa năm thực tập, tôi cùng các anh chị đồng nghiệp hoàn thành hai dự án.

Tuy phần việc của tôi không nhiều, nhưng khi chia lợi nhuận, tôi vẫn nhận được một khoản.

Khi tiền chuyển vào tài khoản, tôi nhìn mà không dám tin.

Sáu vạn tệ.

Hai năm qua, mối quan hệ giữa tôi và gia đình chị Trương ngày càng gắn bó.

Hè năm tôi lên năm ba, tôi lại trở về giúp việc ở quán ăn của chị như mọi năm.

Đúng vào giờ cao điểm, bất ngờ bố tôi đẩy cửa bước vào.

Ông nhìn tôi, nước mắt lưng tròng:

“Giang Ninh, cuối cùng con cũng về rồi.”

“Con có biết mẹ con sắp c.h.ế.t rồi không?”

Nghe câu đó, trái tim đang yên bình của tôi bỗng chấn động mạnh.

“Sau khi con rời đi, mẹ con bị chẩn đoán mắc bệnh về m.á.u, cần ghép tủy mới có cơ hội sống.”

“Bà ấy tự biết mình có lỗi nên không dám gặp con.”

“Nhưng con là đứa con ngoan, chẳng lẽ con đành lòng nhìn mẹ mình c.h.ế.t trong đau đớn sao?”

Nhìn người cha mà tôi đã không gặp suốt hai năm, cuối cùng tôi vẫn cúi đầu.

Dù thế nào đi nữa, bà vẫn là người đã sinh ra và nuôi lớn tôi.

Tôi phải đi gặp bà.

Nếu kết quả xét nghiệm cho thấy tủy phù hợp, tôi sẵn sàng hiến tủy cho bà.

Bởi vì m.á.u mủ ruột rà đúng là thứ tình cảm khó cắt đứt nhất trên đời.

10.

Tôi đi theo bố đến bệnh viện.

Ông nói mẹ đang nằm trong phòng bệnh, bảo tôi cứ đi xét nghiệm m.á.u trước.

Ông sẽ vào thăm mẹ tôi trước, rồi gọi tôi sau.

Trong lòng tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Tôi không rời đi, mà lặng lẽ bước theo sau ông, đi đến trước một căn phòng bệnh.

Thấy ông bước vào, tôi liền tiến lại gần, nhìn qua cửa kính.

Người nằm trên giường bệnh không phải mẹ tôi.

Là Giang Tiếu Tiếu.

Lúc đó, mẹ tôi đang ngồi bên giường, vẻ mặt tràn đầy lo lắng:

“Tiếu Tiếu, con yên tâm đi, mẹ đã đưa Giang Ninh về rồi.”

“Chỉ cần hai đứa phù hợp tủy, đến lúc đó mẹ sẽ lấy một quả thận của nó để cứu con.”

Khoảnh khắc đó, tôi như c.h.ế.t lặng.

Cả người giống như rơi xuống làn nước biển lạnh buốt, từng đợt run rẩy không thể kìm lại.

Thì ra người bị bệnh không phải mẹ tôi.

Thứ bọn họ muốn không phải là tủy, mà là thận của tôi.

Bây giờ tôi đã hiểu vì sao bố lại bảo tôi tự đi xét nghiệm, lại không cho tôi biết số phòng của mẹ.

Tất cả đều đã được sắp đặt.

Tôi quay đầu bỏ chạy.

Nhưng vừa xoay người, tôi đã thấy trước mặt là bác cả và bác gái — bố mẹ ruột của Giang Tiếu Tiếu.

Thấy tôi biết được sự thật và định rời đi, bác cả lập tức tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

Nghe thấy tiếng động, bố mẹ tôi từ trong phòng đi ra.

Nhìn thấy tôi, gương mặt bố tôi lộ ra chút áy náy:

“Giang Ninh, nghe bố nói…”

“Người chỉ cần một quả thận vẫn sống được mà.”

“Con và Tiếu Tiếu lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ con nỡ nhìn em gái mình c.h.ế.t dần trên giường bệnh sao?”

Tôi trân trân nhìn bố mình, không thể hiểu nổi:

“Nếu chỉ cần một quả thận là sống được, vậy sao bố không hiến thận cho em ấy?”

“Tất cả mọi người đều lừa con về, chỉ để cướp lấy một phần thân thể con.”

“Vì cái gì chứ?”

Mẹ tôi hừ lạnh, ánh mắt khinh khỉnh như nhìn một đứa vô ơn:

“Vì sao à? Vì tao đã sinh ra mày, nuôi lớn mày!”

“Chỉ cần mày hiến cho Tiếu Tiếu một quả thận, sau này tiền học phí, sinh hoạt phí tao lo hết cho mày.”

“Hai năm nay mày sống khổ thế nào chẳng phải đã rõ rồi sao?”

“Chỉ cần mày cứu em mày, mày sẽ không phải khổ nữa.”

Bà nhìn tôi như thể đang ra ơn ban phát, vừa kiêu ngạo vừa coi thường.

Tôi bật cười lạnh lùng, nhìn thẳng vào mắt bà:

“Mẹ, mẹ thật sự là mẹ ruột của con à?”

“Hay thật ra Giang Tiếu Tiếu mới là con gái ruột của mẹ?”

“Tôi sẽ không hiến thận. Nếu bất kỳ ai dám ép tôi, tôi sẽ lập tức báo công an.”

“Chúng ta… cắt đứt mọi tình cảm từ đây.”

Lời tôi vừa dứt, mẹ tôi đã giơ tay tát mạnh vào mặt tôi một cái.

“Đồ vô ơn!”

“Mày tưởng mọi chuyện do mày quyết định à?”

“Tao sinh ra mày, lời tao nói, mày phải nghe, dù muốn hay không!”

“Chỉ là một quả thận thôi, mày có c.h.ế.t đâu. Chẳng lẽ mày muốn nhìn Tiếu Tiếu c.h.ế.t trên giường sao?”

“Đúng!”

“Từ nhỏ đến lớn, mẹ chỉ yêu quý mỗi cô ta!”

“Đồ ngon đồ đẹp đều cho cô ta.”

“Mẹ dịu dàng, săn sóc với cô ta, còn với con thì luôn nghiêm khắc đến tàn nhẫn.”

“Mẹ luôn mượn cớ ‘vì con tốt’, để không ngừng hành hạ, áp đặt con.”

“Thậm chí còn cướp cả sáu nghìn tệ mà con cực khổ làm thêm kiếm được, để mua bộ Apple full option cho cô ta.”

“Hai năm con học đại học, mẹ chẳng hề hỏi thăm con lấy một lần.”

“Con chưa từng mong mẹ yêu thương gì nhiều…”

“Vậy mà bây giờ, mẹ còn muốn con hiến thận cho cô ta?”

“Mẹ không xứng là một người mẹ!”

Tôi trút hết mọi uất ức trong lòng.

Những tổn thương chất chồng từ nhỏ đến lớn bùng nổ như núi lửa.

Mẹ tôi bị bóc trần sự thật thì tức giận đến phát điên, giơ tay định tát tôi thêm lần nữa.

Nhưng lần này, một bàn tay từ phía sau đã giữ c.h.ặ.t cổ tay bà lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn, phát hiện chị Trương và học trưởng không biết đã đến từ khi nào.

Học trưởng lạnh mặt, mạnh tay hất mẹ tôi qua một bên, rồi bước lên kéo tôi về phía sau lưng anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.