Sự Thiên Vị Của Đại Lão - Phần 6

Cập nhật lúc: 22/06/2026 14:03

23.

Đến biệt thự nhà họ Phó, một con ch.ó đen già nua chậm rãi tiến đến cọ vào chân Phó Sùng Diễn.

“Đây là cụ của Tiểu Hắc.”

…Ghê thật!

“Anh nuôi cả tổ tiên mười tám đời của nó luôn à?”

Anh ta cười đầy cưng chiều.

Kéo tôi ngồi xuống sofa phòng khách, sai người mang nước táo tới.

“Em dị ứng xoài, quản gia đã dọn hết những thứ liên quan đến xoài trong nhà rồi.”

“Sơ Sơ, đừng làm tổn thương bản thân.”

Phó Sùng Diễn tách từng ngón tay tôi ra, xem những vết thương do tôi bứt móng.

“Tôi đã tìm được viện trưởng cô nhi viện trước đây của em.”

Tôi sững sờ.

Anh ta nói thẳng.

Ngay từ lúc biết thân phận tôi, đã cho người điều tra.

Trong thời gian ngắn, đã tra ra việc mẹ và anh trai làm lạc tôi. Tôi từng bị bọn buôn người đ.á.n.h vào đầu, trở nên ngốc nghếch suốt hai năm, bị viện trưởng gọi vào phòng.

Ông ta định giở trò đồi bại.

Tôi c.ắ.n mạnh ngón tay ông ta, suýt c.ắ.n đứt, m.á.u chảy rất nhiều.

Viện trưởng nổi giận, nhốt tôi xuống tầng hầm.

Chính chị đã cứu tôi.

Nửa đêm chị cạy khóa, dẫn tôi đi.

Tôi không đi nổi, chị cõng tôi trên lưng. Giữa đường, có người tốt bụng đưa chúng tôi đến đồn công an.

Viện trưởng có quan hệ rộng, bị điều đi nơi khác xa hơn, không chịu trừng phạt.

Tôi để lại di chứng nặng nề.

Chị tôi đọc sách, từng chút một tìm cách giúp tôi mở lời, mỗi ngày kể chuyện cho tôi nghe.

Tôi dần hồi phục, nhưng chị lại mắc bệnh.

Phó Sùng Diễn vừa xử lý vết thương cho tôi, vừa nói như không: “Luật sư đang thu thập chứng cứ phạm tội của viện trưởng, nhất định sẽ khiến ông ta ngồi tù mục xương.”

“Những kẻ buôn người từng bán em, tôi đã thuê thám t.ử giỏi nhất lần theo dấu vết.”

“Bác sĩ Smith nói, nếu chị em phối hợp điều trị, khả năng khỏi bệnh rất cao.”

Tôi vô thức mở miệng, nhưng không nói được gì.

Ở nhà họ Ôn lâu như vậy, chưa từng có ai hỏi tôi đã sống thế nào.

24.

Nước mắt tôi rơi từng giọt lớn.

Phó Sùng Diễn đau lòng ôm tôi vào lòng: “Mọi chuyện đã qua rồi.”

“Em là cô gái tốt, chịu bao nhiêu khổ cực mà vẫn không oán trách số phận, vẫn dịu dàng với những chú ch.ó.”

“Cuộc sống nhất định sẽ tốt hơn.”

Anh hôn lên mắt tôi, lên gò má còn vương nước mắt.

Tôi cũng tiến lại gần. Cảm nhận hơi ấm nơi đầu lưỡi, quấn quýt không rời, vô thức vòng tay ôm lấy cổ anh, mặc cho anh ngày càng mãnh liệt.

Nửa tiếng sau, Phó Sùng Diễn mới dừng lại, trên mặt lộ ra sự kiềm chế mạnh mẽ.

“Hôm nay chỉ đến đây thôi, nếu không… tôi sợ mình không nhịn được.”

Tôi nhìn về phía “chỗ đó”.

Mở mang tầm mắt.

Phó Sùng Diễn che mắt tôi: “Không được dụ dỗ tôi.”

Anh bảo tôi về suy nghĩ, có muốn nghiêm túc ở bên nhau hay không.

Tôi cúi đầu.

Mở điện thoại cho anh xem những tấm ảnh đã lưu của anh.

Cả đoạn chat.

Có làm nũng, có nổi giận, có cầu xin, có những lời đầy d.ụ.c vọng…

“Thật ra em khá thích anh, nhưng chị em sợ em bị lừa.”

“Em từng gặp không ít kẻ l.ừ.a đ.ả.o khi đi làm, nhưng không ai đẹp trai như anh.”

“Lúc xóa anh, em còn khóc suốt một đêm.”

Phó Sùng Diễn chăm chú lắng nghe, lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Tôi đột nhiên hỏi ngược lại: “Còn anh? Anh thích em ở điểm nào?”

Anh ta đặt lên môi tôi một nụ hôn thành kính: 

“Thích một người không cần lý do.”

“Em xuất hiện, phá vỡ mọi nguyên tắc và kiên trì của tôi, trở thành ngoại lệ duy nhất.”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

25.

Phó Sùng Diễn đưa tôi về thu dọn hành lý.

Cả nhà họ Ôn đều sững sờ.

Ông Ôn định bắt chuyện, Phó Sùng Diễn thậm chí không thèm liếc ông một cái.

Giọng bà Ôn dè dặt: “Sơ Sơ, mẹ khó khăn lắm mới tìm được con, đừng chuyển đi, được không?”

Phó Sùng Diễn chỉ vào căn phòng nhỏ nhất của tôi: “Các người nâng niu ‘thiên kim giả’, nếu không muốn nhận con ruột, thì đừng đón về.”

“Không phải vậy…”

Bà ta trông có vẻ hối hận, chỉ là không rõ hối hận điều gì.

Ôn Lâm định ngăn tôi: “Em gái, người một nhà, em nên giải thích hiểu lầm với Tổng Phó.”

Tôi lùi lại: “Ôn tổng nhỏ, không có hiểu lầm. Anh rõ ràng biết Ôn Đào vu oan tôi trộm dây chuyền, mà vẫn bao che.”

“Sao lại thế?” Ông Ôn và bà Ôn đồng thời lên tiếng, Ôn Đào mặt trắng bệch.

Ôn Lâm không để ý, mà lại hỏi: “Ôn Sơ, sao em không gọi anh là anh nữa?”

Tôi nhét bộ quần áo cuối cùng vào vali, đó là món chị tặng.

“Ngay ngày đầu, anh đã nói chỉ có Ôn Đào là em gái.”

“Về đây lâu như vậy, nhà họ Ôn cũng chưa từng đưa tôi đi đổi họ.”

“Vì thế, tôi vẫn là Niên Sơ.”

Chị tôi được đưa đến cô nhi viện vào dịp Tết.

Chị mang họ Niên, nên tôi theo họ chị.

Bà Ôn cầm dây chuyền đuổi theo: “Sơ Sơ, quay lại đi.”

Phó Sùng Diễn lạnh lùng nhìn bà: “Quay lại làm gì? Làm họ hàng xa không danh không phận của nhà họ Ôn? Ở căn phòng nhỏ nhất tối nhất, mặc cho con trai bà thiên vị con nuôi?”

Bà ta hoàn toàn sững sờ, vẫn gọi tên tôi.

Nhưng tôi không quay đầu lại.

26.

Năm chị khỏi bệnh, tôi cũng nhận bằng tốt nghiệp.

Phó Sùng Diễn đưa tôi đến buổi tiệc từ thiện ở Hải Thành.

Nắm tay tôi, không chút kiêng dè giới thiệu với mọi người: “Đây là phu nhân của tôi, Niên Sơ! Cô ấy không thích ồn ào, nên chúng tôi đã tổ chức hôn lễ trên đảo.”

Bà Ôn muốn tiến lại gần, bị người của anh ta ung dung chặn lại.

Nhân lúc tôi đi vệ sinh, bà Ôn kéo tôi lại: “Sơ Sơ, con vẫn còn trách mẹ sao?”

“Bố con không ra gì, ông ta đem con gái của mối tình đầu giả làm con của đồng đội, để mẹ nuôi suốt bao nhiêu năm.”

“Còn anh con, không chịu nổi cú sốc nên cắt đứt với bố, giận dỗi ra nước ngoài, bỏ cả công ty.”

Tôi lặng lẽ nghe.

Những chuyện này, đều là do Phó Sùng Diễn điều tra ra khi tìm thân thế của Ôn Đào để xả giận cho tôi.

Ông Ôn xuất thân nghèo khó, vì tiền mà cưới bà Ôn. Sau khi bà Ôn m.a.n.g t.h.a.i tôi không lâu, ông ta lại qua lại với mối tình đầu.

Năm tôi bị lạc, có liên quan rất lớn đến người phụ nữ đã mất sớm đó. Sau khi biết sự thật, Phó Sùng Diễn đã liên tiếp giáng đòn vào công ty của ông Ôn, khiến công ty đứng bên bờ phá sản. Ông Ôn vì cứu vãn, đã gả Ôn Đào cho một ông già sáu mươi tuổi, nhưng vẫn không cứu nổi.

Tôi không muốn nghe những lời hối hận muộn màng.

Bà Ôn đuổi theo tôi, nước mắt không ngừng rơi: “Sơ Sơ, mẹ sai rồi, cho mẹ một cơ hội bù đắp được không?”

Chỉ khi mất đi tất cả, bà ta mới nhận ra, chính sự ngu muội của mình đã khiến tôi chịu bao khổ cực.

Tôi lắc đầu: “Tổn thương một khi đã xảy ra, không thể quay lại được.”

“Sau này, tôi chỉ còn chị là người thân duy nhất, bà đừng đến tìm tôi nữa.”

Vừa dứt lời, chị ôm một bó hoa hướng dương đi về phía tôi.

Sắc mặt chị hồng hào, sức khỏe đã hồi phục rất tốt. Bác sĩ nói, chị có thể khỏe mạnh ở bên tôi rất lâu.

Không xa phía sau, ánh mắt Phó Sùng Diễn vẫn luôn dõi theo tôi.

Dính người đến mức… Như thể một giây cũng không nỡ rời xa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sự Thiên Vị Của Đại Lão - Chương 6: Phần 6 | MonkeyD