Sư Tỷ Trùng Sinh: Ta Cùng Muội Muội Đi Báo Thù - Chương 3
Cập nhật lúc: 06/08/2026 09:01
"Ngươi thực sự nghĩ bản tôn sẽ thật lòng với một kẻ nhàm chán như ngươi sao?"
"Ha ha ha, chỉ là trêu đùa ngươi chút thôi. "
"Ngày thường ngươi dám lạnh nhạt với Triều Nhan, lại còn bắt Triều Nhan phải bận tâm lấy lòng ngươi, vậy thì bản tôn cũng cho ngươi nếm thử mùi vị đau thấu tâm can là như thế nào."
Thiên linh căn bị rút ra, hắn dùng bàn tay vấy m.á.u bóp lấy khuôn mặt tái nhợt của muội muội ta.
"Cảm giác bị giẫm đạp chân tâm thế nào?"
Ta nhớ lại ánh mắt ngập tràn sát ý không thể che giấu của muội muội mỗi khi nhắc đến Trọng Vọng, lo lắng muội ấy sẽ bị Trọng Vọng nhìn ra sơ hở.
Đang định đi về phía bọn họ thì thấy muội muội hơi ngẩng đầu, khuôn mặt xinh đẹp như được tạc từ băng tuyết mang theo nét hờn dỗi chưa từng thể hiện trước mặt người khác.
"Không phải bảo ghét ta sao? Tự nhiên quản ta làm gì?"
Trọng Vọng ngẩn người một lúc, thật lâu sau, yết hầu của hắn lại khẽ động đậy:
"Ai nói ta không thích tỷ?"
Sau khi lấy được vấn tâm liên, ta bớt lười biếng hơn, nhưng cũng chỉ là lớp học buổi sáng không ngủ gật nữa, thời gian cùng đồng môn xuống núi dạo chơi cũng ít đi, kiếm cốt vẫn mãi chưa luyện thành.
Văn Nhân Chuẩn trong lòng nóng nảy, đến tìm ta cũng thường xuyên hơn.
Ta không ngán việc qua mặt hắn:
"Sư huynh, ta thực sự có chăm chỉ tu luyện, nhưng không hiểu sao luôn cảm thấy mơ hồ bị ngăn cách bởi một rào cản, không thể đột phá. "
"Cũng không biết là do ta quá ngốc hay là thời gian nhập môn còn ngắn, tu vi chưa đủ."
Văn Nhân Chuẩn nghiến răng nói:
"Sao có thể chứ? Sự thông minh của sư muội thì ai cũng biết, chắc hẳn là do căn cơ của ngươi còn nông nên mới chậm trễ chưa thể đột phá. Nhưng không sao, chỗ ta có một số đan d.ư.ợ.c, chắc chắn sẽ có lợi ích lớn cho tu vi của ngươi."
Văn Nhân Chuẩn đem đan d.ư.ợ.c vốn dĩ chuẩn bị cho Triều Nhan đưa cho ta.
Vì chuyện này, có lần ta bắt gặp Triều Nhan rơi lệ mếu máo với hắn:
"Sư huynh, có phải huynh không còn thích muội nữa không?"
"Có phải huynh đã thích Ngọc Hư sư tỷ rồi không? "
"Muội sớm biết huynh và sư tỷ mới là trời sinh một cặp."
Văn Nhân Chuẩn không dám nói rõ giữa thanh thiên bạch nhật rằng hắn làm vậy để thúc đẩy ta luyện thành kiếm cốt, nên chỉ đành dỗ giành muội ấy đến sứt đầu mẻ trán, lại hứa hẹn sẽ nhanh ch.óng đền bù đan d.ư.ợ.c cho muội ấy.
Thế nhưng sau khi hắn thập t.ử nhất sinh tìm được tiên thảo từ bí cảnh, nhờ trưởng lão luyện đan luyện thành linh d.ư.ợ.c thì giữa đường lại chạm mặt ta.
"Sư huynh, hôm nay ta lại cảm thấy tu vi không đủ, chắc hẳn ta thực sự không có thiên phú luyện kiếm cốt. Ta đã định bỏ cuộc rồi, ta không muốn luyện kiếm nữa."
Trên trán Văn Nhân Chuẩn toát ra một lớp mồ hôi mỏng:
"Sư muội đừng tự ti, vốn dĩ ngươi cảm thấy đã loáng thoáng chạm tới bình cảnh rồi, nhưng luôn thất bại vào thời khắc quyết định."
Văn Nhân Chuẩn hít sâu một hơi:
"Sư muội, thực ra chỗ ta còn một ít linh d.ư.ợ.c."
Tay hắn đưa bình t.h.u.ố.c cho ta mà cứ run lẩy bẩy.
Ta vui mừng nhận lấy, ngẩng đầu lên thì vừa vặn nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp đang đứng dưới hành lang.
"Triều Nhan sư muội"
Ta hào hứng vẫy tay:
"Đại sư huynh lại cho ta linh d.ư.ợ.c này, ngươi có muốn ta chia cho một viên không?"
Triều Nhan vừa vội vừa giận, đỏ mắt nói:
"Không cần, đã là đồ cho sư tỷ, muội làm sao xứng đáng được dùng?"
Giọng nói run rẩy vừa dứt, muội ấy đã xoay người bỏ chạy.
Văn Nhân Chuẩn sốt ruột đuổi theo:
"Triều Nhan, muội nghe ta nói."
Triều Nhan phải chịu uất ức chỗ Văn Nhân Chuẩn, liền muốn đi tìm Trọng Vọng để tìm sự an ủi, nhưng muội ấy chợt nhận ra đã lâu rồi mình chưa gặp Trọng Vọng.
Tìm không thấy, muội ấy đành nắm lấy một nam đệ t.ử ở trung viện quen biết với Trọng Vọng để hỏi:
"Sư đệ, đệ có biết Trọng Vọng đi đâu rồi không?"
"Trọng Vọng à? Tất nhiên là ra ngoài cùng Ngọc Chân sư tỷ rồi."
Trên mặt nam đệ t.ử hiện lên nét chua xót, cũng không biết tiểu t.ử đó có điểm nào lọt vào mắt xanh của Ngọc Chân sư tỷ, một mỹ nhân lạnh lùng như băng vậy mà lại cười với hắn.
"Nhưng phải công nhận, Ngọc Chân sư tỷ cười lên đẹp thật, Nguyệt Kiếm Sơn chúng ta không có ai đẹp bằng tỷ ấy."
Nói xong, hắn mới nhận ra sắc mặt Triều Nhan đã thay đổi.
Hắn là đệ t.ử ngoại môn, không dám đắc tội Triều Nhan, vội vàng tìm cớ bỏ chạy.
Triều Nhan đợi ở cổng núi từ sáng đến tối, cuối cùng mới đợi được Ngọc Chân và Trọng Vọng trở về.
Trong tay Trọng Vọng cầm một chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ, còn Ngọc Chân thì ôm một gói giấy.
"Đây là món bánh đặc sản quê ta, hồi nhỏ ta thích ăn nhất, nương ta cũng biết làm, nhưng sau khi biến cố xảy ra, ta không bao giờ được ăn nữa."
Giọng Ngọc Chân pha chút run rẩy, Trọng Vọng quay đầu lại mới nhận ra trong mắt nàng ngấn lệ.
Nữ t.ử kiêu ngạo, con cưng của Nguyệt Kiếm Sơn trước mặt người ngoài lại bộc lộ một tia yếu đuối trước mặt hắn, hơn nữa nàng lại đẹp đến thế, như thể ánh sao đầy trời đều tụ vào đôi mắt nàng.
Trọng Vọng hơi thất thần, có lẽ chính hắn cũng không nhận ra ánh mắt mình nán lại trên người Ngọc Chân đã quá lâu, lâu đến mức hắn đã bỏ quên chuyện đi tìm Triều Nhan, thậm chí không còn nhớ đến muội ấy.
Giây tiếp theo, Ngọc Chân lại ngấn lệ mỉm cười, vẻ đẹp làm rung động lòng người:
"Đệ nếm thử đi, ngoài tỷ tỷ ta ra, ta chẳng nỡ chia cho ai đâu."
Trọng Vọng bất giác hỏi:
"Vậy tại sao ta lại được?"
Lông mi Ngọc Chân khẽ rung:
"Làm sao ta biết được?"
Nói xong, nàng dường như hơi bối rối, vội vàng rảo bước nhanh hơn, Trọng Vọng liền vội vàng đuổi theo.
Cho đến khi hai người trước sau bước vào cổng núi, Triều Nhan mới hết chịu đựng nổi, cất giọng nức nở gọi theo bóng lưng Trọng Vọng:
"Trọng Vọng!"
Thân hình Trọng Vọng cứng đờ.
Vừa về đến phòng, muội muội ta liền liên tục dùng mười mấy đạo pháp thuật tịnh trần lên người, rồi thiêu dụi bộ quần áo mặc ngày hôm nay, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh ta, ôm cổ ta mãi không nói gì.
"Ngọc Chân, muội không cần phải chịu đựng như vậy."
Ta xoa đầu muội ấy.
"Hai tỷ muội chúng ta liên thủ, dù là Trọng Vọng cũng chưa chắc không có sức đ.á.n.h một trận."
Ngọc Chân trầm giọng lắc đầu:
"Tỷ, muội không thể để kế hoạch của chúng ta xảy ra sai sót nào. "
"Văn Nhân Chuẩn tự nhiên không phải là đối thủ của tỷ, nhưng Trọng Vọng tu vi sâu không lường được, đối đầu trực diện chúng ta không có cơ hội thắng."
"Ta vẫn lo lắng nhỡ hắn có ý đồ xấu, hắn sẽ không phát hiện ra đâu."
