Sủng Ái Quân Nhân Thập Niên 70: Sau Khi Từ Chối Xuống Nông Thôn, Tôi Được Anh Chàng Lưu Manh Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 252

Cập nhật lúc: 08/03/2026 03:16

“Vậy thì đón chờ cô sẽ là sự phán xét của các trưởng lão, bị ném vào vạn xà cổ, chịu t.r.a t.ấ.n đau đớn cho đến ch-ết.”

Có lẽ gia đình cô cũng sẽ bị cô liên lụy.

Giống như cha mẹ của Tuân Trọng Phủ lúc trước, không thể đứng chân ở Miêu trại được nữa.

Vì thế cô không dám nói gì cả.

Mãi cho đến bao nhiêu năm trôi qua, Tuân Trọng Phủ một lần nữa xuất hiện, nhưng lại là muốn dồn tất cả mọi người trong Miêu trại vào chỗ ch-ết.

Những người này cũng bao gồm cả cô.

Ông ta chưa bao giờ nghĩ đến tình nghĩa trước đây của họ.

Vậy thì cô trong lòng người đó rốt cuộc là cái gì chứ?

Đóa Nhã trong lòng hiểu rõ, năm đó nếu không có cô bí mật giúp đỡ Tuân Trọng Phủ thì ông ta căn bản không thể phát triển đến thế lực như ngày hôm nay.

Suy cho cùng, cô là tội nhân của toàn bộ Miêu trại.

Nếu Tề Đường biết bây giờ Vu y vẫn còn đang trăn trở về vị trí của mình trong lòng Tuân Trọng Phủ thì cô thực sự sẽ phải cảm thán một câu.

Bàn về tình yêu mù quáng, Vương Bảo Xuyến có đến cũng phải đứng thứ hai.

Nhưng ít ra Vương Bảo Xuyến người ta có tầm nhìn đầu tư, cuối cùng còn làm hoàng hậu được mười tám ngày.

Đến chỗ Vu y này, yêu Tuân Trọng Phủ, đừng nói là có được báo đáp gì, chỉ cần mối quan hệ này bị người ta biết được thì mạng của mình cũng chẳng giữ nổi.

Sau khi kể xong câu chuyện của mình, Vu y im lặng.

Tề Đường cũng không tiện mở lời nói gì, an ủi sao?

Cô không thể an ủi được.

Chi bằng cũng ngậm miệng lại, đóng vai một phông nền im lặng bên cạnh.

Không biết bao lâu trôi qua, Vu y chuyển tầm mắt sang chiếc tráp màu đỏ, u uất lên tiếng:

“M-áu đầu tim này là tín vật định tình mà ông ta tặng cho tôi.”

Tề Đường:

???

Cô đúng là kiến thức hạn hẹp rồi, còn có người lấy m-áu đầu tim làm tín vật định tình sao?

Ngay sau đó, Vu y tiếp tục nói:

“M-áu đầu tim này tôi có thể cho cô, nhưng mà...”

Bà ta dừng lại một chút, nhìn về phía Tề Đường.

Tề Đường lập tức biết ý tiếp lời:

“Vu y, bà yên tâm, chuyện của bà bước ra khỏi cửa này sẽ tuyệt đối không có ai nghe được dù chỉ nửa lời từ miệng cháu.”

Thấy Vu y chỉ nhìn mình mà không nói lời nào, Tề Đường thậm chí còn giơ một bàn tay lên:

“Trên đầu ba thước có thần linh, cháu xin thề, nếu vi phạm lời thề thì sẽ để cho...”

Để cho cái gì còn chưa nói xong, Vu y đã lên tiếng ngắt lời cô:

“Nhưng mà, m-áu đầu tim này chỉ đủ dùng cho một người thôi.”

Tề Đường sững người, hạ tay xuống, nhìn về phía chiếc tráp đỏ.

Chỉ đủ dùng cho một người sao!

Vậy thì dùng cho ai đây?

Cố Mặc Hoài hay là Nhạc Kỷ Minh?

Cô lắc đầu, gạt phăng những suy nghĩ sắp trở nên phức tạp trong đầu, có thể có được một phần m-áu đầu tim vốn đã là niềm vui bất ngờ rồi, không nên trở thành gánh nặng của sự lựa chọn.

“Vu y, bà thực sự sẵn lòng đưa m-áu đầu tim này cho cháu sao?”

Xác nhận lại một lần nữa thì Tề Đường mới có thể yên tâm:

“Bà có yêu cầu gì cứ việc đưa ra, những gì cháu làm được nhất định sẽ dốc hết sức mình để thực hiện.”

Mặc dù cô cảm thấy m-áu đầu tim của gã đàn ông tồi tệ đó chẳng có giá trị gì để sưu tầm cả, nhưng ai bảo Vu y yêu người ta đến ch-ết đi sống lại chứ!

Vu y mỉm cười châm biếm:

“Cô lấy đi đi!”

Bà ta vốn đã dự định sau khi chăm sóc Đại tế ty hồi phục thì sẽ truyền chức vị Vu y lại cho đồ đệ.

Sau đó tự mình đến nơi lần đầu tiên gặp lại Tuân Trọng Phủ năm xưa để tự kết liễu đời mình.

Cũng chẳng quan tâm người khác có biết chuyện này hay không nữa.

Tề Đường không nói nhảm thêm nữa, đứng dậy hai tay ôm lấy chiếc tráp đỏ, cúi người chào Vu y một cách sâu sắc:

“Vu y, cảm ơn bà.”

Câu cảm ơn này xuất phát từ tận đáy lòng, hoàn toàn là chân thành.

Nếu Vu y không kể cho cô nghe về quá khứ này, không lấy m-áu đầu tim ra thì cả đời này cô cũng không thể biết được trên thế giới này còn có một phần m-áu đầu tim của Tuân Trọng Phủ.

Dù bà ta có xuất phát từ suy nghĩ gì đi chăng nữa thì chung quy cuối cùng người hưởng lợi chính là bản thân mình.

Cảm ơn là điều nên làm.

Trên đường về, Tề Đường nghĩ có lẽ Vu y tự tưởng rằng mối quan hệ giữa bà ta và Tuân Trọng Phủ được che giấu rất tốt.

Nhưng thực tế thì A Y Trát chắc hẳn cũng biết điều gì đó.

Nếu không ông ấy đã chẳng bảo mình đến tìm bà ta.

Ông ấy không nói có lẽ cũng là nể tình nghĩa thuở thiếu thời, kết quả không ngờ được là suýt chút nữa đã ch-ết dưới tay Tuân Trọng Phủ.

Haiz, đúng là từng đoạn từng đoạn quan hệ gỡ mãi không ra....

Lại trở về nhà gỗ của A Y Trát, Tề Đường vốn không muốn làm phiền ông ấy nữa.

Nhưng m-áu đầu tim trong tay khiến cô không thể không dày mặt gõ vang cửa phòng ông ấy.

Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cũng không biết m-áu đầu tim này còn dùng được không nữa.

Không có điều kiện lưu trữ ở nhiệt độ thấp như đời sau, theo tình hình bình thường mà nói thì m-áu này chắc đã khô thành tiêu bản rồi nhỉ?

A Y Trát ngày nào cũng nằm trên giường, lúc đầu thì ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn.

Thời gian dài ra là ngủ cũng không yên, ăn cũng chẳng thấy ngon, lại còn vô cùng nhàm chán.

Lúc trước bảo Tề Đường đi tìm Vu y đơn thuần chỉ là muốn chỉ cho cô một con đường sáng, giờ cô lại đến tìm mình cũng nằm trong dự liệu của ông.

“Vào đi.”

Nghe thấy bên trong truyền lại tiếng đáp lời, Tề Đường đẩy cửa bước vào, cười một vẻ nịnh nọt.

“Đại tế ty, ngài vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

Đại tế ty thản nhiên liếc nhìn Tề Đường một cái:

“Lại có chuyện gì?”

Tề Đường hì hì cười nói:

“Đại tế ty, cháu thấy ngài chắc cũng biết cháu đến tìm ngài là có chuyện gì mà, mình đi thẳng vào vấn đề đi.”

Nói đoạn cô giơ chiếc tráp đỏ trong tay lên:

“Trong này là m-áu đầu tim của Tuân Trọng Phủ.”

“Đáng tiếc là của hai ba mươi năm trước rồi, thời gian lâu như vậy rồi không biết có còn dùng được không nữa?”

Đại tế ty vẫn giữ vẻ thản nhiên:

“M-áu đầu tim làm dẫn, chỉ cần bảo quản tốt, đừng nói mấy chục năm, trăm năm cũng dùng được.”

Ây da, có câu này của ông ấy là Tề Đường yên tâm rồi.

Cô còn chưa kịp ngồi xuống ghế đã đứng dậy cáo từ:

“Tốt tốt tốt, Đại tế ty, ngài dưỡng thương cho tốt, cháu đi trước đây ạ.”

Nói xong xoay người bước đi một cách tiêu sái.

Đại tế ty:

...

Đúng là cái con bé hễ cần người thì tươi cười, không cần người thì quay ngoắt đi mà!

Trong thời gian cô ra ngoài, A Côn đã sắp xếp nơi ở cho nhóm Cố Mặc Hoài rồi tự mình đi bận việc khác.

Tề Đường trở về căn phòng được sắp xếp cho mình, trịnh trọng đặt chiếc tráp đỏ lên bàn, cẩn thận từng li từng tí mở nắp ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.