Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 89
Cập nhật lúc: 17/02/2026 10:04
Đại Đản không đồng ý: "Chuyện triệt đường con cái nhà người ta là không được làm đâu, sau này bà nội mà biết là bà đ.á.n.h cho đấy, nếu bị người ta biết thì họ phải liều mạng với nhà mình mất!"
Tam Đản thất vọng: "Thế thì tính sao ạ?"
"Lúc hắn đi đại tiện mình cũng ném pháo vào hố phân? Nhưng hắn đâu có sợ hôi!"
Nhị Đản: "Hay là... gọi cả bố em nữa, chúng mình trùm bao tải đ.á.n.h hắn một trận?"
Đại Đản: "Không được, chú hai ra tay không biết nặng nhẹ đâu, lỡ đ.á.n.h c.h.ế.t người ta thì tính sao?"
Tam Đản: "Đánh c.h.ế.t thì kéo vào rừng cho sói ăn!"
Đại Đản: ┌(。Д。)┐
Bàn về độ ác, vẫn phải là đứa nhỏ nhất!
"Chúng ta xử lý xong mụ họ Tiêu rồi thì mò đến nhà họ Lữ, đổ nước phân vào nồi nhà họ." Đại Đản nghĩ ngợi một hồi rồi nói.
Tam Đản vỗ tay: "Hay quá hay quá, cho cả nhà họ ăn phân bữa tối!"
"Trong nhà cũng phải tạt."
"Tạt khắp nơi luôn!"
"Cho họ làm bọ hung hết!"
Ý kiến của ba đứa nhỏ đã thống nhất, cũng là lúc chúng bí mật mò đến kho bảo quản, thấy Tiêu Lam đang nằm gục trên bàn gỗ trong kho, Đại Đản liền dặn Nhị Đản và Tam Đản: "Hai đứa ở đây canh chừng, anh ra nấp bên ngoài hố xí, chỉ cần mụ họ Tiêu đi vệ sinh là hai đứa giả tiếng mèo hoang kêu."
"Giả tiếng mèo hoang đ.á.n.h nhau ấy."
Nhị Đản và Tam Đản gật đầu lia lịa, Đại Đản bảo chúng nấp cho kỹ, tuyệt đối không được để ai phát hiện, rồi anh lẻn ra nấp sau đống đồ cũ bên ngoài hố xí.
Mấy đứa nhỏ may mắn thật, Tiêu Lam chỉ một lát sau đã đứng dậy đi ra ngoài, rẽ hướng về phía hố xí sau kho bảo quản.
Nhị Đản và Tam Đản bám theo một đoạn, xác định cô ta đã vào hố xí, Nhị Đản và Tam Đản mỗi đứa đóng giả một con mèo hoang, phát ra những tiếng mèo kêu khác nhau.
Giống y như đúc!
Đại Đản chú ý lắng nghe động động tĩnh.
Nghe thấy Tiêu Lam chán ghét c.h.ử.i thề vài câu, đoán chừng cô ta đã ngồi xuống rồi, liền châm lửa ném một quả pháo vào hố phân.
Ôi thôi, không nổ.
Lại là một quả pháo xịt.
Đại Đản thất vọng lập tức ném quả pháo thứ hai, lúc ném anh còn nhìn quanh xem có hòn đá to nào không, nếu quả thứ hai cũng xịt thì anh sẽ ném đá vào.
Dù hiệu quả không bằng pháo nhưng đối phó với hạng người từ thành phố đến như Tiêu Lam thì vẫn thừa sức.
Đại Đản ném rất chuẩn, anh ném thẳng pháo xuống dưới hố phân.
Ném xong là nhanh ch.óng lùi lại, tìm vật che chắn nấp đi.
"Đùng..."
Pháo nổ rồi.
Thật phấn chấn (chấn phân)!
Kích động lòng phân (dân)!
"A!" Tiếng thét của Tiêu Lam vang lên, ngay sau đó cô ta nhảy cẫng lên một cách điên cuồng, rồi thành công khiến mình nhảy tọt xuống hố phân!
Phải biết là hố xí ở bên kho bảo quản này rất sơ sài, chỉ đào bừa một cái hố phân, bên trên gác hai tấm ván, ở giữa để một cái khe, bên ngoài dùng đệm cỏ quây lại là xong!
Làm sao chịu nổi sức nhảy cẫng lên vì kinh hãi của Tiêu Lam cơ chứ.
Theo một tiếng "tõm" cực lớn, Đại Đản vung nắm đ.ấ.m của mình lên, thành công rồi!
Anh nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường vụ án, hội quân với Nhị Đản và Tam Đản, lén lút mò về phía nhà họ Lữ.
Tiếng hét của Tiêu Lam đã thu hút những người đang trực ở kho bảo quản, ngoài người chấm công ra còn có những xã viên tạm thời đến kho để đổi nông cụ.
Mấy người nhìn thấy cô Tiêu vốn mắt mọc trên đầu, không chê nông thôn chỗ này bẩn thỉu thì cũng chê chỗ kia không sạch sẽ, đang vùng vẫy trong hố phân, trầm luân cùng vô số sinh vật trong hố phân, đúng là sững sờ luôn.
Người chấm công đi tìm một cái gáo múc phân cán dài, đưa đến trước mặt Tiêu Lam, bảo cô ta nắm lấy.
Lại bảo người nhanh ch.óng chạy đến nhà họ Lữ gọi người, mang một bộ quần áo sạch đến cho Tiêu Lam thay.
Mụ Lữ đang bận rộn ngoài đồng vừa nghe thấy Tiêu Lam ngã xuống hố phân ở kho bảo quản, cả người đờ ra, bà nghe nhầm rồi phải không?
Hay là tai có vấn đề rồi?
Sau khi xác nhận lại nhiều lần, mụ Lữ cảm thấy cơ hội đến rồi, vội vàng nhờ người đi gọi Lữ Tứ Hóa đến kho bảo quản.
Còn bà thì gọi chồng, vội vã chạy về nhà, cậy cửa phòng Tiêu Lam để lục lọi đồ đạc của cô ta.
Cơ hội đấy!
Mụ Lữ và Lữ Lão Yêu lục ra được hai hộp thịt hộp, một hộp trái cây đóng hộp, một hộp sữa bột mạch nha, ngoài ra không còn thứ gì khác nữa.
Số tiền và phiếu trong tưởng tượng hoàn toàn không thấy một xu nào.
Cả hai đều có chút thất vọng.
Thực ra nếu không có sự so sánh, thì chừng này đồ đạc mụ Lữ nhất định sẽ quý như vàng.
Nhưng ai bảo có sự so sánh trước đó cơ chứ.
Phải biết là cháu nội của đại đội trưởng đã bô bô ra rồi, lúc Tiêu Lam ở nhà đại đội trưởng ra tay rộng rãi biết bao nhiêu.
"Cứ mang đi giấu trước đã!" Lữ Lão Yêu nói.
"Sau này nếu cô ta phát hiện đồ không còn nữa, chúng mình cứ bảo là lúc đi gấp quá không kịp đóng cửa sân."
"Không biết đồ của cô ta bị đứa nào lấy mất rồi!"
Mụ Lữ gật đầu đồng ý: "Tiếc thật, chả có đồng tiền nào!"
"Chuyện này đúng là không bằng cô Lâm rồi!"
Lữ Lão Yêu không cho là vậy: "Bà chẳng nghe trong làng đang đồn sao, nói chính cô Tiêu nói đấy, vài ngày nữa sẽ có một tờ giấy báo lĩnh ba nghìn đồng!"
"Đợi giấy báo tới, bảo thằng Tư tìm cách gạo nấu thành cơm!"
"Dù sao thì thằng Sử Hòa Bình đó cũng dọn đi rồi, không còn ai suốt ngày chằm chằm theo dõi nữa!"
"Ừm... lát nữa tôi đi kiếm ít t.h.u.ố.c cho gia súc, phải làm cho cả làng biết là cô Tiêu ăn nhầm t.h.u.ố.c, nên mới giở trò đồi bại với thằng Tư nhà mình!"
"Chủ nhiệm hội phụ nữ nói đúng, gia thế nhà cô Tiêu quá lớn, chúng mình không thể không đề phòng cô ta tống thằng Tư vào tù bóc lịch ăn kẹo đồng được!"
Mắt mụ Lữ sáng rực lên phụ họa: "Nhà nó ạ, cứ nghe theo ông! Ôi chao, đến lúc đó ba nghìn đồng kia sẽ thuộc về nhà mình rồi! Có số tiền đó, chúng mình sẽ xây một cái nhà thật to!"
Chương 70 Có chút ngẩn ngơ
Lữ Lão Yêu cười nói: "Bà đúng là chẳng dám nghĩ gì cả, sau này chỉ cần cô ta gả vào nhà mình, chúng mình còn thiếu thứ gì nữa?"
"Nếu không muốn gả, muốn về thành phố ư, được thôi, đưa tiền đây!"
"Lúc đó không đưa cho bọn này ba nghìn thì bọn này lên ủy ban làm loạn, lên đồn làm loạn, phụ nữ giở trò đồi bại cũng là tội lưu manh!"
Hai vợ chồng mắt sáng rực, mơ mộng về chuyện đổi đời giàu sang phất nhanh.
