Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 128: Cung Yến Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 06/03/2026 06:03
Lan Vũ không hỏi quá nhiều từ miệng Sở Minh Hành, chuyện trên triều đình biết nhiều quá cũng không tốt cho nàng, điểm này nàng cũng rõ ràng.
Cứ như vậy trong những ngày triều đình im lặng, hậu cung bình yên, đêm Giao thừa đã đến.
Từ sớm cát phục của Lan Vũ đã được đưa tới, chỉ là bộ cát phục kia thoạt nhìn quá mức quý giá, chỉ riêng chiếc váy dài dệt từ mây gấm đã thêu mẫu đơn và hoa sen, lông vũ khổng tước khảm trên vạt váy, màu sắc tươi sáng diễm lệ, vạt váy tuy rộng lớn nhưng cũng sẽ không cản trở hành động, đai lưng phụ bằng chỉ vàng khảm đá quý màu xanh lam, phi bạch dùng lụa mỏng chỉ vàng thêu vân mây, xinh đẹp ch.ói mắt.
Lan Vũ vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve lên hoa văn thêu trên cát phục, cảm thấy có chút xa lạ.
Y phục này không thể nghi ngờ là đẹp mắt, xinh đẹp mà lại hoa lệ, mặc lên người đều khiến người ta nhịn không được sinh lòng vui mừng.
Đây còn là Sở Minh Hành bảo Thượng Y Cục đưa tới, vừa nhìn đã biết là có chuẩn bị từ sớm.
Kiếp trước nàng cũng từng mặc cát phục một lần, chính là trong cung yến đêm Giao thừa, mà bộ cát phục lần đó là màu hồng ngó sen, lần này...
Lan Vũ sờ sờ y phục, trong lòng thổn thức — lại là màu xanh lá.
Nàng lén lút suy nghĩ hôm nay không phải là lại sắp xảy ra chuyện chứ.
"Nương nương, sắp đến giờ rồi." Đan Sam tiến vào điện nhắc nhở nàng.
Lan Vũ quay đầu lại, gật đầu đáp một tiếng được, gọi người tới thay y phục cho nàng.
"Nương nương mặc bộ y phục này chắc chắn là người đẹp nhất lục cung." Liên Khê chọn trang sức cho nàng, nhìn người trong gương đồng không khỏi có chút ngẩn ngơ, rất nhanh lại phản ứng lại, cười một cái.
Liên Kiều đang chải tóc cho Lan Vũ, nghe vậy không cam lòng phản bác: "Nương nương cho dù không mặc bộ y phục này cũng chắc chắn là người đẹp nhất lục cung."
"Ây dô lời ngươi nói này đúng là nói đúng rồi." Liên Khê cứ khen nàng ta nói đúng, khiến mọi người bật cười.
Đan Sam ở bên cạnh cũng mỉm cười nhìn các nàng, chủ yếu vẫn là nhìn Lan Vũ.
Bà trước kia hầu hạ Kính Văn Hoàng thái hậu, nhìn người xử lý cung vụ, quản lý hậu cung, tự nhiên cũng giúp đỡ rất nhiều, bà cũng hiểu rõ ý nghĩa của việc bệ hạ bảo bà tới hầu hạ Lan Vũ là gì. Đợi đến khi sau này Lan Vũ lên ngôi vị trung cung, là cần bà giúp đỡ dạy bảo nàng.
Lan Vũ vẫn còn trẻ, tuy xuất thân là một vấn đề, nhưng người bệ hạ yêu thích, thì không có gì là không làm được.
Bên ngoài điện nắng ấm vừa đẹp, trên người Lan Vũ khoác một chiếc áo choàng dày dặn, được cung nhân dìu lên nghi trượng, một đường đi về hướng Thái Thanh Cung.
Cung yến đêm Giao thừa bắt đầu từ giữa trưa, ước chừng phải kéo dài đến giờ Dậu, đợi đến đêm còn phải đón giao thừa, tuy là ngày trọng đại cả cung vui mừng, nhưng nói kỹ ra cũng mệt mỏi, dù sao cũng phải thức mấy canh giờ, hoàng thân quốc thích đều ở đó, mọi người đều phải giữ quy củ.
Lúc Lan Vũ đến, trên chính điện Thái Thanh Cung đã ngồi rất nhiều người, là nam nữ phân tịch mà ngồi, bên phía phi tần thì dựa theo vị phân cao thấp, vị trí của nàng là một ngoại lệ.
Hiện tại đại yến vẫn chưa bắt đầu, đại điện rộng lớn mà náo nhiệt, trong điện vừa có địa long sưởi ấm, lại có than củi đốt, không khiến người ta cảm thấy lạnh, cửa điện hai bên tuy đóng lại, nhưng trên điện có mở cửa sổ nhỏ thông gió thoáng khí, trong điện ban ngày đã thắp đèn l.ồ.ng và nến, bên ngoài điện lại càng có nắng ấm chiếu rọi, vô cùng sáng sủa.
"Thỉnh an nương nương." Lan Vũ vừa bước vào, Nhạc Chiêu dung liền dẫn theo Mục Tu dung tới hành lễ với nàng.
Nhìn các nàng, Lan Vũ tốt tính nói vài câu: "Yến tiệc vẫn chưa bắt đầu, ta đi nhận chỗ ngồi của ta trước đã."
"Vừa rồi thần thiếp nhìn thấy rồi, chỗ ngồi của nương nương ở phía trước." Nhạc Chiêu dung nói xong, dừng một chút, tiếp tục nói, "Phía trước nhất."
Phía trước nhất?
Đợi Lan Vũ đi qua, nhìn thấy một vị trí trống bên phải, lại xuống thêm một chỗ ngồi nữa mới nhìn thấy vị trí của Thục Phi.
Chuyện ngoại lệ này cũng không phải là lần đầu tiên rồi, lần trước ở Không Sơn Viên nàng còn ngồi bên cạnh Sở Minh Hành cơ mà.
Lan Vũ yên tâm thoải mái nhận lấy chỗ ngồi này, chỉ là còn chưa ngồi vững, nhìn vị trí trống bên cạnh, nhướng mày một cái, lại nhìn Thục Phi vẻ mặt không mấy vui vẻ, thầm nghĩ — sự sắp xếp chỗ ngồi này hẳn không phải do Thục Phi quyết định.
Ít nhất Thục Phi sẽ không sắp xếp nàng ngồi phía trước như vậy.
"Vị trí trống này là của Ý Chân Công chúa sao." Lan Vũ hỏi cung nhân phía sau.
Cung nhân kia vội vàng đáp một tiếng vâng.
Lan Vũ hài lòng gật gật đầu, nhân lúc chưa khai yến, nàng muốn ra ngoài hít thở không khí, nơi này tuy rộng lớn, nhưng đông người vẫn ồn ào.
Vừa đến đứng dưới hành lang chỗ vắng vẻ bên ngoài điện một lát, nàng nhìn thấy trên mấy bậc thềm kia đón một người.
Người nọ thoạt nhìn tôn quý, mặc cẩm bào màu đen, bước đi vội vã, chỉ là cho dù cách xa Lan Vũ cũng có thể nhìn thấy vẻ uất ức và nôn nóng của đối phương.
Đây hẳn là Vệ Vương kia rồi.
Phía sau Vệ Vương còn đi theo một phụ nhân, mặc cát phục màu xanh nhạt, nếu không phải Vệ Vương quay đầu lại dường như quát mắng vài câu, Lan Vũ còn thật sự không chú ý tới nàng ta.
"Nương nương, đó là Vệ Vương và Vệ Vương phi." Cách xa, nhưng người vẫn có thể nhận rõ, huống hồ là vị Vương gia nhàn tản lại chẳng làm nên trò trống gì như Vệ Vương này.
"Cô cô trước kia từng gặp Vệ Vương?" Lan Vũ không quay đầu nhìn Đan Sam, mà như có điều suy nghĩ nhìn cảnh Vệ Vương trách mắng Vương phi ở phía trước, bởi vì là ở trong cung, lại là trước Thái Thanh Cung, Vệ Vương kia mắng vài câu rồi lại vội vàng thu liễm, nắm lấy ống tay áo của Vương phi Lâm thị tiến lên, hai người cùng nhau bước lên bậc thềm, sau đó bóng dáng biến mất.
Đan Sam gật gật đầu: "Nô tỳ lúc ở trong cung cũng từng gặp qua mấy vị Vương gia, chỉ là lúc đó các Vương gia đều còn nhỏ, Vệ Vương lớn lên bên cạnh Huệ Thái phi, Huệ Thái phi cực kỳ sủng ái ngài ấy."
Cho nên mới dưỡng thành tính cách như vậy sao? Khôn nhà dại chợ?
Lan Vũ lại đi dạo bên ngoài một vòng, cũng gặp được vài nữ quyến, các nàng đa số đều là mệnh phụ triều đình, lúc nhìn thấy Lan Vũ liếc mắt một cái đã có thể nhận ra thân phận, cùng lúc đó, Đan Sam cũng ở phía sau nhắc nhở nàng người tới là ai.
"Trước khi tới đã nghe danh nương nương vốn có tiếng dịu dàng hiền thục, không ngờ nay gặp mặt mới biết nương nương là mạo nhược thiên tiên, ngược lại khiến mấy người chúng ta tự thấy hổ thẹn rồi."
Đan Sam nói rồi, người mặc y phục màu tím này là Thế t.ử phi của phủ Thụy Thân vương, hai vị mặc y phục màu vàng xanh còn lại là Thế t.ử phi và Quận vương phi của phủ Dụ Thân vương.
Kiếp trước tuy cũng từng gặp qua các nàng, nhưng rốt cuộc không ngồi cùng bàn, nhìn từ xa một cái cũng không nhận ra thân phận.
Các nàng tuy cũng trẻ tuổi, nhưng rốt cuộc lớn hơn Lan Vũ vài tuổi, thoạt nhìn cũng không xinh đẹp ch.ói mắt bằng Lan Vũ.
"Bổn cung tuy ở trong hậu cung, nhưng cũng từng nghe nói lúc trước Thụy Vương thế t.ử rước Thế t.ử phi mười dặm hồng trang, nay nhìn thấy mấy vị trẻ trung xinh đẹp, nghĩ đến bổn cung là không đoán sai rồi."
Lan Vũ một câu khen ba người, trên mặt mỗi người đều cười hì hì, thoạt nhìn không khí không tồi.
"Đó là Ý Chân Công chúa..."
"Ý Chân Công chúa tới rồi."
Phía sau truyền ra tiếng nghị luận nhỏ.
Đợi Lan Vũ xoay người lại, vừa vặn nhìn thấy Ý Chân Công chúa đang định nhấc chân bước lên bậc thềm. Nàng ta mặc một bộ cát phục màu hồng hoa hạnh, áo choàng bên ngoài cũng là màu nhạt, trên b.úi tóc cài kim thoa, thoạt nhìn tôn quý lại đoan trang, chỉ là thần sắc giữa mày u uất, hẳn là tâm trạng không mấy vui vẻ.
Dường như nhận ra có người đang nhìn mình, Ý Chân Công chúa nghiêng đầu, nhìn sang.
Nhìn thấy Lan Vũ được mấy người vây quanh ở phía trước, mắt nàng ta sáng lên một cái, thu lại bước chân liền chuyển hướng muốn đi về phía bên này.
Lan Vũ mạc danh kỳ diệu có một loại dự cảm không ổn.
Nhưng cũng chỉ vài bước chân, Ý Chân Công chúa đã đến gần.
Mấy người từng người hành lễ với nàng ta, Lan Vũ chỉ hơi gật đầu coi như là chào hỏi.
