Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 167: Viết Thư
Cập nhật lúc: 08/03/2026 11:03
Bên kia, xe ngựa di chuyển trên quan đạo, xung quanh chỉ có thể nghe thấy tiếng binh mã giẫm trên mặt đất, nhưng trong xe ngựa ấm áp lại thoải mái, nửa điểm gió lạnh bên ngoài cũng không cảm nhận được.
Lan Vũ ngồi bên mép giường êm, trong lòng ôm chiếc áo choàng lớn Sở Minh Hành đưa, có chút buồn bã không lên tiếng.
Một lát sau, Mộc Cận liền đi vào, vừa nhìn thấy bộ dáng này của nàng, tiến lên thay chén trà đã nguội lạnh của nàng, khẽ nói: "Nương nương, uống chút trà nóng đi."
Lan Vũ ngẩng mặt lên, đưa tay bưng lấy chén trà, nhưng cũng không uống, chỉ hỏi nàng ấy: "Đi được bao xa rồi?"
"Bẩm nương nương, còn chưa ra khỏi hoàng thành."
Từ lúc khởi hành đến giờ cũng mới đi được chưa đến nửa canh giờ đường, tự nhiên là còn chưa ra khỏi hoàng thành.
"Sao lại chậm như vậy a..." Lan Vũ có chút khẽ lầm bầm, nhìn thoáng qua trong xe ngựa vẫn trống trải không còn ai khác, chợt thở dài một hơi.
"Nương nương yên tâm, hoàng thành cách Trường Dung Sơn nhiều nhất cũng chỉ mười ngày lộ trình, không tính là quá xa." Mộc Cận an ủi.
Lan Vũ dường như có chút được an ủi, ừ một tiếng, cúi đầu nhìn chiếc áo choàng của Sở Minh Hành đang ôm trong tay.
Tuệ Phàm Đại sư nói chỉ cần bọn họ tách ra ba tháng, để nàng tự mình đi Trường Dung Sơn ở ba tháng, Sở Minh Hành sẽ từ trạng thái hỗn loạn như hiện giờ mà tỉnh táo lại, hôm nay tính ra là ngày đầu tiên, cũng không biết Sở Minh Hành ở trong cung có nhớ nàng không.
Đến giữa trưa, xe ngựa hơi dừng lại, mọi người bắt đầu dùng bữa trưa.
Lan Vũ không có khẩu vị gì, hơi ăn vài miếng liền bảo người lui xuống.
Buổi chiều tiếp tục lên đường.
Có điều buổi chiều Ý Chân Công chúa đến xe ngựa của nàng bồi nàng nói chuyện, lúc đó Lan Vũ đang xem thoại bản, Ý Chân vừa vào liền nhìn thấy.
"Ngươi cũng xem mấy cái thoại bản này à?" Ý Chân có chút hiếm lạ, lại nhìn thấy một đống sách vở bày trên giá sách nhỏ của nàng, không nhịn được nói, "Nhiều như vậy, ta có thể xem không?"
Lan Vũ cười khan hai tiếng, có chút ngại ngùng, gật đầu: "Có thể xem, Công chúa tự mình lấy là được."
Ý Chân cũng không khách khí, nghe nàng nói vậy liền tự mình tùy tiện cầm một cuốn, đồng thời rất nhiệt tình nói với Lan Vũ: "Ta cũng thích xem thoại bản, ta không ở trong cung, cũng hành sự thuận tiện hơn ngươi, mấy cuốn thoại bản này của ngươi e là không dễ mang vào cung đâu nhỉ?"
Có điều nhìn một chồng này, nhiều như vậy, chỉ sợ cũng là tốn bao tâm tư mới thu thập được.
Lan Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, thành thật nói: "Cũng không có không dễ mang, mấy cái này là Bệ hạ sai người đi tìm."
Hả?
Ý Chân lật hai trang sách, còn chưa chú ý tới lời nàng nói, phản ứng lại liền nhìn chằm chằm nàng: "Là... Hoàng huynh tìm cho ngươi xem?"
"Huynh ấy cố ý sai người đi tìm?"
Lan Vũ ừ một tiếng, gật đầu, không được tự nhiên lắm sờ sờ lỗ tai khẽ cười nói: "Lúc cung nhân đưa tới cho ta ta cũng thấy kỳ quái, nhưng đưa cũng đưa tới rồi, chàng nói ta đi bảo người tìm thì có chút phiền phức, nên... ngoài mấy cuốn này, trong rương kia của ta còn có một ít, Công chúa nếu thích, ta sai người đưa qua một ít."
Ý Chân nói không cần: "Bên chỗ ta cũng có một ít, có điều không nhiều bằng của ngươi, ta nếu muốn xem thì tự mình qua tìm ngươi xin mà."
"Ngươi không cần gọi ta là Công chúa, nghe xa lạ biết bao, cứ gọi thẳng ta là Ý Chân đi."
Hai người các nàng dù sao cũng từng nói chuyện vài lần, đúng như Sở Minh Hành nói, tính tình Ý Chân hoạt bát, có nàng ấy làm bạn, trên đường quả thực không buồn chán như vậy nữa.
Cũng may mấy ngày nay đều không có tuyết rơi, xe ngựa một đường đi về hướng Trường Dung Sơn, trên đường cũng không dám chậm trễ.
Cứ như vậy qua năm ngày, Lan Vũ nhận được bức thư đầu tiên từ phía Sở Minh Hành.
Nói chung là ba bức thư.
Hai Sở Minh Hành mỗi người viết cho nàng một bức, bức còn lại là nàng cố ý giao phó bảo Lạc Vân viết.
Lan Vũ mở bức thư đầu tiên ra, chưa xem được hai câu đã có chút cay mũi.
Từ lúc xuất phát khỏi hoàng thành đến giờ, nàng cũng chưa từng khóc, chẳng qua hiện giờ nhìn thấy bức thư này, lại có chút nhớ Sở Minh Hành rồi.
Nàng ở trước mặt Sở Minh Hành đều có thể phân biệt được hai người này ai là kiếp này ai là kiếp trước, từ trên thư tín mà nói, cũng tự nhiên có thể phân biệt được.
Sở Minh Hành viết đều là những chuyện liên quan đến nàng, hỏi nàng trên đường có lạnh không, ngồi xe ngựa có mệt không, trên đường có nhớ hắn không.
Cũng viết chút chuyện về chính hắn.
Hôm nay xem bức tranh nào nàng vẽ, nhớ tới lúc nàng ở đó bọn họ ở bên nhau đã nói những gì, ăn món gì, thậm chí là ở trong hồ tắm đã đùa giỡn những gì.
Lan Vũ xem đến đỏ mặt tía tai, không nhịn được lầm bầm Sở Minh Hành là tên dâm ma, cái này cũng phải viết.
Nhưng cuối hai bức thư Sở Minh Hành viết đều yêu cầu nàng hồi âm.
Lan Vũ nhẹ nhàng gấp thư lại, cẩn thận cất vào trong hộp gỗ bên gối, sau đó mới mở bức thư thứ ba, cũng chính là bức thư Lạc Vân viết.
Trên thư quả nhiên ghi lại chi tiết việc dùng bữa hàng ngày của Sở Minh Hành, có điều cũng quá chi tiết rồi, ngay cả ngày nào dùng ít đi một bát canh cũng viết vào.
Ngoài những cái đó ra, trên thư ngược lại không viết thân thể Sở Minh Hành có vấn đề gì, ngay cả thỉnh thoảng đau đầu cũng không viết.
Lan Vũ có chút kỳ quái.
Lúc nàng còn ở trong cung gần như có thể nói là tấc bước không rời với Sở Minh Hành, cho dù Sở Minh Hành giả bộ giỏi đến đâu, nàng cũng có thể nhìn ra Sở Minh Hành lúc dậy sớm sẽ đau đầu, thỉnh thoảng cũng sẽ ch.óng mặt.
Thường thường những lúc như vậy nàng đều coi như không nhìn thấy, chỉ yên lặng cúi đầu không nói lời nào, bởi vì nàng chỉ cần biểu hiện ra một chút dấu hiệu phát hiện, Sở Minh Hành lần sau sẽ giả bộ cẩn thận hơn, ý đồ khiến nàng ngay cả một chút dấu vết cũng không phát hiện được.
Bây giờ nàng rời khỏi hoàng cung rồi, theo lý mà nói Sở Minh Hành cũng sẽ không giả bộ mình không sao nữa, nhưng tại sao Lạc Vân một lần cũng không phát hiện ra?
Chẳng lẽ thật sự như Tuệ Phàm Đại sư nói, nàng vừa rời khỏi Sở Minh Hành, Sở Minh Hành liền bắt đầu chuyển biến tốt đẹp?
Lan Vũ yên lặng nhìn tờ giấy trong tay, nghi hoặc nghiêng đầu.
Rất nhanh, nàng liền gọi người mài mực cho nàng, nàng phải viết thư trả lời Sở Minh Hành.
Chính xác mà nói là viết hai bức thư trở về.
Không thể bên trọng bên khinh, hai Sở Minh Hành đều phải nhận được một bức thư hồi âm, như vậy mới có thể tỏ ra nàng công bằng.
Nội dung hai bức thư còn không thể hoàn toàn giống nhau.
Lan Vũ ngồi bên mép giường êm vùi đầu viết cả buổi chiều, cân nhắc dùng từ, từng câu từng câu đối chiếu với nội dung bức thư kia, cẩn thận từng li từng tí, mới rốt cuộc viết xong cả hai bức thư giao xuống, sai người đưa về trong cung giao cho Bệ hạ.
Nàng ước chừng tính toán, lần sau mình nhận được thư hẳn là vừa đến Trường Dung Sơn.
Nàng không nhìn thấy Sở Minh Hành, chỉ có thể thông qua trong thư đi đoán tình hình của Sở Minh Hành, cũng không biết Sở Minh Hành một mình ở trong cung rốt cuộc sống có tốt không.
Nếu ba tháng có thể trôi qua nhanh hơn chút thì tốt rồi.
