Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 50: Giảng Hòa

Cập nhật lúc: 26/02/2026 14:02

Sở Minh Hành nghe lời nàng nói đến câu cuối cùng thì trên mặt đã không còn vẻ trầm tĩnh.

Hắn đứng dậy, đi về phía Lan Vũ.

Thân ảnh cao lớn che khuất ánh sáng phía trước, Lan Vũ theo bản năng sợ hãi muốn trốn, nhưng nàng người ngồi ở trên ghế, sau lưng chính là vách tường, tay vịn ghế ngồi bị Sở Minh Hành ấn xuống, chỗ nào cũng trốn không thoát.

Thế là nàng chỉ có thể hoảng hốt đem cánh tay chống trước người Sở Minh Hành, kháng cự hắn quá phận tới gần.

Động tác của Sở Minh Hành rất nhẹ, lại không cho phép kháng cự mà áp chế Lan Vũ, hắn bế nàng lên đi vào nội điện.

Đi đến trước giường, Lan Vũ mới được thả ra đè xuống trên giường.

"Nàng nói hươu nói vượn cái gì?"

"Trẫm khi nào nói những lời kia, nàng cả ngày đều đang suy nghĩ cái gì thế." Sở Minh Hành nói xong, trầm mặc một lát, đối diện với đôi mắt đẫm lệ của Lan Vũ, nói, "Tấn hai giai, đủ hay không?"

Lỗ tai Lan Vũ động đậy một chút, không có lập tức gật đầu đáp ứng.

Tấn hai giai, nàng chính là Thục nghi rồi, Dung Thục nghi sau khi tiểu sản cũng mới là Thục nghi mà thôi, mà nàng kiếp trước làm phi một năm cũng chỉ tới vị phân Thục nghi.

"Trẫm đoán được nàng muốn làm loạn, tuy phân phó người an bài cho trong cung nàng một giáo dưỡng ma ma, nhưng người là do người bên dưới chọn từ Nội Phủ."

"Trẫm không biết chọn là ai, vừa đến Ngự Thư Phòng liền hối hận, là muốn tới tìm nàng."

"Cũng không có không cần nàng." Nói xong, Sở Minh Hành hôn lên ch.óp mũi nàng, lại bế nàng lên lau nước mắt.

Lan Vũ không thông minh, lần này cũng là bị ép nóng nảy mới lại dùng loại phương pháp tổn thương bản thân này để phản kháng hắn, hắn thụ giáo rồi, cũng đối với Lan Vũ không có biện pháp nào.

Quyết định đối đãi với người khác đều có thể dễ dàng đưa ra, khi đối mặt với Lan Vũ lại luôn chần chừ bỏ qua, giả bộ dáng vẻ lạnh nhạt lại muốn gọi Lan Vũ tin là thật.

Như vậy xem ra, giáo dưỡng Lan Vũ giống như là đang nuôi một cây hoa lan phá lệ kiều quý, hơi không chú ý sẽ nuôi hỏng mất.

Hoa lan danh quý yếu ớt, Lan Vũ so với hoa lan càng hơn.

Lan Vũ nghe nửa ngày lời hắn nói, không nghe thấy hắn nhận sai, trong lòng bĩu môi, được rồi, muốn để Hoàng đế nhận sai tự nhiên là khó như lên trời, đến tình trạng như hiện giờ đã coi như là nằm ngoài dự liệu của nàng, cũng không uổng công nàng khóc một trận, khóc đến toàn thân đau nhức.

Tiếng khóc dần dần ngừng lại, đến cuối cùng, Lan Vũ ngẩng đầu hôn lên cằm Sở Minh Hành, coi như là cùng hắn giảng hòa.

"Còn muốn khóc sao." Sở Minh Hành hỏi nàng.

Lan Vũ lắc đầu, khóc tiếp nữa mắt đều khô rồi.

Người là dỗ dành tốt rồi, nhưng lời nên nói lại cũng không thể không nói.

Ngón tay Sở Minh Hành nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cánh tay bị thương kia của Lan Vũ, đem ống tay áo vén lên, nhìn thấy vết thương bên trên đã bôi t.h.u.ố.c, ngón tay hơi lướt lên trên, ngữ khí nhẹ nhàng: "Có một có hai không thể có ba."

"A Vũ, đạo lý này nàng nên hiểu."

Lan Vũ liên tục gật đầu, nhưng không nói lời nào, đầu cọ cọ vào bên cổ Sở Minh Hành, hơi thở nhẹ nhàng phả vào trên người hắn.

"Cũng không cho phép tùy hứng nói lung tung." Sở Minh Hành có thâm ý khác, chỉ chính là những lời Lan Vũ oán niệm với hắn khá sâu trước đó, mấu chốt ở câu cuối cùng.

"Bệ hạ, ta buồn ngủ." Lan Vũ khẽ mở miệng, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, thần tình đáng thương, "Còn đau, chàng đêm qua đều không bôi t.h.u.ố.c cho tần thiếp."

Sở Minh Hành rõ ràng biết nàng đang nói sang chuyện khác, trầm mắt một lát, buông nàng ra: "Đã bôi t.h.u.ố.c rồi."

Lan Vũ buồn bực ồ một tiếng.

"Ngủ đi, muốn Trẫm bồi nàng không?" Nói xong, Sở Minh Hành nhét nàng trở lại trong chăn.

Lan Vũ cự tuyệt.

"Ngọ thiện vẫn phải dậy ăn, hôm qua không phải nói với Ngự Thiện Phòng muốn ăn cá sao, Trẫm lát nữa qua đây bồi nàng dùng bữa." Sở Minh Hành cúi người kéo chăn cho Lan Vũ, đối diện với đôi mắt linh động lại không tránh lui của nàng, nói, "Cố gắng ngủ một lát."

Hắn nói xong liền đứng thẳng người, quay đầu ra khỏi nội điện.

Đợi một lát, Lan Vũ xốc chăn lên, nhìn ngó về hướng cửa điện, cẩn thận nghe động tĩnh.

Đến khi không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì nữa, Lan Vũ mới xuống giường bước nhỏ chạy đến cửa điện, nhẹ nhàng gọi người.

Liên Khê nghe thấy thanh âm bên trong, đẩy cửa đi vào.

"Nương nương?"

Lan Vũ từ sau bình phong thò đầu ra, hỏi nàng: "Bệ hạ đi xa chưa?"

Liên Khê gật gật đầu: "Hẳn là đã đi xa rồi."

Lan Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nàng vừa rồi bị câu nói cuối cùng kia của Sở Minh Hành hù dọa tưởng rằng hắn đã biết cái gì, hiện tại cẩn thận ngẫm lại hình như cũng không có chỗ nào không đúng, chẳng qua là nàng tự mình chột dạ lúc này mới cảm thấy câu nói kia có vấn đề.

"Hôm qua ngươi đi Ngự Thiện Phòng tìm Trương Mục kia, có ai nhìn thấy không?"

Nhắc tới cái này, Liên Khê chỉnh lại thần sắc, nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu: "Nương nương yên tâm, nô tỳ rất cẩn thận, không có ai đi theo."

Vậy là tốt rồi, nàng còn tưởng rằng nhanh như vậy đã khiến tai mắt nàng cài ở Ngự Thiện Phòng bị bại lộ.

"Trần y nữ còn ở đó không?" Lan Vũ nghĩ đến cái gì, lại hỏi Liên Khê.

"Bẩm Nương nương, Trần y nữ còn đang hầu ở bên ngoài, Nương nương muốn gặp nàng sao?"

Thấy Lan Vũ gật đầu, Liên Khê lúc này mới lui xuống, gọi Trần y nữ vào điện.

Chuyện hôm qua Liên Khê biết được từ chỗ Trương Mục nàng vừa vặn muốn tìm cơ hội hỏi Trần Lê, vốn dĩ là ba ngày sau Trần Lê mới đến bắt mạch cho nàng, nhưng khéo sao, hôm nay liền tới.

Lan Vũ để Trần Lê ngồi xuống, Liên Khê dâng trà cho nàng.

"Trần y nữ mau nếm thử trà trong cung này của ta." Lan Vũ cười cười với nàng, tuy là đang cười, nhưng nàng vừa mới khóc xong, người sáng suốt đều có thể nhìn ra nụ cười này có dụng ý khác.

Trần Lê cung cung kính kính đáp một câu, tạ ơn, lúc này mới uống một ngụm trà nóng.

Ngay sau đó liền bị lời nói tiếp theo của Lan Vũ ép tới suýt chút nữa nuốt không trôi nước trà trong miệng.

"Trần y nữ, ngươi nói xem… người bị tiểu sản nên tẩm bổ như thế nào thì tốt hơn?"

Chén trà trong tay lúc đặt xuống mặt bàn còn suýt chút nữa làm đổ.

Trần Lê tự nhiên sẽ không không rõ câu này của Lan Vũ là đang hỏi tình huống của ai, nhưng chuyện này nàng nào dám nói, Bệ hạ hạ lệnh không cho phép người nhắc tới, Tiệp dư nương nương cũng là gan lớn, cái này cũng dám hỏi.

Bất quá Bệ hạ vừa mới tới, trong điện cũng làm loạn một trận, Bệ hạ lại hoàn toàn không có ý muốn trách cứ Nương nương.

Như vậy xem ra, Nương nương là đại hoạch toàn thắng.

Trong câu nói này nửa chữ không nhắc tới Dung Thục nghi, nói như vậy, cũng không phải là không thể đáp.

Nghĩ rõ ràng tầng quan hệ này, Trần Lê liền nói: "Bẩm Nương nương, tiểu sản sẽ tổn hại khí huyết con người, xác thực cần tẩm bổ, nhưng……"

Nàng chuyển giọng, tiếp tục nói: "Nhưng sau khi tiểu sản quan trọng nhất hẳn là khư ứ, trước khư ứ sau bổ huyết, nếu ứ huyết không rõ thì càng tổn hại thân thể, đợi rõ ứ huyết mới có thể dùng nhiều chút vật bổ huyết tầm thường, táo đỏ cùng gà ác đều được."

Câu nói này coi như là đáp đến chỗ mấu chốt.

Lan Vũ ý vị thâm trường ồ một tiếng.

Khư ứ a……

Thái y phụ trách trông coi thân thể Dung Thục nghi họ Hứa, Trần Lê nói Hứa thái y y thuật cao minh, hẳn là sẽ không không biết chuyện như vậy, nhưng nàng nghe ý tứ trong lời nói của Trương Mục, Thu Thủy Các ngày ngày đưa chút vật bổ huyết qua, như thế hơn hai mươi ngày, tính ra từ sau khi Dung Thục nghi tiểu sản liền bắt đầu, chẳng lẽ những thứ đó Dung Thục nghi nàng ta mỗi ngày đều ăn?

"Nếu sau khi tiểu sản không khư ứ, trực tiếp bổ huyết, sẽ như thế nào?" Nàng hỏi.

Trần Lê ngẩng đầu, nhìn nhìn Lan Vũ, sau đó cúi đầu khẽ mở miệng:

"Bẩm Nương nương, sẽ đau bụng khó nhịn, chảy m.á.u không ngừng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.