Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 54: Mưa Lớn

Cập nhật lúc: 26/02/2026 14:03

Sau khi vị phận thăng lên Thục nghi, Nội Phủ lại đưa đến Lung Ngọc Các mấy cung nhân.

Lan Vũ vốn còn đang buồn chán nghe người ta đọc tên, lúc nghe đến hai cái tên quen thuộc phía dưới nàng khẽ nâng mắt nhìn một cái.

Hai người này, một người tên Liên Kiều, một người tên Mộc Cận, khác với kiếp trước là, hiện tại nàng thăng lên Thục nghi rồi hai người này mới đến cung của nàng.

Bọn họ làm việc cũng không bới móc ra được lỗi lầm gì.

Nhưng kiếp trước, nàng mạc danh kỳ diệu ngủ một giấc liền đến Lạc Anh Đình, hai cung nữ thiếp thân này một người cũng không ở bên cạnh nàng.

Là đã sớm bị mua chuộc, hay vốn dĩ chính là nô tỳ của người khác.

Ánh mắt Lan Vũ trầm xuống, rơi trên người phía dưới đặc biệt khiến người ta kinh hồn bạt vía, ngay cả thái giám Nội Phủ đến xin thưởng cũng hồ nghi, nhìn mấy cung nhân này, không biết vị nương nương này là không hài lòng với ai.

Thế là hắn cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Nương nương nếu không hài lòng với bọn họ, xin nói cho nô tài, nô tài lập tức đi chọn lại, nhất định chọn ra cung nhân khiến nương nương hài lòng."

Lan Vũ lẳng lặng nhìn, mạn bất kinh tâm nói: "Cứ để bọn họ đi, ta cũng không phải là chủ t.ử xoi mói gì, chỉ cần ở trong cung ta làm việc cho tốt, an phận một chút, ban thưởng sẽ không thiếu."

Dứt lời, thái giám kia vội vàng mở miệng nhắc nhở bọn họ: "Còn không mau tạ ân nương nương."

Mấy cung nữ thái giám đồng thanh tạ ân.

Lan Vũ nhìn về phía Liên Khê, ra hiệu bảo nàng ta đi ban thưởng.

Những người này nếu đã có gan đến trước mặt nàng, vậy thì tự nhiên phải tương kế tựu kế, nếu cứ như vậy đuổi bọn họ đi, ai biết có bị an bài thêm vài người nàng không quen biết vào nữa hay không.

Cứ để Liên Kiều và Mộc Cận ở lại vừa hay, cũng để nàng thuận đằng mạc qua xem xem, hai nô tỳ này rốt cuộc là bán mạng cho ai.

Đợi cung nhân đều lui ra ngoài, Lan Vũ gọi Liên Khê tới.

"Ngươi tìm thêm người để mắt tới bọn họ, hai người tên Liên Kiều và Mộc Cận kia, nhìn chằm chằm một chút."

Thần sắc Liên Khê trở nên nghiêm túc, cũng không hỏi nhiều, đáp một tiếng vâng.

-

Thượng tuần tháng sáu, một tiếng sấm sét nơi chân trời cắt đứt dòng suy tư đang xem sách của Lan Vũ.

Tiếng sấm này đến quá đột ngột, sấm sét nổ vang, dọa nàng ném luôn đồ trong tay, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc bất an lại hoảng hốt.

Cung nhân đang bận rộn bên ngoài, quét tước lá cây bị gió thổi rụng trên mặt đất, bầu trời bên ngoài âm u xuống, mây đen phía xa dần dần kéo đến.

Liên Khê đang tiến vào điện định thắp nến, dù sao trời vừa tối, nương nương nếu muốn tiếp tục xem sách e là sẽ hại mắt.

Chỉ có điều đợi nàng ta thắp nến lên, lại không thấy nương nương tiếp tục xem sách nữa.

Lan Vũ đứng dậy đứng ở cửa điện, gió lớn gào thét ập tới bên ngoài, gió lùa xua tan đi sự khô nóng của ngày hè.

"Nương nương, cẩn thận bị gió thổi nhiễm lạnh." Liên Khê nói xong liền đi lấy áo choàng cho nàng.

Lan Vũ khẽ lắc đầu.

Thần sắc nàng hơi có chút kỳ lạ nhìn lên bầu trời, luôn cảm thấy mình đã quên mất chuyện trọng đại gì đó.

Liên Khê ở một bên thấy thế, nói: "Có lẽ là sắp mưa to rồi nương nương, nhưng mưa to ngày hè thông thường đều sẽ không mưa lâu đâu, nương nương yên tâm."

Lan Vũ nghe thấy câu nói này của nàng ta, đôi mắt đột nhiên mở to, rốt cuộc cũng nhớ ra mình đã quên mất chuyện gì.

Mưa lớn.

Là mưa lớn liên miên nhiều ngày.

Kiếp trước, vào hạ tuần tháng tám, Mân Châu và Thạc Châu ở vùng Khâu Nam liên tiếp đổ mưa lớn nửa tháng, nước mưa khiến bờ sông dâng cao, nước sông cuốn trôi đê đập vừa mới tu sửa xong năm ngoái, thủy hoạn gây ra thương vong cực lớn, nạn dân lưu tán khắp nơi.

Sau cơn mưa lớn chính là ôn dịch, may mà lúc đó Sở Minh Hành có dự liệu, thánh chỉ ban xuống nhanh ch.óng, người phái đi cũng đắc lực, mới không để ôn dịch hoành hành, kịp thời khống chế được cục diện.

Lan Vũ chỉ biết khoảng thời gian đó ở kiếp trước, luôn nghe thấy bệ hạ ở Ngự Thư Phòng nghị sự cùng triều thần, không chỉ là nàng không dám sáp tới, mọi người trong hậu cung đều không dám gây chuyện trong khoảng thời gian đó, bình an vô sự được một thời gian khá dài.

Đợi đến cuối cùng bụi bặm lắng xuống, Sở Minh Hành lần lượt hỏi tội, hạ chỉ c.h.é.m đầu không ít người, triều đình ai nấy đều cảm thấy bất an.

Có lẽ cũng chính vì trận thủy hoạn này, đợi đến năm thứ hai, Sở Minh Hành mới tiến về Trường Dung Sơn tế thiên.

Hiện tại, cách trận thủy hoạn đó còn hơn hai tháng nữa.

Nếu như có thể báo trước cho Sở Minh Hành, hắn có thể sớm phái người đi dự phòng chuẩn bị, có lẽ cũng sẽ không có nhiều người c.h.ế.t trong trận thủy hoạn đó như vậy, nhưng tâm tư đế vương không thể nắm bắt, nàng nên làm thế nào để bàng xao trắc kích nói cho Sở Minh Hành biết chuyện này đây?

Nếu báo không thành, ngược lại bị nhận định là vu thuật nói bậy, nàng có lý cũng nói không rõ.

Liên Khê nhìn thấy dáng vẻ Lan Vũ siết c.h.ặ.t khung cửa, thân thể phát run, nhỏ giọng khẽ nói: "Nương nương, ngài lạnh sao?"

Lan Vũ hoàn hồn, vội vã lắc đầu, đi tới đi lui trong điện.

Nếu nàng đã biết chuyện này, vậy thì không thể không làm chút gì đó, c.h.ế.t nhiều người như vậy, nàng lại không phải là lòng dạ sắt đá, có thể trơ mắt nhìn mà không làm gì cả.

Về triều sự nàng hoàn toàn không biết gì, nhưng nàng hiểu rõ nhất làm thế nào để Sở Minh Hành đau lòng vì nàng.

Lan Vũ đứng vững, ngưng thần nhìn đám mây đen sắp ập xuống bên ngoài.

"Ta muốn đi tìm bệ hạ."

Liên Khê bối rối đi theo nàng, sốt ruột khuyên nhủ: "Nương nương, sắp mưa rồi, nếu làm ướt nương nương, nô tỳ vạn t.ử khó từ cữu."

Lan Vũ lại lắc đầu, bảo Liên Khê cứ canh giữ trong điện, nàng nhìn Liên Kiều đang quét tước bên ngoài một cái, gọi nàng ta tiến lên.

Liên Kiều và Mộc Cận kể từ khi vào Lung Ngọc Các, mỗi ngày làm đều là chút việc vặt, hiện tại nàng ta bị nương nương gọi cùng ra ngoài, nàng ta tự nhiên là một trăm lần nguyện ý.

"Nương nương đợi một lát, nô tỳ đi lấy ô ngay đây."

Lan Vũ gật đầu bảo nàng ta mau đi.

Liên Khê lại bất an nhìn trời, tuy nói Ngự Thư Phòng và Lung Ngọc Các cách nhau cũng không xa, nhưng ngồi nghi trượng cũng phải mất chút thời gian, càng huống hồ, nương nương dường như không định ngồi nghi trượng.

"Nương nương, có cần mang theo áo choàng không?"

Dù sao cũng là ngày hè, tuy nói nổi gió, nhưng cũng không lạnh đến thế, Lan Vũ không cần, đợi Liên Kiều lấy ô trở lại, nàng liền dẫn người ra khỏi cung môn.

Từ Lung Ngọc Các bước nhanh trên cung đạo, tiếng sấm ầm ầm trên đỉnh đầu ngày càng đến gần.

Trên mặt Lan Vũ là một mảnh trầm tĩnh, suy nghĩ lát nữa trước mặt Sở Minh Hành nên nhắc đến chuyện thủy hoạn như thế nào.

Trên cung đạo, cung nhân đi lại cũng ít đi.

Nhưng nhìn thấy Lan Vũ bước đi vội vã, bọn họ vẫn vội vàng đứng lại hành lễ, nhưng trong lòng lại tò mò Lan Vũ muốn đi đâu.

Cung quy là vậy, ai cũng không dám nhìn thêm một cái.

Gần như là chân trước Lan Vũ vừa đến Ngự Thư Phòng, chân sau mưa lớn liền trút xuống.

Trong gió cuốn theo nước mưa, Lan Vũ không nhịn được khẽ hắt hơi một cái.

Trần Khang An tinh mắt, từ xa đã nhận ra người, vội vàng tiến lên.

"Nô tài thỉnh an nương nương, nương nương đây là……"

Lan Vũ đứng dưới hành lang, đi gấp quá, giọng nói còn hơi thở dốc: "Ta đến tìm bệ hạ, bệ hạ có thể gặp ta không?"

"Nương nương đợi một lát, nô tài đi thông truyền một tiếng ngay đây." Nói xong, Trần Khang An vội vàng xoay người đi về phía chính điện.

Liên Kiều che gió cho Lan Vũ, đột nhiên mở miệng, ra hiệu cho Lan Vũ: "Nương nương, đó là cung nữ Vân Tình bên cạnh Thục Phi nương nương."

Lan Vũ nương theo tầm mắt của nàng ta nhìn sang, nhìn thấy cung nữ Vân Tình đang đợi ở dưới hành lang phía bên kia.

Dáng người Vân Tình khá cao, đứng ở một bên, trên mặt không có biểu tình gì, đang cúi đầu nhìn những hạt mưa rơi xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.