Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 92: Thoải Mái

Cập nhật lúc: 02/03/2026 15:01

Đầu tháng chín, trận mưa lớn ở Tam Châu vẫn chưa tạnh, tin tức truyền đến triều đình, ai nấy đều kinh ngạc xót xa.

Lan Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sở Minh Hành biết sớm hơn rất nhiều, sau khi tra rõ đã đi trước một bước sắp xếp ổn thỏa mọi việc, cuối cùng cũng đã giảm thiểu thiệt hại do trận mưa lớn này gây ra đến mức thấp nhất.

Chỉ là hoàng thành tháng chín có hơi nóng.

Các cung đều đang dùng băng, nhưng phi tần cấp bậc thấp thì phần lệ cũng chỉ có bấy nhiêu, mà Lệ Phi khó khăn lắm mới có được quyền hiệp lý lục cung, trước đó lại vì chuyện của Tằng thị mà được bệ hạ ban thưởng, càng hất mặt lên tận trời, bây giờ không cần nói nhiều, lúc nào cũng muốn các cung phải thuận theo ý nàng ta.

Nghi Phương Điện

Bạch Tu nghi và Ôn Chiêu nghi ngồi ở hai bên phía dưới, lơ đãng uống trà, Thục Phi ngồi trên đang thong thả quạt.

Nghi Phương Điện vốn đã mát mẻ hơn, băng trong phần lệ của Thục Phi cũng đủ dùng, bây giờ trong đại điện này nhiệt độ cũng rất thích hợp.

Ôn Chiêu nghi vốn sợ nóng, đi bộ niễn đến đây mà nóng đến phiền lòng, khó khăn lắm mới tĩnh tâm lại được, thấy Thục Phi không vội, nàng ta lại có chút sốt ruột.

"Nương nương, nghe nói Lệ Phi hôm qua lại cho nội phủ đưa băng đến điện của nàng ta."

"Cảnh Hoa Điện của nàng ta đúng là nóng hơn một chút, nhưng cũng không đến mức một ngày đưa ba lần, nàng ta đúng là biết sai khiến người khác."

Bạch Tu nghi khẽ cười, không nhịn được cũng cầm quạt phe phẩy cho mát: "Còn không phải sao, Lệ Phi chẳng phải là vì những thứ này sao, ngươi xem dạo này nàng ta gây ra động tĩnh lớn đến mức nào."

Hậu cung mà thật sự giao vào tay Lệ Phi, thì các phi tần không cần sống nữa.

"Có điều, những chuyện nàng ta gây ra cũng không truyền đến tai bệ hạ." Bạch Tu nghi dừng lại một chút, như có điều suy nghĩ, "Là vì chưa gây chuyện đến người quan trọng."

Hai người nhìn nhau, đều biết rõ trong lòng người quan trọng kia là ai.

Thục Phi đưa quạt tròn cho cung nữ phía sau, nhận lấy chén trà bên cạnh, nhấp một ngụm nhàn nhạt.

"Trân Tu nghi dạo này thế nào rồi."

"Nàng ta? Khoảng thời gian trước bệ hạ rất thích mang nàng ta theo bên cạnh, sau đó thì ngoan ngoãn rồi, ở trong Y Lan Điện của mình không ra ngoài, thỉnh thoảng sẽ đến Ngự Hoa Viên một chuyến, sống rất thoải mái."

Sao có thể không thoải mái được?

Trong cung này chỉ có nàng ta được sủng, vừa có sủng ái, vừa có địa vị, cho dù có nổi nóng một chút bệ hạ cũng chỉ nói nàng ta đáng yêu, khiến người ta thương xót.

"Sống thoải mái như vậy sao? Vậy bản cung phải tìm cho nàng ta chút niềm vui mới được." Thục Phi khẽ lắc đầu, cười nói.

Bạch Tu nghi nhìn nàng ta: "Ý của nương nương là?"

"Lần trước ở ngự tiền gặp tiểu cung nữ trong cung của Tằng thị kia, tên là... Phán Hề, đúng không." Thục Phi hơi nheo mắt, "Tiểu cung nữ đó xinh đẹp, cho dù không bằng Trân Tu nghi bây giờ, nhưng bản cung thấy cũng có thể so sánh với Trân Tu nghi lúc còn là vũ cơ."

"Cung nữ đó bây giờ ở đâu."

Ôn Chiêu nghi không nhịn được cười: "Nương nương nói rất đúng, sau khi Tằng thị thất thế, cung nhân của Chiêu Vân Điện người bị xử lý thì bị xử lý, người tên Phán Hề kia vì có công tố giác, vừa hay bị Lệ Phi xin về, bây giờ đang ở Cảnh Hoa Điện."

"Ôi chao, thật là trùng hợp." Thục Phi thong thả lên tiếng, ý cười dạt dào.

-

Túi thơm của Lan Vũ cuối cùng cũng thêu xong, ban đầu nàng nhìn thế nào cũng thấy hài lòng, nhưng sau này nhìn nhiều lần lại cảm thấy không đẹp như vậy nữa.

Túi thơm lấy màu mực làm nền, dây buộc và tua rua bên dưới đều màu chàm, trên tua rua có treo một chiếc vòng bạch ngọc làm phụ kiện, trên nền màu mực thêu hoa văn gợn nước và hoa văn mây, còn con rồng mà Lan Vũ nói muốn thêu lại dùng chỉ bạc để thêu.

Nhìn thoáng qua màu sắc hài hòa, đường vân rõ ràng, vừa vặn hợp với khí thế của đế vương.

Nhưng nữ công của Lan Vũ quả thật không xuất sắc lắm, con rồng bạc kia sờ vào thấy đường kim mũi chỉ không tinh xảo, nhìn bằng mắt thường còn có chút xiêu vẹo.

Để thêu con rồng này, Lan Vũ đã rất tốn sức, rất tốn công, những mảnh vải nàng thêu hỏng đều được mang đến tiểu điện của Thái Thần Cung chất đống, trên ngón tay cũng có thêm vài vết thương nhỏ.

Nghĩ đến những điều này, nàng lại thấy hài lòng.

"Mộc Cận, đi lấy cho ta một cái hộp gấm." Lan Vũ cẩn thận đặt túi thơm lên bàn, lại cho thảo d.ư.ợ.c an thần mà Lâm y nữ chuẩn bị cho nàng vào một miếng vải lụa mỏng, cùng đặt vào trong túi thơm.

Mộc Cận mang một chiếc hộp gấm hoa văn chim hoa màu đỏ sẫm đến, mở ra cho Lan Vũ.

"Ngươi xem, vừa vặn." Lan Vũ đặt đồ vào, cười nói.

Mộc Cận cũng liếc nhìn, hùa theo lời nàng: "Nương nương nói rất đúng."

"Chải tóc trang điểm cho ta đi, ta đi tìm bệ hạ tặng đồ."

"Vâng, nương nương."

Từ khi Sở Minh Hành nói cho nàng biết Mộc Cận là người hắn gửi đến, Lan Vũ liền yên tâm về cô, cho cô vào trong điện hầu hạ.

Liên Kiều mơ hồ cảm thấy nguy cơ, ngày thường làm việc càng nhanh nhẹn hơn, sợ bị Mộc Cận cướp mất vị trí.

Thấy Mộc Cận định chải tóc cho Lan Vũ, cô vội vàng tiến lên: "Nương nương vẫn nên để nô tỳ làm đi, Mộc Cận chải không đẹp đâu."

Cũng đúng.

Lan Vũ nhớ lại lần trước để Mộc Cận chải tóc cho mình, chải rất lâu mà không xong, khiến Mộc Cận toát cả mồ hôi.

Cũng may nàng không phải là chủ t.ử khắt khe với hạ nhân, cảm thấy chuyện này không có gì, liền cho người khác đến chải lại.

Nhớ lại chuyện này, Lan Vũ đang định đổi ý, lại thấy Mộc Cận tiến lên một bước, nghe cô cung kính nói: "Nô tỳ sau đó đã học rồi, lần này nhất định có thể chải đẹp cho nương nương."

Lan Vũ nhìn hai người họ, khẽ ho một tiếng: "Vậy vẫn là ngươi làm đi, để ta xem ngươi học được những gì."

Liên Kiều tức đến nỗi mặt cũng phồng lên, trừng mắt nhìn Mộc Cận.

Nhưng Mộc Cận quả thật đã học chải tóc, và học rất giỏi, cũng không biết học từ đâu, chải tóc không chỉ nhanh mà còn rất đẹp, b.úi tóc cho Lan Vũ cũng rất hợp với khuôn mặt nàng.

Ngay cả Liên Kiều nhìn cũng phải kinh ngạc.

Mới bao lâu chứ, cô ta đi đâu học được tay nghề này?

"Nương nương có hài lòng không?" Mộc Cận khiêm tốn hỏi.

Lan Vũ nhìn vào gương đồng, liên tục gật đầu, sau đó tìm trong hộp trang điểm, tìm được một cây trâm ngọc bích, đưa cho Mộc Cận.

"Không tệ, cái này ngươi cầm đi."

Mộc Cận sững sờ, nhận lấy cây trâm ngọc bích, quỳ xuống: "Tạ nương nương ban thưởng."

Lan Vũ cười cười, không nói gì.

Nàng cho Mộc Cận đi theo, rồi đi về phía Ngự Thư Phòng.

Liên Kiều ở phía sau tức đến nghiến răng, cũng không biết Mộc Cận cái đồ lầm lì này đã dùng yêu thuật gì mà khiến nương nương coi trọng cô ta như vậy, đi đâu cũng mang theo.

Đến cửa, Lan Vũ lại quay đầu lại, nhìn Liên Kiều trong điện, nhẹ nhàng nói: "Ngươi giúp ta sắp xếp lại những cuốn truyện gần đây, những cuốn chưa xem và đã xem thì để riêng ra."

Liên Kiều vội vàng đáp: "Vâng, nương nương, nô tỳ giỏi nhất là sắp xếp sách."

Bây giờ đang là buổi chiều, tuy buổi trưa Lan Vũ đã ngủ một giấc, nhưng mặt trời vẫn chiếu nóng rát.

Trên đường, Lan Vũ nói chuyện phiếm với Mộc Cận, bảo cô không cần để ý đến Liên Kiều, con người cô ấy, chuyện gì qua vài ngày là quên sạch.

Dù sao kiếp trước quan hệ của Liên Kiều và Mộc Cận cũng không tệ, tuy kiếp này có thay đổi, nhưng con người thì không đổi, quan hệ không nên tệ đến vậy mới phải.

"Nương nương nói phải, nô tỳ lén lút quan sát Liên Kiều cũng thấy cô ấy tuy ngốc nghếch nhưng được cái không có lòng dạ xấu, làm việc có quy củ, nô tỳ sẽ không để trong lòng."

Lan Vũ nghe cô nói, có chút do dự, một lúc sau vẫn khẽ gật đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.