Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 306: Thừa Dục Mất Tích

Cập nhật lúc: 19/03/2026 03:45

Thừa Dục đột nhiên được phong ngôi vị Thái t.ử, ngay chiều hôm đó, Tổng quản Tạo Biện xứ đã dẫn người đến đo ni may áo cho Thừa Dục, chuẩn bị triều phục Thái t.ử cho đứa trẻ.

Nói ra cũng thật nực cười, một đứa trẻ bé xíu xiu như vậy, mà cũng có triều phục thuộc về riêng mình sao?

Chuyện này đừng nói là ở Khải triều, mà ngay cả các triều đại lịch sử, cũng là sự hoang đường chưa từng thấy.

Mấy ngày trước, khắp chốn hậu cung đều là sự vẻ vang của Dĩnh phi, chỗ của Tống Chiêu ngoài việc thỉnh an mỗi ngày, thì hiếm ai ngó ngàng tới.

Nhưng kể từ khi Thừa Dục được lập làm Thái t.ử, bậc cửa của Trường Lạc cung sắp bị đám oanh oanh yến yến kia giẫm nát rồi.

Tuy nhiên Tống Chiêu không gặp bất kỳ ai, những ngày này nàng không rời Thừa Dục nửa bước, cho dù Tiêu Cảnh Hanh triệu nàng đến ngự tiền, nàng cũng sẽ mang theo đứa trẻ, không để con rời xa mình nửa tấc.

Tiểu Phúc T.ử nhìn ra sự lo lắng của Tống Chiêu, thường xuyên khuyên nhủ:

"Nương nương, Hoàng thượng lập Dục hoàng t.ử làm Thái t.ử là chuyện tốt, nhưng sao người lúc nào trông cũng mang đầy tâm sự vậy?"

"Ngươi không thấy kỳ lạ sao?" Tống Chiêu nhíu c.h.ặ.t đôi mày thanh tú, "Sự tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu của các phi tần, có một phần nguyên nhân rất lớn là vì bọn họ muốn sau này khi hạ sinh hoàng tự, con trai của mình có thể có được danh phận đích t.ử danh chính ngôn thuận, ngày sau mới có khả năng quang minh chính đại kế thừa giang sơn Đại Khải. Hoàng thượng nay vội vàng lập Thừa Dục làm Thái t.ử, đúng là đã cắt đứt tâm niệm của bọn họ, thế nhưng..."

Nàng nhìn Thừa Dục đang ngủ say trong nôi ngự, càng thêm bất an nói: "Chuyện Hoàng thượng bị ám sát ở Giang Nam vẫn chưa điều tra rõ ràng, mấy ngày trước lại suýt gặp nguy hiểm ở Triều Dương cung, bao nhiêu chuyện phiền lòng chất đống lại với nhau, không hiểu sao, trong lòng ta cứ thấp thỏm không yên, thực sự hoảng hốt vô cùng."

Nàng vuốt ve mái tóc lưa thưa trên trán tiểu gia hỏa, sợ đ.á.n.h thức đứa trẻ đang ngủ say, nên động tác rất nhẹ nhàng, rất đỗi dịu dàng.

"Trước đây phi tần đấu đá nhau thế nào cũng không sao, ít nhất ta có thể nhìn ra tâm tư của bọn họ là gì. Nhưng lần này... trước mắt ta như bị che phủ bởi mấy lớp sương mù dày đặc không tan, nửa điểm cũng không phân biệt được, ngày sau rốt cuộc sẽ còn có minh thương ám tiễn nào nhắm vào mẹ con ta nữa."

"Nương nương an tâm, Thái t.ử và người phúc trạch thâm hậu, địa vị tôn quý, kẻ nào dám vào lúc này tính kế lên đầu người chứ?"

Tiểu Phúc T.ử cảm thấy Tống Chiêu có chút lo bò trắng răng rồi.

Nhưng Tống Chiêu vẫn giữ thái độ cứng rắn, "Dù thế nào đi nữa, Thừa Dục nay đã thành Thái t.ử, kẻ muốn ra độc thủ với nó sẽ càng nhiều hơn. Ta nhất định phải cẩn thận mọi bề, bảo vệ Thừa Dục chu toàn mới được."

Nàng thần sắc ngưng trọng nhìn Tiểu Phúc Tử, dặn dò từng chữ một:

"Tiểu Phúc Tử, trong cung này người bản cung có thể tin tưởng không nhiều, ngươi tính là một, Vân Sam tính là một. Ngươi nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi, ngươi nhất định phải theo sát Thừa Dục không rời nửa bước, bất luận xảy ra chuyện khẩn cấp gì, ngươi cũng không được rời xa nó nửa bước, hiểu chưa?"

Tiểu Phúc T.ử chắp tay vái chào, cung kính đáp:

"Nương nương yên tâm, nô tài nhất định sẽ lấy tính mạng bảo vệ tiểu chủ t.ử, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào làm tổn thương ngài ấy mảy may."

Chớp mắt đã đến ngày mười sáu tháng Chín, là Vạn thọ tiết của Tiêu Cảnh Hanh, cũng là sinh thần đầu tiên của Thừa Dục.

Từ nửa tháng trước, tin tức vạn quốc lai triều đã được lan truyền ra ngoài.

Các bộ tộc biên cương, dị quốc, đều cử sứ thần đến chúc thọ, trong cung cũng đã lâu không náo nhiệt như vậy.

Yến tiệc được bày biện tại Cửu Tiêu cung.

Nay để giới thiệu Thái t.ử Thừa Dục với sứ thần vạn quốc, Tiêu Cảnh Hanh lại một lần nữa sử dụng nơi này, đủ thấy hắn coi trọng Thừa Dục đến mức nào.

Mức độ tráng lệ của Cửu Tiêu cung không hề thua kém Triều Dương cung, hơn nữa trong điện rộng rãi, có thể chứa được trăm bàn tiệc.

Vương công quý tộc và sứ thần dị quốc tấp nập vào cung chúc thọ, nơi này hôm nay không còn chỗ trống, vô cùng náo nhiệt.

Trong số các dị quốc, quốc lực của Chúc Âm là mạnh nhất, cũng là quốc gia thần phục Khải triều muộn nhất.

Cho nên sứ thần Chúc Âm đã nâng ly chúc mừng sinh thần Tiêu Cảnh Hanh trước tiên.

"Chúc Âm đến chúc thọ, cung chúc Hoàng đế bệ hạ sinh thần cát lạc, nguyện tai ương Giang Nam sớm ngày bình định, Khải triều vạn thế xương vinh!"

Tiêu Cảnh Hanh đáp: "Chúc Âm có lòng, nay đã thần phục Khải triều, Khải triều tự nhiên sẽ che chở cho bách tính Chúc Âm, con dân Chúc Âm, cũng chính là con dân Đại Khải ta."

Hai người chạm ly trên không, uống cạn chén rượu này.

Sau đó sứ thần liền sai tùy tùng dâng lên hạ lễ tặng cho Tiêu Cảnh Hanh.

Đó là một gốc san hô đỏ quý hiếm có một không hai trên đời, màu sắc đỏ rực như m.á.u không hề uất kết, trụ san hô dày và lớn, các nhánh phân bổ dày đặc nhưng không rối loạn, nhìn qua liền biết là cực phẩm.

"Chúc Âm giáp biển, gốc san hô đỏ rực này ở Chúc Âm tồn tại như một quốc bảo trấn quốc. Đế quân nghe tin Hoàng đế thọ đản, liền giao vật này cho vi thần tiến cống Hoàng thượng, để bày tỏ tấm lòng thần phục của Chúc Âm ta đối với Đại Khải."

Tiêu Cảnh Hanh cười sảng khoái, hết lời khen ngợi món hạ lễ này.

Các phi tần cũng xem náo nhiệt, lén lút nhỏ to bàn tán:

"San hô đỏ này thì từng thấy rồi, nhưng to lớn thế này, chúng ta đúng là được mở mang tầm mắt."

"Ngươi không nghe hắn nói đây là quốc bảo trấn quốc của Chúc Âm sao? Thứ này đều đem ra để nịnh bợ Hoàng thượng rồi, xem ra vị tân Đế quân mới lên ngôi của Chúc Âm kia, hèn nhát hơn lão Đế quân nhiều."

"Lão Đế quân bị phụ huynh của Quý phi nương nương lột sạch y phục bêu riếu khắp phố, lại bị c.h.é.m đầu giữa chợ, còn nhắc đến lão làm gì? Ngược lại ta thấy, gốc san hô đỏ này Huệ tần nương nương hẳn là rất thích nhỉ? Các ngươi xem, chiếc nhẫn san hô đỏ đeo trên ngón trỏ tay phải của Huệ tần nương nương, dường như chưa từng thay đổi."

Lúc đó Huệ tần đang mải mê thưởng thức mỹ thực, nghe phi tần bàn tán như vậy, chỉ vuốt ve chiếc nhẫn một chút, cười thỏa mãn:

"Chiếc nhẫn san hô này là Hoàng thượng ban thưởng cho ta, ta thấy màu sắc của nó hỉ khánh, cho nên ngày nào cũng đeo~"

Đang lúc nhàn thoại cười đùa, chợt thấy Tiêu Cảnh Hanh nâng ly cười nói:

"Hôm nay vạn quốc lai triều, cũng không chỉ là chúc mừng sinh thần của Trẫm. Mấy ngày trước Trẫm đã định ra nhân tuyển Thái t.ử, hôm nay tình cờ cũng là sinh thần của Thái t.ử, nhân dịp sứ thần các nước đều ở đây, cũng bế Thái t.ử ra, để mọi người cùng chiêm ngưỡng."

Dứt lời, Tiểu Ấn T.ử lĩnh mệnh, vội vàng đi vào nội điện định bế Thừa Dục ra.

Nhưng chẳng bao lâu sau, đã thấy hắn hoảng hốt chạy ra một mình, cũng chẳng màng đến thể diện quốc gia nữa, lảo đảo quỳ rạp trước mặt Tiêu Cảnh Hanh, run rẩy nói:

"Hoàng, Hoàng thượng! Thái t.ử điện hạ... ngài ấy biến mất rồi!"

"Ngươi nói cái gì!?"

Tiêu Cảnh Hanh đ.á.n.h đổ chén rượu trong tay, trong ánh mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng và khó hiểu, "Biến mất rồi? Thế nào gọi là biến mất rồi?"

Mọi người ngồi kín chỗ bàn tán xôn xao, Tiểu Ấn T.ử cũng lắp bắp, dường như có lời gì đó không dám bẩm báo.

Trái tim Tống Chiêu hung hăng co rút một cái, cũng chẳng màng đến việc cáo lui với Tiêu Cảnh Hanh, liền bất chấp tất cả lao thẳng vào nội điện.

Kết quả lại nhìn thấy, hai tên thị vệ vốn canh giữ bên ngoài nội điện, đều bị người ta cứa cổ nằm c.h.ế.t cứng trên mặt đất.

Tống Chiêu không màng đến sự kinh hãi, bước nhanh vào trong.

Lại thấy trong nôi ngự trống không, mà Tiểu Phúc T.ử canh giữ bên cạnh nôi ngự, cũng bị trúng một đao giữa n.g.ự.c, ngã gục trong vũng m.á.u, sống c.h.ế.t không rõ...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 306: Chương 306: Thừa Dục Mất Tích | MonkeyD