Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 414: Mông Cổ Quý Nhân, Lỡ Lời Lộ Bí Mật
Cập nhật lúc: 22/03/2026 18:07
Dẫu trong lòng muôn vàn kinh ngạc, Chiêu Hoa cũng sẽ không để lộ mảy may ra ngoài mặt.
Chỉ đợi sau khi Tiêu Cảnh Hanh rời đi, nàng càng nghĩ càng thấy chuyện này không đúng, liền định đi tìm Ninh Uyển Sương để nói về chuyện này.
Đang lúc chuẩn bị khởi hành, Tiểu Phúc T.ử đi Thừa Càn cung truyền chỉ đã trở về.
Hắn bẩm: "Hoàng hậu nương nương, Như Thường tại... Như Quý nhân nghe xong thánh chỉ vui mừng đến phát điên, nằng nặc đòi đi theo nô tài đến tạ ơn người. Hiện giờ người đang đợi ngoài cửa cung, nương nương có muốn gặp nàng ta không?"
Chiêu Hoa đang định ra ngoài, Như Quý nhân đợi ở ngoài cửa, kiểu gì cũng sẽ chạm mặt.
Thế là nàng liền nói: "Người đã đến rồi, thì mời vào đi."
Nàng triệu kiến Như Quý nhân ở chính điện.
Lúc Như Quý nhân bước vào, khóe môi cong lên hớn hở đến tận mang tai.
Nàng ta vừa nhìn thấy Chiêu Hoa, liền 'bịch' một tiếng quỳ xuống đất, ngược lại khiến Chiêu Hoa giật mình thon thót.
"Ngươi làm cái gì vậy?"
Như Quý nhân nói: "Tần thiếp biết chắc chắn là Hoàng hậu nương nương đã nói đỡ cho tần thiếp trước mặt Hoàng thượng, mới có thể giúp tần thiếp miễn bị trách phạt, còn phục lại vị phận Quý nhân, cho nên vừa rồi người đến truyền chỉ mới là Phúc công công, chứ không phải Giang Đức Thuận của ngự tiền. Đại ân đại đức của Hoàng hậu nương nương tần thiếp không biết lấy gì báo đáp, xin Hoàng hậu nương nương nhận của tần thiếp đại lễ quỳ bái của tộc Mông Cổ!"
Nói xong, liền vô cùng cung kính hành trọn vẹn đại lễ quỳ bái của tộc Mông Cổ với Chiêu Hoa, sau khi đứng lên, lại bảo Tắc Cát lấy ra rất nhiều trân bảo Mông Cổ muốn tặng cho Chiêu Hoa.
Nhưng Chiêu Hoa lại từ chối.
"Bản cung giúp ngươi, không phải vì bản cung muốn thân cận với ngươi, mà là chuyện này quả thực không liên quan đến ngươi, bản cung cai quản hậu cung, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai phải chịu oan uổng."
Ánh mắt sắc bén của nàng rơi trên khuôn mặt rạng rỡ của Như Quý nhân, mang theo ý trào phúng cười nhạt nói:
"Hôm nay bản cung có thể để ngươi được nâng lên làm Quý nhân, ngày mai cũng có thể khiến ngươi bị phế làm thứ nhân. Hiểu chưa?"
"Đương nhiên đương nhiên! Tần thiếp cẩn tuân giáo hối của Hoàng hậu nương nương." Như Quý nhân ngoan ngoãn hùa theo, lại nhỏ giọng lầm bầm một câu:
"Có một Huệ phi làm gương còn chưa đủ để người ta nhớ đời sao? Chỉ là tần thiếp đến giờ vẫn không nghĩ ra, Huệ phi kia rốt cuộc đã làm ra chuyện ác độc gì, mà khiến Hoàng thượng không dung thứ cho nàng ta như vậy, lại đem nàng ta ban c.h.ế.t?"
"Như Quý nhân cẩn ngôn." Chiêu Hoa trầm giọng cắt ngang lời Như Quý nhân, biểu cảm nghiêm túc nói: "Huệ phi là vì bạo bệnh mà mất, không phải bị Hoàng thượng ban c.h.ế.t."
Như Quý nhân liên thanh nói: "Vâng vâng vâng, tần thiếp lỡ lời rồi."
Nàng ta tuy ngoài miệng nói lỡ lời, nhưng vẫn không bỏ được cái tật lẻm mép, vẫn cứ như con ruồi lải nhải không ngừng:
"Chỉ là không biết nàng ta rốt cuộc đã làm chuyện gì, chậc chậc, tuổi còn nhỏ như vậy, mà tâm tư lại nặng nề, cũng là đáng đời, theo ta thấy..."
Chiêu Hoa nghe nàng ta lải nhải không dứt, lập tức cảm thấy đau đầu, liền đứng dậy nói:
"Ngươi nếu thích ồn ào thì tự mình ồn ào cho đủ đi, bản cung còn có việc, đi trước đây."
Nhưng ngay lúc nàng bước đến cửa, chợt nghe thấy Như Quý nhân lại tự lẩm bẩm một câu:
"Nhưng nàng ta cũng là đáng đời! Cả hậu cung đều giấu giếm chuyện Đại hoàng t.ử không phải do Thần Quý phi thân sinh, vậy mà nàng ta thì hay rồi, lại dám đem chuyện này nói cho Đại hoàng t.ử..."
Nghe vậy,
Chiêu Hoa đột ngột dừng bước quay đầu lại, ánh mắt đầy khiếp sợ trừng trừng nhìn Như Quý nhân, nghiêm giọng bức bách hỏi:
"Ngươi nói cái gì!?"
