Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 471: Biệt Thiếu Niên Lang (phần Hai)
Cập nhật lúc: 26/03/2026 12:00
Nghe xong những lời Tiêu Cảnh Hanh nói, Ninh Uyển Sương chỉ cảm thấy vòng tay của hắn lạnh lẽo vô cùng, lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
Thừa Dục cũng là cốt nhục ruột thịt của hắn, cho dù chuyện này hắn thực sự cảm thấy Chiêu Hoa tội không thể tha, muốn g.i.ế.c nàng để hả giận, nhưng đứa trẻ thơ dại thì có tội tình gì?
Hắn hiện giờ có thể dễ dàng nói ra lời xử t.ử Thừa Dục, vậy thì có thể tưởng tượng được, ngày đó khi hắn muốn xử t.ử con của nàng, lúc hạ chỉ sẽ chỉ càng nhẹ nhàng hơn thế này.
Ninh Uyển Sương nhẹ nhàng đẩy n.g.ự.c Tiêu Cảnh Hanh một cái, thoát khỏi vòng tay của hắn.
Hai người ngồi sát bên nhau, sau một hồi trầm mặc, Ninh Uyển Sương không đáp ứng yêu cầu của hắn, mà lại có chút đột ngột hỏi một câu:
"Hoàng thượng có biết hôm nay là ngày gì không?"
Tiêu Cảnh Hanh sửng sốt, "Mùng một tháng ba."
"Hoàng thượng quên rồi." Ninh Uyển Sương cụp mắt cười khổ, "Mùng một tháng ba của mười một năm trước, là ngày thần thiếp và Hoàng thượng lần đầu quen biết."
Nghe trong lời nói của nàng có chút bi thương, Tiêu Cảnh Hanh lập tức bù đắp:
"Trẫm nhớ chứ. Ngày như vậy, sao trẫm có thể quên được?"
Bên ngoài, cơn mưa giông giống như đột ngột kéo đến rồi cũng đột ngột tạnh hẳn. Mây đen tan đi, bầu trời quang đãng, dường như trận bão táp này chưa từng trút xuống vậy.
Ninh Uyển Sương tựa vào lòng Tiêu Cảnh Hanh, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc, khẽ nhắm mắt, si ngốc nhớ về dĩ vãng.
"Ta luôn nhớ rõ, năm đó ta theo phụ thân nhập cung, đợi phụ thân ở ngoài Quảng Dương môn. Tháng ba, chính là mùa hoa tân di nở rộ, chỗ Quảng Dương môn đó trồng vô số hoa tân di, thực sự đẹp không sao tả xiết. Ta nhất thời cao hứng, liền say sưa múa dưới gốc cây tân di. Đợi múa xong, chợt nghe phía sau có người vỗ tay khen hay.
Bất chợt ngoái đầu lại, thấy Hoàng thượng chắp tay đứng cách đó không xa, đang mỉm cười ôn nhuận với ta. Cả đời này ta cũng không quên được nụ cười đó của Hoàng thượng...
Những cánh hoa tân di màu tím nhạt cuốn theo chiều gió rơi xuống, nhấn chìm hai ta trong cơn mưa hoa. Người nói, 'Cô nương múa rất đẹp, người cũng kiều diễm hơn hoa, dám hỏi phương danh của cô nương?'
Mặt ta thoắt cái đã đỏ bừng, rụt rè cúi đầu xuống, nhìn mũi chân mình đang lúng túng đá những viên sỏi nhỏ, yếu ớt nói: 'Thần nữ họ Ninh, khuê danh Uyển Sương.'"
Nụ cười vương trên khóe môi nàng ngọt ngào, thuần khiết đến mức giống như cả đời này đều được ngâm trong hũ mật, chưa từng trải qua nỗi khổ của thế tục vậy.
"Thần thiếp và Hoàng thượng thấu hiểu nhau, gắn bó bên nhau ngần ấy năm, chuyện cũ từng li từng tí, đều khắc ghi trong tim, không dám lãng quên. Nhưng Hoàng thượng thì sao? Hoàng thượng hẳn là đã sớm quên hết rồi nhỉ?"
Ninh Uyển Sương nói rất nhiều lời động tình, nhưng Tiêu Cảnh Hanh lại không lọt tai một câu nào. Ngược lại, lúc này hắn chỉ lo lắng cho sự sống c.h.ế.t của bản thân, nghe những lời sến súa này, thậm chí còn cảm thấy có chút phiền não.
Nhưng hắn vẫn phải ứng phó với Ninh Uyển Sương, ôm lấy bờ vai mỏng manh của nàng, ôn tồn đáp:
"Trẫm đương nhiên nhớ, trẫm nhớ tất cả."
Đúng lúc này, Tiêu Cảnh Hanh chợt nghe thấy tiếng tranh cãi truyền đến từ ngoài điện, hơn nữa còn gây ra động tĩnh rất lớn.
Hắn biết chắc chắn là Diêm Hồng đã dẫn binh xông vào rồi!
Tiêu Cảnh Hanh mừng rỡ như điên, hắn theo bản năng đẩy Ninh Uyển Sương ra khỏi vòng tay mình, vừa lật chăn đứng dậy, vừa hưng phấn hét lên:
"Uyển nhi nàng nghe thấy không? Là Diêm Hồng! Hắn đến cứu giá rồi!"
Một chân hắn vừa chạm đất, chợt cảm thấy giống như giẫm lên bông vậy, nửa phần sức lực cũng không dùng được. Thế là vội quay đầu cười nói với Ninh Uyển Sương:
"Uyển nhi, mau đỡ trẫm dậy! Trẫm muốn... khụ... khụ khụ khụ..."
Trong lúc nói chuyện, Tiêu Cảnh Hanh chợt cảm thấy trong dạ dày truyền đến một cơn đau thắt dữ dội khó nhịn, ép hắn phải che mặt ho liên tục.
Đột nhiên, hắn cảnh giác cảm nhận được một luồng hơi nóng ẩm ướt mang điềm gở truyền đến từ lòng bàn tay đang che miệng. Thế là từ từ dời tay xuống, ánh mắt di chuyển theo, cuối cùng cũng nhìn rõ vệt đỏ tươi ch.ói mắt đang lan tràn giữa lòng bàn tay.
Tim hắn lỡ một nhịp, khiếp sợ ngước mắt nhìn Ninh Uyển Sương, môi răng run rẩy nói:
"Uyển, Uyển nhi?"
"Đau không?"
Ninh Uyển Sương quan tâm hỏi một câu, sau đó vô cùng bình tĩnh bưng chén nước mà Tiêu Cảnh Hanh vừa đặt lên chiếc bàn nhỏ trước giường lên.
"Thần thiếp quên nói cho Hoàng thượng biết, thần thiếp vừa rồi đã cho thêm hạc đỉnh hồng đủ để đoạt mạng vào trong nước này."
[Hôm nay tạm dừng cập nhật, ngày mai sẽ bạo chương sáu chương. Lý do tạm dừng có hai, một là ta tăng ca đến mười giờ mới về nhà, hai là ta chưa xác định được Uyển Sương rốt cuộc có c.h.ế.t hay không, cho nên không ngừng xóa sửa khá là xoắn xuýt. Ngày mai ta không đi làm, xin được thêm sáu chương, đừng mắng ta, dập đầu chụt chụt. Hy vọng các ngươi ngày mai đúng giờ một chút, bởi vì trước mùng 1 tháng 9 chính văn chắc chắn hoàn thành, nói không chừng sẽ có xóa sửa, muộn là không xem được bản đầu tiên đâu! Yêu các ngươi! ❤️]
