Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 35: Tội Nô Lãnh Cung

Cập nhật lúc: 15/03/2026 16:28

Chỉ cần ngốc một chút, cũng sẽ không lừa gạt đích mẫu và đích tỷ, nói rằng đưa Khương Hân Nguyệt tiến cung là để trải đường cho Khương Vũ Đồng.

Ông ta nói ngược rồi——

Để Khương Vũ Đồng và Khương Hân Nguyệt cùng tiến cung, là để Khương Hân Nguyệt lợi dụng người đích tỷ đầu óc đơn giản trải đường cho mình, phát huy tối đa giá trị nhan sắc của bản thân.

Hồng Lư Tự Thiếu khanh đại nhân tính toán ngàn vạn lần, lại không tính được đứa thứ nữ khuynh quốc khuynh thành này của mình cũng là kẻ có đỏ mà không có thơm. Được Tuyên Vũ Đế sủng ái hai ngày, nghe vài câu ngon ngọt đã quên mất mình họ gì, không biết sống c.h.ế.t mà đi khiêu khích Lệ Quý phi.

Lệ Quý phi là ai chứ?

Nàng ta là cháu gái của Nội Các Thủ phụ đương triều, là đệ nhất sủng phi hoành hành hậu cung mười năm, được Hoàng đế khắc ghi trong lòng.

Cho dù Khương Hân Nguyệt xuyên không đến dựa vào dung mạo tuyệt mỹ và tâm cơ thủ đoạn, lại được đắc sủng một thời gian, nhưng nay vẫn phải vào lãnh cung.

Tương tự, cũng là vì Lệ Quý phi.

“Đoàng——”

Tiếng sấm rền vang, may nhờ có Hỉ Thước ríu rít kể cho Khương Hân Nguyệt nghe rất nhiều chuyện trước kia ở Khương phủ, nửa đêm về sáng cuối cùng nàng cũng mơ màng ngủ thiếp đi.

“Cháy rồi! Cháy rồi!”

Vừa chợp mắt không lâu, liền nghe thấy tiếng bước chân ồn ào bên ngoài. Khương Hân Nguyệt ngồi dậy, Hỉ Thước cũng dụi dụi mắt: “Chủ t.ử, người cứ ngủ tiếp đi, nô tỳ ra ngoài xem sao.”

Chưa đợi Hỉ Thước ra ngoài, Tiểu Hiên T.ử đã gõ cửa phòng từ bên ngoài, một lát sau mới nói: “Trân Quý nhân, làm ồn đến người và Hỉ Thước ngủ rồi sao?”

Hỉ Thước khoác thêm áo ngoài, mở cửa phòng: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Tẩy Hà Điện bốc cháy rồi, có một thiên điện bị sét đ.á.n.h trúng, mái hiên rơi vào trong phòng, lửa từ bên trong bốc lên, có hai tiểu cung nữ bị thiêu c.h.ế.t.”

Khương Hân Nguyệt nghe xong, nhíu mày suy nghĩ: “Lại là Tẩy Hà Điện.”

Xem ra hai cung nữ này, chính là kẻ đã lén lút tráo t.h.u.ố.c xổ của Tưởng Thuận Nghi thành thạch tín.

Làm sao có thể có chuyện trùng hợp đến thế?

Chẳng qua là nhân họa mượn thế thiên tai, để diệt khẩu mà thôi.

“Không cần quản nữa.”

Nàng lại nằm xuống: “Đóng c.h.ặ.t cửa lại, không liên quan đến chúng ta.”

Tẩy Hà Điện nằm cùng hướng với lãnh cung, nhưng vẫn còn cách một đoạn. Tuyên Vũ Đế quay đầu nhìn một cái, hướng lãnh cung tối đen như mực, ngay cả một tia sáng cũng không có.

Hôm sau, Khương Hân Nguyệt vươn vai, tỉnh dậy từ trong mộng.

Bên ngoài truyền đến giọng nói tràn đầy nội lực của Hỉ Thước: “Chỗ này chỗ này… chỗ này và cả chỗ này nữa, đều phải quét dọn sạch sẽ.”

“Ngươi chưa ăn cơm sao? Chỗ này vẫn còn bụi, chủ t.ử nhà ta mỗi ngày đều phải phơi nắng ở đây, cành cây chỗ này cũng phải cắt tỉa một phen, đừng có che hết ánh nắng.”

“Ngươi còn dám trừng mắt nhìn ta? Còn tưởng mình là Tưởng Thuận Nghi sao? Ngươi bây giờ là tội nô lãnh cung, ai cũng có thể sai bảo ngươi làm việc hiểu chưa? Đừng có bày cái giá chủ t.ử ra, làm việc không tốt thì không có cơm ăn đâu.”

Khá là có dáng vẻ của ác nô rồi đấy.

Khương Hân Nguyệt khoác một chiếc áo ngoài lên vai, cũng không cần Hỉ Thước hầu hạ. Ước chừng thời gian nàng thức dậy, trên giá đã đặt sẵn một chậu nước nóng.

Rửa mặt xong, nàng đẩy cửa bước ra.

“Hỉ Thước.”

“Chủ t.ử, người tỉnh rồi! Tiểu Hiên T.ử đi lấy bữa sáng cho chúng ta rồi, người ngồi nghỉ trước đi.”

Tốc độ lật mặt nhanh đến mức khiến người ta líu lưỡi.

“Khương Hân Nguyệt!”

Tưởng Viện vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, thỉnh thoảng lại nôn ra hai ngụm m.á.u, bị hành hạ cả một buổi sáng, vừa thấy Khương Hân Nguyệt liền ném chổi xuống trước mặt nàng: “Ta dẫu sao cũng là con gái của Lại bộ Thượng thư, ngươi để nha hoàn của ngươi sỉ nhục ta như vậy, chẳng lẽ…”

“Vả miệng!”

“Bốp!”

Tưởng Viện bị một cái tát đ.á.n.h cho choáng váng, mà kẻ đ.á.n.h ả, lại chỉ là tiện tỳ của Khương Hân Nguyệt: “Khương Hân Nguyệt, ngươi…”

“Đánh tiếp.”

Khương Hân Nguyệt ngáp một cái, vặn vẹo cổ, hờ hững nói: “Đợi đến khi nào tên tội nô lãnh cung này học được cách hành lễ, học được cách nói chuyện với bổn tiểu chủ như thế nào rồi mới dừng.”

“Bốp! Bốp! Bốp…”

Hỉ Thước đã ngứa mắt Tưởng Viện từ lâu rồi, nay nhận được lệnh của chủ t.ử nhà mình, liền xắn tay áo lên tát trái tát phải: “Cho ngươi mắng chủ t.ử nhà ta! Cho ngươi hạ độc chủ t.ử nhà ta! Cho ngươi cấu kết với Lệ Quý phi! Cho ngươi tính kế chủ t.ử nhà ta!”

Trong lúc ả bị đ.á.n.h, Tiểu Hiên T.ử đã xách bữa sáng trở về. Phần của Tưởng Viện, vẫn là hai cái bánh bao chay lạnh ngắt cứng ngắc.

Khương Hân Nguyệt uống non nửa bát cháo, cổ họng liền đau âm ỉ, lắc đầu không chịu ăn nữa.

Đồ nàng ăn thừa cũng sẽ không lãng phí, đều sẽ vào bụng Tiểu Hiên T.ử và Hỉ Thước.

Cháo bào ngư hải sâm vàng óng tỏa ra mùi thơm nức mũi. Tay Hỉ Thước khựng lại, Tưởng Viện mới có cơ hội thở dốc, dùng tay che mặt, yếu ớt nói: “Đừng… đừng đ.á.n.h nữa, ta… không… nô tỳ… nô tỳ bái kiến Trân Quý nhân.”

Nếu còn đ.á.n.h tiếp, ả chưa bị thạch tín độc c.h.ế.t, đã bị Hỉ Thước đ.á.n.h c.h.ế.t rồi.

Răng trong miệng hình như đã lung lay vài cái, khóe miệng đau rát, quan trọng nhất là, cảm giác đau rát bỏng trong cổ họng mãi không tan đi. Ả nôn ra một ngụm m.á.u lớn, vẫn là màu đỏ đen.

Nói t.h.ả.m, thì cũng thực sự là t.h.ả.m.

Khi Kim Sung nghi và Uyển Quý nghi đến, đã bị cảnh tượng hung tàn này dọa cho không bước nổi chân.

“Ngươi!”

Uyển Quý nghi sau khi phản ứng lại, kéo Kim Sung nghi chạy chậm lên phía trước: “Trân Quý nhân oai phong thật đấy, đã bị đày vào lãnh cung rồi mà còn dám hành hung như vậy, không sợ Hoàng thượng biết được sẽ trị tội ngươi sao?”

Khương Hân Nguyệt vốn đang ngồi dưới gốc cây, vừa dùng bữa vừa thưởng thức t.h.ả.m trạng của Tưởng Viện, hai người này vừa đến, nàng lập tức yếu ớt nửa nằm trên ghế quý phi: “Hai vị tỷ tỷ lượng thứ, tần thiếp thân thể vẫn còn rất yếu, sẽ không hành lễ với hai vị tỷ tỷ nữa. Nghĩ đến các tỷ tỷ tấm lòng nhân hậu, sẽ không trách tội đâu.”

Nàng đang nhắc nhở bọn họ, Tưởng Viện là kẻ chủ mưu hạ độc nàng, nàng vì Tưởng Viện mà suýt mất mạng, chỉ là dạy dỗ ả một chút, Kim Sung nghi và Uyển Quý nghi đã vội vàng bất bình thay cho Tưởng Viện.

Vậy thì…

Nếu bọn họ đã tấm lòng nhân hậu như vậy, ngay cả kẻ hạ độc mình cũng nhẹ nhàng bỏ qua, thì việc nàng không thỉnh an bọn họ loại chuyện nhỏ nhặt này, càng sẽ không so đo với một người bệnh như nàng.

Nếu không thì cũng tiêu chuẩn kép quá rồi.

Uyển Quý nghi bị nàng làm cho nghẹn họng, sắc mặt có chút đỏ bừng: “Hoàng thượng đã giáng ả làm cung nữ rồi, những gì đáng chịu ả đều đã nhận, nếu ngươi không phục, cứ việc đi tìm Hoàng thượng mà nói lý.”

Ám chỉ nàng bất mãn với thánh chỉ của Hoàng thượng, đang gài bẫy nàng đây mà!

“Đúng vậy!”

Khương Hân Nguyệt buông một câu không đầu không đuôi: “Ả đã là tội nô lãnh cung rồi.”

Ngay khi Uyển Quý nghi không hiểu nàng có ý gì, nàng đột nhiên lạnh lùng nhìn Uyển Quý nghi: “Tần thiếp là một Quý nhân, tội nô lãnh cung chỉ thẳng vào mũi tần thiếp mà mắng, lớn tiếng quát tháo tần thiếp, tần thiếp không phạt được ả sao? Chút chuyện nhỏ này cũng phải kinh động đến Hoàng thượng, đến lúc đó không biết Hoàng thượng rốt cuộc là trị tội tần thiếp hay là trị tội hai vị tỷ tỷ đây.”

Chủ t.ử phạt nô tài, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Chẳng lẽ Uyển Quý nghi chưa từng xử phạt nô tài phạm lỗi trong cung của mình sao?

“Răng nhọn miệng sắc.” Kim Sung nghi nhìn Tưởng Viện sắp ngất đi nói: “Ngươi nhìn thấy Uyển Quý nghi và bổn cung, cũng không đứng dậy hành lễ, bổn cung có phải cũng có thể vả miệng ngươi không?”

Khương Hân Nguyệt đứng dậy: “Nếu Kim Sung nghi nương nương cố ý đến lãnh cung làm khó tần thiếp, tần thiếp cũng hết cách, vậy thì bái kiến…”

Nàng còn chưa kịp quỳ xuống, người đã lảo đảo, ngã vào người Hỉ Thước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.